Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy cứ đứng dậy mà bước đi (Thì thầm 422)

2015-03-04 10:02

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Radio Online Team

Thì thầm bên bàn phím Không ai có thể giúp mình đứng dậy trên đôi chân của mình ngoài chính mình cả. Có ai đó bên cạnh thì đỡ cô đơn, nhưng lại làm mình yếu đuối đi. Chi bằng tự mình đứng dậy, tự mình đi tiếp. Ngày này Hà Nội vẫn lạnh như mùa đông mấy năm trước, lại lấy hai bàn tay đan vào nhau, tự nhủ, cố lên, rồi cũng qua.


***

Góc văn phòng yên tĩnh, chiếc tivi vẫn hoạt động suốt giờ làm. Dán mắt vào những dòng tin tức kinh tế loằng ngoằng, tôi mặc cho dòng nước mắt bắt đầu ứa ra vì một luồng suy nghĩ khác cứ đan xen vào từng câu chữ. Cộng đồng kinh tế ASEAN. Anh đi thật rồi...Giá xăng dầu giảm mạnh. Anh hết cảm xúc nên mới thế. Chuông điện thoại reo, visa, lãnh sự, tôi thất thần trả lời trong vô cảm. Là công việc, tôi chẳng quan tâm, điều tôi quan tâm bây giờ là tại sao anh thay đổi nhanh như thế? Anh thay đổi mà sao chẳng thèm nói một lời?

Lại nhấc tờ Vietnam News, tôi ép mình đọc tiếp. Nợ xấu, giảm phát. Xã hội vẫn điên cuồng thế, thay đổi lên xuống chóng cả mặt. Dòng suy nghĩ lại đan xen không cách nào kìm được, cả anh cũng thế, sao anh lại như thế?

Cứ tưởng hai người yêu nhau thì sẽ quyết tâm để đến với nhau. Ai bảo như vậy, người ta yêu mình nhưng người ta vẫn chán rồi bỏ đi đấy thôi. Vài tháng trước thôi, anh nói anh sợ thời gian, anh sợ hai năm sẽ làm người ta thay đổi nhiều, anh sợ mình sẽ không là gì của nhau. Mà mới hai tháng sau, chính anh lại là người vứt bỏ mọi lo lắng đó đi để đổi lấy sự bình an cho riêng mình.

buông tay

Không phải là nền kinh tế, không phải là chính trị, không phải là mấy thứ vĩ mô đó làm cuộc sống của tôi điên đảo, mà chính sự im lặng của anh đang làm tôi mất kiểm soát. Anh đi rồi, đi chẳng thèm chào một câu, dù là một lời chúc sáo rỗng cũng không, mặc tôi ra sức chạy theo gào thét. Tôi chẳng biết phải làm gì với cái mớ hỗn độn này.

Tôi kể cho bạn bè, họ lắng nghe và đưa ra lời khuyên, điều mà tôi không muốn nghe. Cái tôi cần nghe chỉ tôi hiểu, tôi giữ cho riêng mình, có chút hy vọng, có chút niềm tin, có chút cay đắng, có chút oán giận, có chút van xin. Người ta nói mãi rồi tôi cũng hiểu, tôi cũng không gồng mình lên nữa, vì người tôi muốn đồng cảm giờ chẳng may may đoái hoài, vì mỗi lần gồng mình lên vứt đi chút tự trọng như thế, tôi thấy như tự làm đau chính mình.

Có những dòng chữ vô tình giết chết cả một nửa tâm hồn. Điều cuối cùng anh nói: "Em muốn nghĩ gì cũng được". Tôi hiểu. Anh không quan tâm nữa. Tôi nghĩ chắc mình đã sai, tôi muốn xin lỗi, tôi muốn thay đổi, nhưng anh không cho tôi cơ hội. Vì tình cảm đã khác rồi nên đôi khi người ta lạnh lùng sắt đá như thế. Là như thế, là sự thật, tôi buộc phải hiểu.

"Tôi muốn hát cho những ngày khắc khoải
Cọng rơm nhỏ buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố níu những gì còn sót lại.
Không thuộc về mình có níu cũng vuột thôi..."


Tưởng bao yêu thương là thế, bao kỷ niệm đẹp thế, trải qua khổ đau cùng nhau là thế, người ta sẽ trân trọng hơn, gắn bó hơn. Ai đem bao cảm xúc đốt thành tro, thả vào gió, rồi thời gian cũng cuốn đi hết, chẳng còn gì. Mọi thứ chỉ có ý nghĩa và giá trị tại thời điểm nhất định, vậy nên mình cũng chỉ quan trọng với người ta vào một lúc nào đó thôi. Đau quá thì buông. Những điều này tôi cũng hiểu, mà không dám tin..

Có lẽ là thế thôi, cốc nước nóng quá người ta không cầm được nữa nên rơi vỡ rồi, tôi còn nhặt lại mảnh vỡ mà làm gì. Là vậy thôi, con đường này mờ mịt quá thì người ta đi con đường khác. Em cũng sẽ đi tìm hạnh phúc của riêng mình.

Sau cuộc tình đổ vỡ lần này, tôi cũng học được nhiều điều. Có lúc một mình nằm nghe Gloomy Sunday chiều Chủ Nhật mưa lạnh buốt, tôi hiểu rằng chúng ta phải chấp nhận những lúc cô đơn, những lúc chán nản như một phần tất yếu trong những cung bậc cảm xúc. Trời cũng có lúc buồn mà khóc, huống chi là con người..

Tôi cũng học được rằng không ai có thể giúp mình đứng dậy trên đôi chân của mình ngoài chính mình cả. Có ai đó bên cạnh thì đỡ cô đơn, nhưng lại làm mình yếu đuối đi. Chi bằng tự mình đứng dậy, tự mình đi tiếp.

đứng dậy bước tiếp

Tôi hiểu rằng bạn bè quan trọng đến nhường nào. Lúc đắm mình trong tình yêu tôi vô tình bỏ quên bạn bè theo cách này hay cách khác. Đến khi người tưởng quan trọng nhất cũng ra đi, thì chỉ còn mấy con bạn thân ngồi lại nhìn mình khóc.

Tôi hiểu rằng gia đình là khi có lúc đủ lông đủ cánh ai đó muốn đi khỏi thật xa, nhưng càng đi xa lại càng muốn trở về. Tôi thèm sự bình yên của cơn gió mùa hạ bên gốc dừa, tôi thèm nhìn cây cầu xây dở bắc qua sông một góc bèo trôi, tôi thèm nghe mẹ huyên thuyên hỏi han lúc chiều tàn. Câu chuyện của mẹ chẳng bao giờ có đầu có cuối, chẳng bao giờ có hồi kết, nhưng tình yêu thương của mẹ con chẳng bao giờ cần dùng nước mắt để đánh đổi..

Tôi nhận ra nhiều điều lắm. Tôi cũng muốn cảm ơn anh đã cho tôi được yêu, được hạnh phúc, và được đau. Lại xếp lại mọi thứ xa xỉ đó vào một góc, chờ lúc bình tâm tôi sẽ lật lại từng trang tôi và anh đã cùng viết. Có thơ, có nhạc, có tranh. Có cả những dòng chữ nhoèn nước mắt nữa, anh ạ. Nhưng có lẽ lúc đó em sẽ mỉm cười. Lúc đó em lại là em, như cái ngày anh mới gặp.

Ngày này Hà Nội vẫn lạnh như mùa đông mấy năm trước, lại lấy hai bàn tay đan vào nhau, tự nhủ, cố lên, rồi cũng qua.

  • Thì thầm được gửi từ bạn đọc Hoàng Quỳnh
Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

back to top