Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy trân trọng những điều bình dị

2020-05-27 01:24

Tác giả: Halee


blogradio.vn - Những điều bình dị xung quanh ta, xuất phát từ những bữa cơm hàng ngày, những cuộc nói chuyện cùng nhau. Chúng ta nên trân quý những gì mình đang có để nó làm bàn đạp dẫn tới con đường thành công vì ai biết đâu ngày mai sẽ có gì xảy đến.

***

Khi còn nhỏ, ai trong chúng ta cũng đã nói rằng sau này lớn lên nhất định sẽ hạnh phúc. Ấy vậy mà thoáng chốc đã thiếp đi hơn nửa đời người còn chưa vẹn vuông tròn. Đi qua một đoạn thời gian, chúng ta đến lúc nào đó ta sẽ nhận ra những gì mà ta tâm niệm chưa hẳn đã thành hiện thực, dù cho ta đã nỗ lực nhiều đến mức nào. Thật ra thì cuộc đời này, nói dài cũng dài mà nói ngắn cũng ngắn. Dài lắm nếu ta không còn điều gì để hy vọng, cũng chẳng có gì để nhớ nhung, cũng vơi bớt đi những tình cảm dành cho mọi thứ. Ngắn lắm khi ta còn chưa đủ thời gian để yêu thương, để tận hưởng, để bù đắp cho những sai lầm qua đi hay còn nuối tiếc những điều đang dang dở. Thế đấy, giấc mộng đời người đủ loại dài ngắn khác nhau, xúc cảm vô số nhưng cái quan trọng là chúng ta ở đây và chúng ta vẫn còn đang sống.

Hạnh phúc là gì?

Có lẽ, đối với nhiều người chỉ là “đang sống”, một cuộc sống tạm bợ, một cuộc sống chẳng có lấy niềm tin, sự yêu đời hay một thứ gì đó níu chúng ta lại giữa cuộc đời vô biên này. Đối với nhiều người “đang sống” lại là cả một chặng đường dài mà trên chặng đường đó họ không ngừng nỗ lực, không ngừng phấn đấu để cho chính họ, cho những người yêu thương họ hay cho những người họ yêu thương có được niềm vui vẻ. Lạ lắm, đối với họ hạnh phúc đơn giản biết nhường nào.

Có đôi khi quá bận rộn với guồng quay cuộc sống mà ta quên đi rằng những thứ đang có trong hiện tại quý giá đến nhường nào. Bao lâu rồi bạn chưa có một bữa cơm trọn vẹn bên gia đình? Bao lâu rồi bạn chưa cùng mẹ vào bếp hay cùng ba chuyện trò? Bao lâu rồi bạn không dành cho mình một ngày nghỉ ngơi triệt để? Hay bao lâu rồi bạn không cùng đám bạn thân tụ tập chuyện trò, du lịch dạo phố hay đơn giản chỉ là lâu lâu cùng nhau tụ tập nhà ai đó ăn uống? Rất nhiều, rất nhiều những câu hỏi bao lâu mà có lẽ chính bạn khi đang đọc những dòng này còn không nhớ rốt cuộc đã bao lâu.

Hạnh phúc là gì?

Ngày còn rất bé tôi cũng đã từng mong ước mình lớn thật nhanh để thoát khỏi vòng bảo vệ của gia đình, có thể làm những thứ mình muốn mà không cần đắn đo hay thậm chí có thể mua những thứ mình thích mà không cần phải dấu diếm. Nhưng đến khi tôi dần nhận ra trưởng thành đáng sợ thế nào thì tôi không còn muốn lớn nữa. Khi đã có thể thoát ra khỏi vòng tay bảo bọc của cha mẹ tôi sẽ phải lao vào và bị đè nặng bởi những lo toan cuộc sống, tất cả các thứ trên đời.

Khi đã kiếm được tiền thì phải chi tiêu dè dặt để còn tiết kiệm đủ đường. Và có lẽ quan trọng hơn, khi đã lớn, tôi chợt nhận ra rằng những bữa cơm có sự góp mặt của ba mẹ không còn nhiều, tôi phải tiết kiệm và dùng triệt để thời gian để bên cạnh những người thân yêu của mình, rằng những nụ cười đầy vết chân chim hằn lên ấy sẽ rất nhanh chỉ còn lại tấm ảnh trên ban thờ lạnh ngắt. Nhanh lắm nếu chúng ta không biết quý trọng.

Những điều bình dị xung quanh ta, xuất phát từ những bữa cơm hàng ngày, những cuộc nói chuyện cùng nhau. Chúng ta nên trân quý những gì mình đang có để nó làm bàn đạp dẫn tới con đường thành công vì ai biết đâu ngày mai sẽ có gì xảy đến.

Hạnh phúc là gì?

Tôi hy vọng, nếu các bạn đọc xong bài viết này sẽ có thể chạy ngay về nhà cùng ăn một bữa cơm với gia đình hay là gọi một cú điện thoại cho đám bạn thân để hẹn ngày đi chơi gần nhất hay gọi điện về nhà nếu ở xa hay đơn giản nhất, dành ra một ngày cho chính bạn, ngày mà bạn không cần bận tâm về cuộc sống giông bão ngoài kia mà tận hưởng ngày đó một cách trọn vẹn nhất. Chúc các bạn tìm được những điều làm mình hạnh phúc!

© Liên – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sau này hãy gặp lại nhau vào mùa hoa nở nhé

Halee

Đừng gồng mình lên để trưởng thành, nó sẽ tự đến khi bạn hạnh phúc với bản thân mình nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

“Bố mẹ làm khổ con gái của bố mẹ quá rồi, bố mẹ xin lỗi con gái nhé. Sau này nếu có nhiều hơn, bố nhất định sẽ cho con nhiều hơn, bố hứa.” Nghe câu đấy của bố xong, lòng con như nặng trĩu

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

back to top