Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hôm nay mình cất nỗi buồn vào trong...

2021-03-01 01:27

Tác giả: Đỗ Quỳnh Di


blogradio.vn - Chậu xương rồng nhỏ nơi góc bàn học vẫn chưa héo tàn. Kiên cường thật, cũng hơn hai tuần trời không hứng lấy một tia nắng, giọt nước sinh lực nào rồi. Ấy vậy mà nó vẫn sống, tuy có chút khô khốc nhưng vẫn duy trì vững cái sắc xanh. Tất cả những điều nhỏ nhặt này vẫn luôn hiện hữu xung quanh. Vẫn luôn bình yên, ấm áp đến kì lạ.

***

Ngoài hiên, những vệt nắng vàng hoe le lói qua từng kẽ lá. Ấm áp, nhẹ nhàng lay động từng khóm hoa phong lan đang e ấp. Lũ chim ca cứ tíu tít líu lo những khúc nhạc chào ngày mới rộn ràng, khuấy động.

Hôm nay, tôi thức dậy thật sớm. Kéo tung chiếc rèm cửa bóng loáng, nghiêng mình đón nhận ánh bình mình. Những tia nắng tinh nghịch cứ rọi từng chút, từng chút tỉ mỉ vào gương mặt gầy gò, xanh xao vì mấy hôm liền ngủ không đủ giấc. Tôi hít mạnh một hơi thật sâu, cảm nhận bầu không khí trong lành, sảng khoái. Cái cảm giác này đã bao lâu rồi chưa được trải nghiệm nhỉ? Là sau những chuỗi ngày thất tình khóc sưng húp cả mắt. Những đêm lạnh lẽo tưởng chừng như dài miên man, vô hạn với đôi mắt cứ thao thức mãi chẳng chịu khép mi. Hay là những ngày quần áo sộc sệch, bết bát vùi mình trong men rượu cay xé lòng? Ừm cũng chẳng biết chính xác là bao lâu nữa. Chỉ biết khoảng thời gian qua thật dài. Dài thênh thang, mơ hồ đến vô định...

Đây là hôm đầu tiên tôi dậy thật sớm. Chẳng làm gì ngoài việc đun một tách cà phê sữa ấm nóng. Lặng im nhìn ngắm mây trời. Ô hay, hóa ra cành cây nhỏ ngày nào mới cắm rễ giờ đã cao gần bằng đầu người. Khẽ khàng lung lay vẫy gọi theo từng nhịp điệu của gió. Chậu xương rồng nhỏ nơi góc bàn học vẫn chưa héo tàn. Kiên cường thật, cũng hơn hai tuần trời không hứng lấy một tia nắng, giọt nước sinh lực nào rồi. Ấy vậy mà nó vẫn sống, tuy có chút khô khốc nhưng vẫn duy trì vững cái sắc xanh. Tất cả những điều nhỏ nhặt này vẫn luôn hiện hữu xung quanh. Vẫn luôn bình yên, ấm áp đến kì lạ.

Cớ sao trước giờ mình lại chưa một lần nào ngắm nhìn nó thật lâu nhỉ?

Sao mình cứ mãi ngủ quên trong nỗi đau mà quên mất màu hồng của hạnh phúc?

Hôm nay tôi tự cho phép mình yêu lấy bản thân sau những ngày tháng rã rời, vật vã. Những ngày mà ngoài tự tàn nhẫn dày vò bằng những niềm đau mục nát, vụn vỡ thì chẳng biết làm gì khác. Dậm nhẹ một lớp phấn, thoa tí son đỏ dịu, tự ngắm mình trong gương cảm giác thật mãn nguyện.

Đây mới chính là mày! Con ngốc ạ! Sau này đừng mãi tổn thương mình bởi những điều không đáng nữa nhé!

Thế là hôm nay tôi đã dọn dẹp hết thảy những khối xếp nặng nề, vô hình chồng chất đống lên nhau. Lòng tự dưng cảm thấy nhẹ nhàng, bình yên đến lạ. Cho phép mình mất hàng giờ đồng hồ để lượn quanh những shop quần áo xinh xắn. Thưởng thức những chiếc bánh kem ngon lành mà trước giờ không dám ăn vì sợ béo. Chậm rãi đeo một chiếc headphone mở bản nhạc mình yêu thích, thả hồn theo từng giai điệu du dương trầm bổng...

Hôm nay tôi chấp nhận tống khứ nỗi đau của mình vào trong tủ kính khóa lại. Tự giác cất nỗi buồn vào trong. Mỉm cười, an nhiên ngẩng cao đầu mà đón nhận hạnh phúc...

© Đỗ Quỳnh Di - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Thanh xuân không có giá như l Truyện Hay

Đỗ Quỳnh Di

Yêu viết lách

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top