Gặp em ngày nắng, bên em ngày mưa và yêu em cả bốn mùa trong năm
2024-12-27 19:35
Tác giả:
Yến Dương
blogradio.vn - Bóng dáng mỏng manh run run ấy đang cố thu mình tránh những hạt mưa rơi xuống tới tấp, đắng rát. Thì ra cô gái mặt trời cũng có khi buồn, cũng có khi yếu đuối cần trở che.
***
Tôi gặp em trong một ngày hè nắng vàng rực rỡ, rực rỡ như nụ cười của em. Bất chợt tôi bị cuốn vào nụ cười ấy, không có lối ra.
Hà Nội, cái nắng gay gắt của tháng Năm đổ xuống mặt đường khiến con người ta khó chịu. Ấy vậy mà giữa tiết đó, tôi lại được lệnh của mẹ dắt em trai đi siêu thị mua đồ. Để giải tỏa sự buồn bực trong lòng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi đã ghé vào một quán cafe nằm phía cuối con đường với khuôn viên phủ đầy cây cối xanh mát đối diện với sự gắt gỏng của mùa hè ngoài kia và thật tình cờ, tôi thấy em!
Không gian của quán yên tĩnh đến lạ thường trong bản nhạc không lời du dương, làm con người ta dịu lại giữa sự ngột ngạt và vội vàng ngoài kia. Mọi sự chú ý của tôi đổ dồn về phía một cô gái nhỏ nhắn đang tươi cười order cho một bàn bên cạnh. Tôi thấy được sự năng động và tươi mới của tuổi trẻ trong ánh mắt long lanh của em, thứ mà tôi đã từng bỏ qua trong những năm tháng tuổi trẻ của mình đầy nuối tiếc.
Đến lượt bàn tôi được phục vụ, nhìn em quệt mồ hôi mà miệng vẫn cười chúc tôi ngon miệng, tôi cười cười trêu em.
- Có phải em cố tình làm quen anh không?
Bàn tay đặt cốc cafe trước mặt tôi hơi khựng lại nhưng ngay lập tức được thu về như không có chuyện gì sảy ra, em phớt lờ câu nói của tôi. Thế rồi em quay sang cậu nhóc đối diện tôi, đang hì hụi với đĩa gà rán to oành.
- Vậy thì chị chuyển lời chúc từ ba em qua cho em nhé, em sẽ ăn ngon gấp đôi.
Tôi bật cười mà cũng chẳng phản bác sao em lại nói tôi là ba thằng bé, nhưng đúng thật là thằng bé cùng huyết thống với tôi.
Nói rồi em lại vội vã trở lại quầy làm việc mà chẳng thèm đả động tới tôi, cứ như tôi là không khí nóng xung quanh khiến em muốn đuổi đi thật xa vậy.

Văn phòng công ty tôi và quán cafe nơi em làm việc cách nhau một con đường, và thế là ngày nào tôi cũng cố ý để thấy em. Nhưng tôi cũng thấy, có một cậu con trai trạc tuổi em, hay tới đón em tan làm, nụ cười của em với cậu bạn ấy còn rực rỡ hơn nữa, lại có chút e thẹn. Tôi vẫn đến chỗ em làm, nhìn em cười, mượn của em chút nắng tuổi trẻ cho thêm chút ấm vào cuộc sống nhạt nhẽo của tôi. Tôi chọn cách im lặng bên em, mặc dù em chẳng biết tôi là ai cả.
Lại là một ngày nắng hè oi ả, tôi dắt tay thằng nhóc tới chỗ em. Trong khi nó cắm cúi ăn gà của nó thì tôi thoải mái lướt web bằng wifi miễn phí, bỗng nó đá đá chân tôi dưới gầm bàn, tôi nhướng mi nhìn theo hướng nó chỉ, đúng lúc cốc nước từ tay một cô gái bay thẳng vào mặt em, từng giọt nước rớt xuống bộ đồng phục màu đỏ, loang lổ. Tôi bật dậy lao tới kéo em ra.
- Anh đang làm gì vậy? Buông tôi ra! - Em vùng vẫy nhưng tôi vẫn giữ chặt tay em.
Các nhân viên khác cũng vội vàng chạy ra giúp em.
- Anh là ai? Đối tượng mới của con nhỏ này à?
Cô ấy mỉa mai nhìn tôi và em một lượt.
- Vừa có người đón đưa hằng ngày vừa có người dự phòng ban ngày luôn nhỉ, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!
Cô ấy nói rồi cười ha hả hất mặt về phía em. Tay em nắm chặt, nhưng không thể nói nên lời.
- Cảm ơn cô, vì cô nói đấy, tôi là bạn trai mới của cô ấy nên tôi hiểu bạn gái tôi là người như thế nào. Để tôi giúp mọi người gọi bảo vệ.
- Người thứ ba thì vẫn mãi là người thứ ba.
Nói rồi cô ấy quay lưng bỏ đi.
Em im lặng thoát khỏi tay tôi, đối diện với những ánh mắt chăm chú, tò mò của mọi người và nhân viên xung quanh, ngập ngừng.
- Tôi... Em cảm ơn anh, cảm ơn mọi người. Xin lỗi vì em đã làm ảnh hưởng đến quán.
- Vì gì?
Tôi lấy chiếc khăn trong túi đưa em lau mặt, hỏi ngược lại. Nhưng lại không nỡ khi nhìn ánh mắt long lanh của em.
- Không có gì, tôi tích đức cho con tôi thôi, em không cần bận tâm đâu.
- Cảm ơn anh, vì tất cả!
Em trở lại với công việc của mình. Còn tôi trở về chỗ của tôi. Đó là lần đầu tiên tôi và em nói chuyện.
- Chị ấy tên Linh đấy!
- Hử?
- Em nói chị ấy tên là Linh đấy, chẳng phải anh thích chị ấy sao?
Cậu em trai của tôi cứ nhất định phải tra hỏi tôi bằng được. Nó vui vẻ đến nỗi nhảy phắt xuống ghế muốn về nhà khoe với mẹ ngay khi nhìn thấy vẻ mặt ngờ nghệch của tôi.
- Hả... ừm!
Tôi chống chế cho qua chuyện. Đến bản thân tôi cũng đang loay hoay để hiểu được lòng mình trong mớ bòng bong quá khứ và hiện tại thì làm sao có thể trả lời bất kì câu hỏi nào.
Rồi từ hôm sau tôi không thấy cậu bạn kia tới đón em nữa, còn em thì vẫn vậy, tươi cười, hoạt bát. Chỉ khác là, trong đôi mắt ấy có một cái gì đó man mác buồn.
Hạ qua, Thu đến, gió heo may thổi heo hút trên con đường đầy lá vàng làm chúng chao đảo trong không trung rồi mới nhẹ nhàng đáp xuống mặt đường lạnh lẽo. Tôi nhớ về Ngọc - người yêu của tôi và những năm tháng tuổi trẻ mà chúng tôi đã từng trải qua. Tươi đẹp và hạnh phúc nhưng lại chẳng thể kéo dài được lâu khi em bỏ lại tôi tiếp tục bươn trải giữa cuộc đời, còn em thì mãi dừng lại ở tuổi 22. Đã 10 năm trôi qua, nỗi đau và hình bóng ấy vẫn tồn tại trong tôi chưa một ngày nào vơi đi, cho đến khi em xuất hiện. Nụ cười, sự tươi sáng của em xoa dịu nỗi đau của tôi, làm tâm hồn tôi hẫng đi một nhịp. Liệu rằng tôi đã cảm mến em hay bị sự quen thuộc trong quá khứ cuốn hút.
10 giờ tối, tôi mệt mỏi lết thân ra khỏi công ty, trời bỗng đổ cơn mưa rào, xối xả. Tôi ngán ngẩm tấp xe vào ven đường trú mưa, bất chợt tôi thấy em, dưới hiên một ngôi nhà bên hè phố bên hàng xà cừ già nua sần sùi. Bóng dáng mỏng manh run run ấy đang cố thu mình tránh những hạt mưa rơi xuống tới tấp, đắng rát. Thì ra cô gái mặt trời cũng có khi buồn, cũng có khi yếu đuối cần trở che.
Em bất ngờ khi nhận ra tôi, lau vội giọt nước vương trên mi, tôi lại thấy em là cô gái trong ấn tượng đầu tiên.
.jpg)
- Hi, em chào anh ạ!
Em chào tôi, và rõ ràng tôi cũng nhận thấy sự ngạc nhiên lẫn bối rối trong đôi mắt của em.
- Chúng ta làm bạn nhé!
- Người ta nói thêm bạn bớt thù đấy anh, em đang thắc mắc không phải là anh có nhiều kẻ thù quá chứ.
Tôi mỉm cười không phản bác lời em. Em là một cô gái thật thú vị, tôi thấy vậy.
- Em nói xem.
- Trả anh này, em giặt sạch rồi, cảm ơn anh nhưng đính chính lại em không phải bạn gái anh!
Em chìa chiếc khăn tay đã bị mưa làm ướt nhẹp ra.
- Thôi vậy, ướt hết rồi, em trả sau vậy!
Em ngại ngùng nhìn chiếc khăn trong tay.
- Ba lần là có duyên đấy em!
Tôi trêu em, dù cũng chẳng còn nhớ vụ cái khăn ấy nữa.
Em cười trừ, mưa cũng ngớt dần, chóng vánh, hối hả, chợt đến và cũng vội đi, khiến tôi nuối tiếc.
Rồi em cũng đã chú ý tới tôi kể từ sau buổi tối ngày mưa hôm đó. Chúng tôi bắt đầu trao đổi số điện thoại và chia sẻ những câu chuyện vu vơ mỗi khi rảnh. Em kể tôi nghe những mẩu truyện ngắn về trường về lớp, về những người bạn em mới quen, còn tôi đôi lúc chia sẻ với em những khó khăn trong công việc mà tôi gặp phải. Em đang dần bước vào trái tim và cuộc sống của tôi một cách nhẹ nhàng và thầm lặng.
Chúng tôi cứ bên nhau bình yên như thế.
Mưa vẫn dai dẳng kéo dài những ngày sau, rồi nắng bắt đầu kéo đến đuổi mây đi xa. Hình như mùa hè nữa sắp về.
Tôi ngồi trong quán, nhắm mắt, lặng lẽ nghe tiếng mưa rót vào tai mình như tiếng Raykou vẫn nghe hằng đêm một mình chỉ khác là hôm nay có Linh bên cạnh. Không gian yên tĩnh đến lạ làm tôi bồn chồn, nó không thích hợp với cô gái hay nói hay cười như Linh.
- Người đó có gì tốt mà em yêu nhiều như vậy?
Tôi biết người con trai đầu tiên mà Linh yêu, cậu bạn vẫn đón Linh mỗi ngày tan làm. Nhưng cậu ta cũng là người im lặng bỏ mặc Linh đầy nước mắt khi bỗng dưng trở thành người thứ ba.
- Chẳng có gì tốt cả, toàn thói hư tật xấu thôi.
- Vậy nếu anh cũng giống thế thì em có yêu anh không?
Tôi không chắc rằng khi đã nói ra chúng tôi liệu còn có thể bên nhau như những người bạn được nữa không, nhưng tôi vẫn cố chấp và tham lam khi muốn nhiều hơn một tình bạn.
- Anh khác, cậu ấy khác.
Em ngần ngại quay đi.
Tôi hiểu rõ tình cảm mình dành cho Linh, những ngày tháng âm thầm bên em tôi thấy lòng mình bình yên, những kí ức xưa cũ đã dần lui mình nép vào một góc trái tim tôi như một phần không thể thiếu. Tôi thích cái cách em quan tâm mình, thích được em chăm sóc, nó ngọt lành và đầy tin cậy.
“Khi mối tình đầu nứt toác và nhuốm bụi
Bạn sẽ hiểu, an toàn quan trọng đến nhường nào.”
Những ngày sau, tôi không còn thấy bóng em trong quán cafee nữa, những tin nhắn gửi đi cũng không nhận được hồi âm, kí ức về em cứ vơi dần rồi trôi đi vô định chỉ còn lại miền nhớ trải dài trong tôi.
“Yêu Linh là điều tôi chẳng bao giờ hối tiếc, cho dù Linh có hoang hoải và khó nắm bắt. Tôi yêu cái cách Linh cười, yêu cái răng khểnh, và yêu Linh.”
Chuyển mùa, nắng vỡ làm đôi.
Tôi ngồi trong quán cafe lần đầu gặp em, ngắm những hạt mưa rơi rớt bên ô cửa kính và, nhớ em.
Trời về đêm, mưa càng nặng hạt.
Nhìn dòng người bên ngoài cứ thưa dần rồi chỉ còn lác đác những người cuối cùng đang vội vã trở về nhà. Tôi rút điện thoại ra gọi cho em.
- Anh nhớ em!
Tôi nói trong vô vọng.
Giọng anh như hòa lẫn cả vào tiếng mưa, loang lổ, trái tim Linh như bị ai bóp nghẹt lại, đau nhói.
- Em ở đây.
Giọng Linh nghe sắp vỡ, giữa dòng người hối hả vội vã, em lạc lõng, đơn độc.
Bóng dáng em mảnh mai liêu xiêu hắt lên ô cửa sổ nhòe nước, giữa màn mưa trắng xóa em mỉm cười chậm rãi bước về phía tôi.
Vậy là Xuân, Hạ, Thu, Đông đi qua bốn mùa trong năm tôi sẽ đều có ánh nắng ấm áp của riêng mình.
© Yến Dương - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nắm Tay Nhau Đi Hết Tháng Rộng Ngày Dài | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.









