Em quay về quán cũ nhưng anh thì đi rồi
2020-11-11 01:27
Tác giả:
Yến Dương
blogradio.vn - Em nhìn thấy hoa cẩm tú, loài hoa mà em thích nhất, em nhớ anh đã từng nói "Ngày cưới của chúng mình, anh sẽ để em cầm hoa cẩm tú nhé”. Em cười nhìn anh, một nụ cười thật hạnh phúc. Còn hôm nay, vẫn quán cũ, vẫn bài nhạc quen nhưng bên em đã chẳng còn anh. Có lẽ em là cô gái mong manh thật rồi.
***
Con phố chiều nay ướt mưa, hối hả như đang vội vã đi tìm một điều gì đó trong quá khứ. Như thấm ướt vào lòng người khi chênh vênh trong những trưa yên tĩnh, và rồi chợt nhận ra trời đã sang thu bằng một sớm giao mùa se se lạnh.
Nhớ không anh, những con đường ngập tràn hương sữa chúng ta đã đi qua, những quán xưa anh và em cùng ghé mỗi chiều tan làm. Vẫn biết gió thì hoang hoải và khó nắm bắt, nhưng em vẫn cố chấp ôm hết vào lòng mình những nỗi nhớ mang tên anh.
Mưa vẫn thế, vẫn luôn buồn và cô độc như bóng dáng chàng trai bước qua những vệt nước nhạt nhòa lấm tấm rơi nghiêng phủ đầy vai và tóc, hay như ánh buồn của người con gái ngồi vân vê những hạt nước tròn tròn cứ mãi lăn tăn chạy dọc bên khung cửa.
Quán cũ chiều thưa vắng khách, bản nhạc không lời du dương như muốn làm con người ta chìm sâu vào giấc ngủ. Anh từng nói "Nhạc không lời buồn, nhưng lại khiến ta thả hồn phiêu du”.
Nỗi nhớ về anh là một miền kí ức trải dài mang màu sắc của hoa cẩm tú. Đó là khi lần đầu tiên em nhìn thấy anh, chàng trai mang tên của gió. Như hai kẻ xa lạ, vô tình một chiều mưa chạm mặt nhau. Khi em đang ngước mặt nhìn lên bầu trời, người ta nói như thế nước mắt sẽ không rơi.
Nhưng rồi em đã khóc, nức nở như một đứa trẻ mất kẹo, trên vai anh, một người xa lạ có việc đi ngang qua nhưng lại không đành lòng nhìn em đứng dưới mưa mà dừng lại che ô cho em.
Mãi cho đến khi bình tĩnh lại, em mới ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn người đàn ông bên cạnh. Để che đi sự ngại ngùng em đã cố tình trêu anh, gọi anh bằng “chú”. Nghe thấy tiếng chào của em, khuôn mặt anh nghệt ra, giọng run run "Chào...chào cháu”. Em phì cười, nhưng nói thật lúc đó em thấy anh "già" thật, chững chạc và điềm đạm. "Cháu làm bẩn hết áo chú rồi, lấy gì đền đây?". "Ai bảo chú đi lo chuyện bao đồng. Ai biết chú có ý đồ gì với trẻ con không?" Em nói rồi phất áo bỏ đi, để lại anh vẫn đang ngồi ngơ ra, tròn mắt nhìn theo bước chân em, lại nhìn lên chiếc áo sơ mi của mình.
Lòng nhẹ nhàng với những cảm xúc của cô sinh viên lần đầu xa rời vòng tay ba mẹ đến với ước mơ cuộc đời. Lúc đó em đã chẳng nghĩ anh sẽ là người bước chung với em một đoạn đường để sau này em lại hối hận, ước chi người cùng em đi hết cuộc đời sẽ là anh.
Tình cờ, em và anh gặp lại trong một lần đi phỏng vấn xin việc làm thêm. Anh lúc đó với vai trò là nhà tuyển dụng.
Em nhìn người ngồi trước mặt, lắp bắp "Em chào anh” Trong lòng em thì lại thầm nghĩ, chắc anh sẽ không nhớ em đâu nhỉ, lần đó chỉ là tiện đường, anh sẽ không để bụng đâu, tự an ủi mình xong em ngẩng mặt lấy lại phong thái tự tin.
"Chào cháu” Anh nheo mắt nhìn em, lại nhìn hồ sơ xin việc trong tay, chống cằm nở một nụ cười tươi. Em nghe thấy trong lòng mình vang lên một tiếng “choang”, thôi thế là xong.
Anh lật lật hồ sơ trong tay, khuôn mặt không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì. Ngay khi em chuẩn bị xong xuôi tâm lý ra về thì anh cất giọng nhẹ nhàng "Bao giờ em có thể bắt đầu công việc?” Em sững sờ, không tin vào tai mình, vui mừng như muốn bay lên cao nhưng rồi lại vô cùng lo lắng.
Những ngày sau đó, anh thật đúng là một người rất nghiêm khắc hay là anh muốn xả hận cho cái áo của mình. Đã có lúc em muốn xin nghỉ vì không chịu được áp lực và vì cảm thấy anh thật đáng ghét chỉ đang cố tình làm khó, nhưng mãi đến sau này em mới nhận ra anh thực sự đã quan tâm em rất nhiều, muốn rèn rũa em ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất.
Em đã cố gắng rất nhiều, cân đối giữa việc học và đi làm, quả thật dưới sự đốc thúc của anh, thành tích của em cải thiện rõ rệt. Kết thúc học kỳ, cầm số tiền học bổng trong tay em nhảy cẫng lên, vui mừng chạy đi tìm anh, muốn cho anh thấy sự nỗ lực của em, rằng anh không làm khó được em đâu.
Và rồi anh theo đuổi em. Em khi ấy vẫn còn ghét anh, cái gã dở hơi hay cau có, thích ra vẻ cấp trên để sai bảo vặn vẹo người khác và cũng chẳng thấy anh đẹp trai chỗ nào cả, mặc dù anh mới chỉ hơn em những 10 tuổi, ấy thế mà mấy chị phòng khác cứ bám riết lấy anh, coi anh là người đàn ông lý tưởng.
Em cũng không biết mình yêu anh từ khi nào. Con tim cứ vô thức hướng về phía anh. Nói thật ra anh là người đàn ông tài giỏi và thành đạt có đôi khi hơi khó tính, là người trong mộng của biết bao cô gái, bao gồm cả em nhưng em vẫn lại cứ muốn dối lòng mình.
Ngày sinh nhật em, anh dắt em tới nơi lần đầu tiên em và anh gặp nhau. Cả một chân trời trải dài sắc tím, rực rỡ hoa cẩm tú, anh nắm tay em lém lỉnh "Cô bé tháng Năm, làm người nắm giữ trái tim anh nha."
Cô gái sinh vào tháng Năm mùa hoa cẩm tú ào vào lòng anh. Cơn gió nhè nhẹ và dịu dàng mang theo tiếng nhạc du dương, anh hôn lên môi em, cũng dịu dàng như làn gió.
Thế đấy, em và anh đã quen nhau như thế đấy, ngọt ngào và lãng mạn. Công việc của cả hai đều bận rộn, em đi học, đi làm thêm, còn anh với những kế hoạch, dự án đang dang dở nhưng anh vẫn dành thời gian cho em, bên em.
Anh kiên nhẫn chỉ bảo em trong công việc và dỗ dành mỗi khi em giận dỗi và mỉm cười hạnh phúc mỗi khi em khoe thành tích cao.
Tình yêu đôi lúc đến thật tình cờ khiến con người ta phải bất ngờ vì nó. Dẫu biết gió thì đa tình nhưng em vẫn chẳng thể dối gạt lòng mình.
Ngày xa anh, trời đổ một cơn mưa rào thật to như đang buồn cho một điều gì đó. Nhìn bóng anh khuất trong màn mưa, nước mắt em như không còn ngăn lại được nữa, nó tự động rơi, thật nhiều, mặn chát.
Em lang thang qua từng con phố nơi mà em và anh đã từng bên nhau. Mới chỉ hai năm mà sao khung cảnh thay đổi nhiều quá. Thời gian đôi lúc thật vô tình, cũng giống như anh vậy, anh yêu người khác mất rồi, để lại mình em đơn phương tội nghiệp. Đường phố thì đông, còn em thì cô đơn, nhỏ bé và lạc lõng.
Phải chi có anh ở đây, nắm lấy tay em, xoa đầu em, như vậy gió đã không làm em lạnh buốt nữa rồi.
Mùi hăng hắc nồng nàn của hoa sữa quyện vào với hơi đêm. Em đưa tay vẽ lên mặt kính đã ướt mưa, kí ức lại ùa về, trong trẻo, rõ nét như vừa mới hôm qua.
Em nhìn thấy hoa cẩm tú, loài hoa mà em thích nhất, em nhớ anh đã từng nói "Ngày cưới của chúng mình, anh sẽ để em cầm hoa cẩm tú nhé”. Em cười nhìn anh, một nụ cười thật hạnh phúc. Còn hôm nay, vẫn quán cũ, vẫn bài nhạc quen nhưng bên em đã chẳng còn anh. Có lẽ em là cô gái mong manh thật rồi.
Người ta yêu nhau vào mùa thu và cũng cô đơn đến tột cùng vào mùa thu.
© Yến Dương - blogradio.vn
Xem thêm: Hoa vẫn nở, em sẽ quên và ngày mai lại bắt đầu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.









