Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khẽ tựa vào vai anh rồi bình yên sẽ tới

2021-03-10 01:30

Tác giả: Đỗ Quỳnh Di


blogradio.vn - Anh là người con trai đầu tiên lo lắng cho tôi một cách chân thành đến lạ. Là một trong những con người hiếm hoi coi trọng cảm xúc của tôi, muốn tôi được sống chính với bản chất mềm yếu mà một người con gái vốn có.

***

Anh ơi! Hôm nay em mệt

Vai này, tựa đầu vào mà khóc, đừng gồng mình

Đó là lần đầu tiên tôi nghe được câu nói dịu dàng và bình yên đến thế…

Sau bao nhiêu cú va vấp trầy xước đến bật máu. Sau bao nhiêu lần nêm nếm đau thương sau những cuộc biệt li, đổ vỡ. Bao nhiêu lần oằn mình lên gắng gượng chống chọi những cơn thét ầm vang, dữ dội của ngã rẽ cuộc đời. Có lẽ đây là lần hiếm hoi ít ỏi tôi mặc nhiên cho phép bản thân được yếu đuối và nhất là trước mặt người khác.

Từ trước đến giờ mỗi khi bước chân ra ngoài đường, tôi đều tự ngụy trang cho chính mình bằng những tấm lá chắn kiên cố, những lớp mặt nạ dày cộm giả tạo. Mang cái dáng vẻ lạc quan, chân thành nhất mình đang có để đối đãi với những người xung quanh. Trong mắt thiên hạ, tôi không khác gì một con hề, một con hề chính gốc. Luôn lạc quan, mỉm cười dù trong hoàn cảnh éo le, bế tắc thế nào đi chăng nữa. Tổn thương cũng cười, đau lòng cũng cười, thậm chí sau những cú ngã tay ôm chằng chịt những vết rách dài, loang lổ, rơm rớm máu vẫn mặc nhiên mà mỉm cười.Có người bảo tôi điên, kẻ lại dùng ánh mắt bề trên dành cho kẻ đáng thương, thảm bại. Nhưng tôi không quan tâm. Ngoài cười ra thì tôi còn làm gì khác được nữa? Khóc nấc lên cho thiên hạ xem sao?

Người ngoài luôn ngưỡng mộ cái dáng vẻ lạc quan kiên cường đến gai góc của tôi. Thậm chí đôi lúc họ cũng quên mất đi cái con bé cạnh bên cũng là một cô gái, cũng cần được bao bọc, chở che. Rồi có những ngày tôi cạn kiệt tinh lực tới mức chẳng buồn nhấp môi, chẳng buồn ăn uống và thậm chí là chẳng buồn thở nữa. Những hôm như thế tôi chỉ ước mình chìm đắm vào một giấc ngủ thật sâu, thật sâu. Mặc kệ hồn thả trôi theo những cơn sóng lênh đênh, ì ầm, vô định giữa đại dương bạt ngàn. Vĩnh viễn cũng không muốn mở mắt đối diện với thực tại tàn khốc, khô khan. Những lúc như thế vài người sẽ đến bên an ủi tôi bằng những câu động viên qua loa cho có lệ. Họ bảo tôi đừng buồn nữa, phải mạnh mẽ lên, kiên cường lên. Họ đều giống y hệt nhau, băm nát nỗi buồn nặng nề bắt tôi nuốt trọn. Nhưng anh thì hoàn toàn ngược lại…

Anh là người con trai đầu tiên lo lắng cho tôi một cách chân thành đến lạ. Là một trong những con người hiếm hoi coi trọng cảm xúc của tôi, muốn tôi được sống chính với bản chất mềm yếu mà một người con gái vốn có. Và chính anh cũng là người đầu tiên bắt tôi dốc cạn những nỗi buồn đặc quánh tích tụ bấy lâu thành những giọt nước mắt. Cho phép tôi được dựa vào khóc thoải mái thay vì mạnh mẽ, kiên cường. Tất cả những thứ bình yên và dịu dàng đó đều là do một tay anh ban tặng.

Sau câu nói ấy của anh tôi òa lên khóc như một đứa trẻ. Cái cảm giác kìm nén, dồn ép sau bao nhiêu ngày tháng cuối cùng cũng có cơ hội để phơi bày. Tôi mặc kệ bao ánh nhìn của kẻ khác, cứ rúc đầu vào lòng ngực rắn chắc của anh mà thổn thức, nức nở. Như một đứa trẻ con gào khóc khi đánh mất đi một món đồ vật vô cùng quý giá. Tôi càng ôm anh, càng khóc to cho vơi đi những nỗi niềm uất nghẹn chôn sâu dưới tận lớp bùn đen đặc sệt. Cho thỏa cái cảm giác độc hành, gắng gượng cứng cỏi suốt những năm tháng dài đằng đẵng nhuốm màu xám kịt. Ở cạnh anh, tôi cảm tưởng như tuổi xuân một lần nữa bừng nở rạo rực. Cảm giác như chú cá nhỏ đang thoi thóp mắc cạn lại được trả lại sự tự do. Về lại chính bản ngã của nó, thoải mái mà vẫy vùng giữa chốn đại dương mênh mông, sâu vô tận. Đấy cũng là một trong những lần hiếm hoi, tôi cảm nhận hơi ấm của tình yêu, của sự bình yên, hạnh phúc…

Đúng như câu nói trước đây anh từng đôi lần thủ thỉ với tôi:

Hạnh phúc không trừ bất kì ai, chỉ cần em tin vào nó.

Khẽ tựa vào vai anh rồi bình yên sẽ tới

Và ngay lúc này tựa vào vai anh tôi thật sự đang cảm nhận được cảm giác an yên…

© Đỗ Quỳnh Di - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Đỗ Quỳnh Di

Yêu viết lách

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không nói ra là bỏ lỡ

Không nói ra là bỏ lỡ

Cũng may có anh ở đây, cảm giác có anh sẽ giải quyết được mọi vấn đề. Trường chưa bao giờ để tôi phải nghĩ nhiều hay ghen với ai. Đối với tôi, cho đến tận bây giờ, người đó vẫn là người tốt nhất dù cho tôi gặp thêm bao nhiêu người.

Đọc sách trong thời đại cúi đầu

Đọc sách trong thời đại cúi đầu

Chỉ cần một chiếc điện thoại, ta tha hồ tìm tòi mọi ngóc ngách trên thế giới, chưa mất 5 giây để tra một từ vựng, hàng vạn những chiếc đèn học đủ kiểu loại, màu sắc trên thị trường. Thế mới nói, chúng ta của thời đại này, tiết kiệm được biết bao nhiêu thời gian, may mắn hơn biết bao nhiêu so với bố mẹ mình!

Giấc mơ bay

Giấc mơ bay

Duyên Hà như muốn được bay lên, đúng là cô muốn được bay lên thật cao từ lâu lắm rồi, từ lúc tai nạn đó bám lấy cô đã chắn ngang con đường hy vọng của cô, thì hôm nay cô đã bước được rồi.

Ngọn đồi tình yêu

Ngọn đồi tình yêu

Em có biết ngày vô tư chợt đến Riêng mình anh ôm ấp bao nỗi đau Em có biết mây trời là gió biển Cuốn ân tình vào cõi hoàng hôn xa

Mối tình tuổi 19, 20

Mối tình tuổi 19, 20

Cậu biến tớ từ một cô gái dám đặt tin tưởng cho người khác thành một đứa chẳng dám tin tưởng thêm, từ một đứa hay bám người thành một đứa sợ phiền đến người khác, sợ khi bản thân kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, bao nhiêu dòng tin nhắn chỉ nhận lại một vài chữ và rồi biến mất.

Em và người

Em và người

Em đã nghĩ có lẽ những con người được mặc những bộ sắc phục vô cùng kiêu hãnh và đẹp đẽ kia cứ luôn lạnh lùng và xa cách như vậy sao? Hay đó là một sự bắt buộc vì chúng ta gặp nhau ở bệnh viện, với hai vai trò rất khác nhau, em là bác sĩ cứu chữa cho người còn người là một bệnh nhân. Lúc đó em đã nghĩ vậy, có lẽ là vậy.

Trả

Trả

Trả mây về cho gió Trả gió về cho trờ Trả trời về trong mắt Một thời ta có đôi

Ngày mai của mình

Ngày mai của mình

Trong từng người, có những sợi dây liên kết đặc biệt, những kết nối không ngẫu nhiên mà duyên số đã sắp đặt. Những mối liên kết này, nếu biết bảo vệ và giữ chặt, sẽ giúp ta không đánh mất chính mình.

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Họ giúp chúng ta thấy được rằng, dù có xảy ra bất cứ điều gì, họ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về chúng ta. Chính niềm tin và sự kỳ vọng của bố mẹ đã trở thành động lực mạnh mẽ, khuyến khích chúng ta không ngừng nỗ lực và phát triển bản thân.

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

"Hãy thực hiện điều mình muốn làm, dù chỉ một lần trong đời, cho dù thất bại thì cũng đã sống trọn vẹn. Đừng để muộn màng, cứ trì hoãn để rồi nuối tiếc tại sao ko làm điều mình thích, tại sao lại sống vì người khác. Đừng để bản thân hối tiếc, hãy bước lên dũng cảm thực hiện mơ ước của mình."

back to top