Hồng nhung dại
2026-01-07 15:00
Tác giả:
Na Hâm
blogradio.vn - Rồi đến một lúc nào đó chúng ta sẽ cất bước rời đi khi hai trái tim còn thổn thức. Yêu anh là điều cô không thể ngờ, nhưng cô luôn cho trái tim mình được lựa chọn. Và chấp nhận rằng sau tất cả, lý trí sẽ cắt vết thương cũ ra để mở đường cho một sự khởi đầu mới.
***
Giữa những tràng vỗ tay không ngớt, cô nhắm mắt thả mình vào những nốt nhạc du dương, ánh đèn trên cao hắt xuống sinh ra như để dành cho cô ấy. Dung đẹp lắm, vẻ đẹp ấy được ví như một bông hồng nhung dại. Đầy lòng kiêu hãnh và tự tin, mềm mại nhưng vô cùng mạnh mẽ. Mỗi khi tiếng hát cô cất lên tất cả mọi người đều như được xoa dịu.
Chưa bao giờ cô cảm thấy mình được sống như khi cô ở trên sân khấu. Với cô, đó là cảm giác tồn tại và thuộc về. Nhưng hôm nay, cô đã khóc, khóc ngay trên sân khấu khi bắt gặp một ánh nhìn thoáng qua dưới khán đài.
Còn lý do vì sao cô khóc ư? Không phải, cô chỉ là đang cho phép tuyến lệ mình được hoạt động lại sau một thời gian dài biến mất.
Từ những năm đại học, những cô gái đồng niên hay thậm chí là cùng ký túc xá đã luôn ganh ghét và khó chịu với cô ra mặt. Nhưng cô chẳng chút mảy may quan tâm đến, họ chưa bao giờ khiến cô phải bận tâm. Cho đến một ngày ông trời sắp xếp cho cô gặp người đàn ông ấy, trái tim cô mới hiểu được cảm giác biết yêu một người hạnh phúc đến nhường nào.
Đã gần nửa đêm, cuối con đường đồi khúc khuỷu chỉ còn le lói ánh đèn đường hiu hắt. Dung loạng choạng trở về, tay trái cầm một bông hồng nhỏ, tay phải nắm chặt chai Tequila, thi thoảng dừng lại tu từng ngụm. Cô thích Rum hơn, nhưng Rum có vẻ không hợp với cô đêm nay.
Chỉ chưa tới năm mươi mét là về đến nhà, Dung cứ thong thả, vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Từng nhành cây ngọn cỏ, từng chú sâu ăn lá cho đến những vì sao cứ thoắt ẩn thoắt hiện trên nền trời đen bóng kia, chúng hòa quyện vào nhau, tạo nên một màn hòa tấu du dường đến lạ. Bỗng từ góc đối diện bước ra một bóng người dần tiến lại, nheo mắt nhìn kỹ hơn Dung mới nhìn ra là Vỹ. Tiếng đàn cũng dần vang lên theo từng bước chân anh, giọng hát cô sau đó cũng hòa chung làm một. Có lúc cao trào, có lúc lại nhẹ bẫng, tan trong làn gió. Nhưng rồi cũng đến lúc phải kết thúc, cô nhấp một ngụm rượu đầy rồi bước tới ngồi xuống ghế đá trước nhà.

Cô chọn cách mở lời trước để cắt đi sự trống trải khó chịu trước mắt.
- Lúc ở trên sân khấu, em còn nghĩ là mình nhìn lầm. Thật không ngờ anh lại đến tìm em. Sao nào? Anh bỏ cô ta rồi à, hay cô ta đã bỏ anh.
- Cả hai! Anh bỏ cô ta ở lại, còn cô ta bỏ anh khi biết đứa bé đã không còn.
Rất lâu rồi mới nghe lại được giọng Vỹ, Dung có chút tần ngần. Tựa lưng ra sau, cô nói với anh bằng một giọng bình thản.
- Vậy giờ anh muốn gì, anh có muốn chúng ta trở lại như trước không?
- Có thể là thế hoặc không, nhưng anh đoán em sẽ chẳng bao giờ bước hai lần vào một vũng nước.
Vừa nghe dứt câu Vỹ nói, Dung đột ngột cười lớn. Dù không hiểu cô cười vì điều gì nhưng Vỹ biết chắc, đó là một nụ cười giả tạo, cô dùng nó che đi sự lạc lõng và man dại trong cô lúc này.
- Thật ra dù là hiện tại hay quá khứ thì chúng ta cũng chẳng thể giống những người ngoài kia. Trong mắt họ em và anh là những kẻ lập dị, không ra gì khi xem tình yêu là một trò đùa ngắn hạn. Họ xem trọng tình yêu đến mức sẵn sàng chết đi sống lại vì nó, nhưng chúng ta thì không.
- Ngay từ ban đầu cái kéo chúng ta lại vốn chẳng phải là tình yêu. Anh và em đã bắt đầu nó bằng hai chữ dối trá...
- Và đau khổ nữa...

Nói dứt lời Dung liền đứng dậy đi vào nhà, chẳng giữ Vỹ lại cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều thêm. Nhưng rồi khi cánh cửa đóng lại, nước mắt Dung cứ mãi rơi. Cô cũng là con người, cô cũng biết đau, nhưng trước mặt anh chưa bao giờ cô khóc. Chỉ là đôi lúc tiềm thức gợi lại những thứ cũ kỹ, nó khiến cô nhớ về quãng thời gian hạnh phúc trước kia.
Cô đã trót yêu chàng nhạc sỹ hào hoa, đa tình nhưng bạc tình. Yêu luôn những nốt nhạc đơn độc anh đánh và yêu nhiều nhất chính là cậu nhóc luôn thấy mình là một ngôi sao lẻ loi giữa ngân hà vô vị. Vỹ tôn thờ một cuộc đời tự do đến mức chấp niệm, anh căm thù cái gọi là ràng buộc. Khác với Dung, cô yêu sự gắn kết, yêu sự vững chãi mà trong ngôi nhà cô lớn lên chẳng bao giờ có. Để rồi khi hiểu chuyện hơn, cô đã tìm đến ca hát để khỏa lấp đi những khoảng trống vô hình ấy.
Gặp gỡ, yêu nhau và bước vào cuộc đời của đối phương là một ẩn số mà chính Dung và Vỹ cũng không thể lý giải được. Tựa hai ngôi sao khuyết, họ hút lấy nhau và tỏa sáng trên bầu trời đêm đầy kiêu hãnh. Rồi cho đến một ngày, một ngày cũng bình thường như bao ngày khác, Vỹ chọn cách rời đi chỉ với một lý do đơn giản “ Anh phải đi làm trọn trách nhiệm của mình”.
Đến như thế nào thì đi như thế ấy, cô cũng chẳng lăn tăn quá nhiều vì biết chắc rằng mọi chuyện xảy ra là ngoài ý muốn. Trong mắt cô, Vỹ vốn chẳng phải kẻ tử tế đến mức nghe tin mình sắp làm bố mà chạy đến ngay chỗ mẹ đứa bé để xin được tròn bổn phận. Nhưng Dung đã chết lặng khi nhìn thấy ánh mắt của anh nhìn cô bé ấy, ánh mắt chất chứa một tình yêu chân thành và hơn cả thế chính là hy vọng ở tương lai. Trùng hợp thay ánh mắt đó của anh cũng là điều mà cô luôn chờ đợi và khao khát có. Thật ngốc nghếch phải không khi cứ mãi chờ đợi một ánh mắt. Nhưng cô đã chờ đấy, bằng một niềm tin vô hình Dung vẫn luôn chờ.
Chờ đợi lâu như thế thì sao nào? Rốt cuộc nó vẫn không dành cho cô. Có oan nghiệt quá không khi cũng chính lúc ấy cô phát hiện ra, cô yêu anh, một tình yêu không nên tồn tại.
Phải rất lâu sau cô mới chống tay đứng dậy khỏi cánh cửa, hai chân cô tê cứng, đầu óc cũng trở nên mơ hồ. Nhưng tiềm thức vẫn bắt cô phải kéo chiếc rèm cửa ra nhìn xem Vỹ còn ở đó không. Vừa hay lúc ấy Vỹ mới đứng dậy rời đi, có nghĩa là anh đã ngồi ở đó suốt từ lúc ấy.
Dõi mắt nhìn theo bóng lưng anh mãi, đầu cô không ngừng vang lên những lời anh nói. Nước mắt cô cứ thế lã chã rơi, có lẽ nhìn người mình rời đi dứt khoát lại dễ chịu hơn rất nhiều so với việc cất giữ họ trong tim.
© Na Hâm - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.









