Khi người ta chẳng còn yêu
2017-10-05 01:20
Tác giả:

“Anh dừng lại, cho em năm phút thôi được không ?”
Tiếng cô gái nài nỉ người con trai đang ngồi trên xe máy. Anh mặc kệ cô, nhấn ga xe và hất tay cô ra. Tính bướng bỉnh, cố chấp của cô khiến anh mệt mỏi, anh đẩy người cô sang một bên và chạy mất hút. Nhiều người tò mò nhìn cô, và có một số người còn buông tiếng cười nhạo cho sự ngốc nghếch của cô. Hóa ra cô đang làm trò cười cho thiên hạ xem sao?
Nước mắt cô bắt đầu rơi, nhìn theo bóng anh bất lực. Cô khóc, không phải vì anh xa lánh cô, không phải vì anh nặng lời với cô, mà là vì cô không thể giữ được anh ở lại. Cô chìm vào khoảng không vô định, ánh mắt ngây dại cứ nhìn mãi hướng đó.
Họ yêu nhau được gần hai năm, họ đến với nhau giống như định mệnh. Đó là cả một câu chuyện dài, hỷ nộ ái ố họ có đủ.
Ngày họ gặp nhau, là một ngày mưa ẩm ướt tháng 12, cô và anh tình cờ gặp mặt, họ gặp nhau đúng ba lần, và mỗi lần chẳng có gì nổi bật trong mắt người còn lại, chỉ đôi ba câu xã giao làm quen bình thường, riêng chỉ có giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng của anh làm cô hóa ngẩn ngơ mấy giây, vậy mà cảm giác trong lòng khó hiểu đến lạ. Giọng nói ấy đã theo tâm trí cô rời xa nơi đó. Cô trở lại với thành phố biển xinh đẹp, quay cuồng trong mớ công việc còn dang dở. Cô chẳng còn có thời gian để nhớ đến lần trái tim cô một lần nữa lại đập sai nhịp sau bao năm chia tay mối tình đầu.
Ngoại trừ những ngày mưa, cô sẽ tìm đến góc quán quen thuộc, nhâm nhi tách café nóng, còn ánh mắt như muốn nuốt chửng từng hạt mưa. Một buổi sáng trời mùa đông, cô đang mãi miết chạy theo tiếng tí tách của những hạt mưa rơi vội. Tiếng tin nhắn điện thoại làm cô giật mình, thường thì cô chẳng màng đến vì cô biết thường là tin nhắn của tổng đài, cô liết mắt nhìn xuống điện thoại:
“Xin chào, em đang làm gì đó?”
Cái số điện thoại hiện lên, là cái người cô lỡ rớt ánh mắt ngày mùa lạnh hôm đó. Miệng lẩm bẩm sao hôm nay mới nhắn tin. Bất giác người ta thấy cô mỉm cười, mắt nhìn chăm chăm dòng tin nhắn. Cô bấm rồi xóa cũng hơn chục lần, mới bắt đầu rep lại:
“Em đang ngắm mưa!”
Sau hôm đó cô không hề biết rằng người con trai ấy sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời cô nhiều như thế.

Họ bắt đầu “yêu xa”, họ yêu nhau gần hai năm nhưng lần họ gặp nhau chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nhưng có là gì khi khoảng thời gian đó cô chìm trong hạnh phúc. Họ nhắn nhủ lời yêu qua từng tin nhắn, từng icon, họ nói chuyện qua điện thoại bất cứ lúc nào rảnh rỗi. Mỗi tối cô kể anh nghe việc cô làm hôm nay, cô ăn gì hôm nay, và gặp gỡ ai hôm nay, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cô kể với giọng điệu nũng nịu của người con gái đnag yêu. Thường kết thúc câu chuyện cũng một câu hỏi: “Bao giờ anh về thăm em?”
Anh thường dỗ dành cô bằng cách hát cho cô nghe bài cô thích. Những sáng thức dậy, cô nhận được tin nhắn an ủi cô, rồi anh sẽ về sớm, rằng anh sẽ không biết làm thế nào để người anh yêu không phải mong mỏi, nhớ nhung. Có lần, cô lên tận nơi công trường anh làm để thăm anh. Với cái bộ dạng quần xoắn ống cao, ống thấp, tóc tai rối tung, tay thì cầm giày, tay thì xách bịch trái cây. Vừa thấy cô anh nổi giận:
“Sao em lại lên đây? Có biết nắng nóng như thế nào không? Trên đây toàn máy móc núi rừng, toàn chỗ đàn ông, con trai, em lên đây làm gì?”
Cô khóc, không phải vì bị anh mắng mỏ, mà vì nhìn anh trong bộ đồ lấm lem, mồ hôi nhễ nhại,
Anh là một người sống nội tâm, chỉ nói nhiều khi gặp người quen, có khiếu hài hướt hay chọc cô cười. Anh lúc nào cũng nhẹ nhàng với cô, luôn chăm sóc cô từng ly từng tý khi gặp mặt, hoặc lúc nào cũng hỏi han cô đã ăn sáng, trưa, tối chưa? Anh sợ cô ăn linh tinh rồi bỏ bữa. Anh là kiểu người thương người yêu hết mực, có lúc cô cảm thấy cả thế giới đang ghen tỵ với cô. Anh giới thiệu cô với tất cả người thân của anh, bạn bè của anh, cô cứ tưởng sẽ có một cái kết hạnh phúc, một ngôi nhà có anh, cô và những đứa trẻ. Hằng ngày anh đi làm về sẽ có mâm cơm đợi sẵn. Cái viễn cảnh cô vẽ ra nó khiến cô thỏa mãn với hiện tại, chỉ cần anh bên cô an yên như thế. Anh là kiểu người chu đáo, không thường hay nói những lời hoa mỹ, nhưng luôn âm thầm quan tâm chăm sóc cô, nên niềm tin cô trao cho anh là tuyệt đối, với cô anh là người thương, người cô thương đến hết cuộc đời…
Cô ngồi đó, giữa bao ánh mắt lạ lẫm, nước mắt không ngừng rơi, đầu óc cô quay cuồng với bao mảnh ký ức giờ đây vỡ vụn. Hơn nửa năm trước, chẳng phải cô tận mắt thấy anh nhắn tin tán tỉnh cô gái khác sao, chẳng phải cô thấy anh đi chơi với người rồi tắt hết điện thoại sao… Nhưng vì chữ “thương” hơn cả bản thân cô tha thứ hết cho anh, mong anh vì cô mà dừng lại.
Nhưng anh thay đổi rồi. Anh chẳng còn muốn gặp cô nữa. Bởi vì hết yêu, vì chẳng còn thương, cô hiểu rõ hơn ai hết. Chỉ là lòng cô còn thương anh quá nhiều mà thôi.
Nước mắt vẫn không ngừng rơi ướt đẫm trên gương mặt vô hồn...
© Nguyễn Alissa – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.






