Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy cứ đứng dậy mà bước đi (Thì thầm 422)

2015-03-04 10:02

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Radio Online Team

Thì thầm bên bàn phím Không ai có thể giúp mình đứng dậy trên đôi chân của mình ngoài chính mình cả. Có ai đó bên cạnh thì đỡ cô đơn, nhưng lại làm mình yếu đuối đi. Chi bằng tự mình đứng dậy, tự mình đi tiếp. Ngày này Hà Nội vẫn lạnh như mùa đông mấy năm trước, lại lấy hai bàn tay đan vào nhau, tự nhủ, cố lên, rồi cũng qua.


***

Góc văn phòng yên tĩnh, chiếc tivi vẫn hoạt động suốt giờ làm. Dán mắt vào những dòng tin tức kinh tế loằng ngoằng, tôi mặc cho dòng nước mắt bắt đầu ứa ra vì một luồng suy nghĩ khác cứ đan xen vào từng câu chữ. Cộng đồng kinh tế ASEAN. Anh đi thật rồi...Giá xăng dầu giảm mạnh. Anh hết cảm xúc nên mới thế. Chuông điện thoại reo, visa, lãnh sự, tôi thất thần trả lời trong vô cảm. Là công việc, tôi chẳng quan tâm, điều tôi quan tâm bây giờ là tại sao anh thay đổi nhanh như thế? Anh thay đổi mà sao chẳng thèm nói một lời?

Lại nhấc tờ Vietnam News, tôi ép mình đọc tiếp. Nợ xấu, giảm phát. Xã hội vẫn điên cuồng thế, thay đổi lên xuống chóng cả mặt. Dòng suy nghĩ lại đan xen không cách nào kìm được, cả anh cũng thế, sao anh lại như thế?

Cứ tưởng hai người yêu nhau thì sẽ quyết tâm để đến với nhau. Ai bảo như vậy, người ta yêu mình nhưng người ta vẫn chán rồi bỏ đi đấy thôi. Vài tháng trước thôi, anh nói anh sợ thời gian, anh sợ hai năm sẽ làm người ta thay đổi nhiều, anh sợ mình sẽ không là gì của nhau. Mà mới hai tháng sau, chính anh lại là người vứt bỏ mọi lo lắng đó đi để đổi lấy sự bình an cho riêng mình.

buông tay

Không phải là nền kinh tế, không phải là chính trị, không phải là mấy thứ vĩ mô đó làm cuộc sống của tôi điên đảo, mà chính sự im lặng của anh đang làm tôi mất kiểm soát. Anh đi rồi, đi chẳng thèm chào một câu, dù là một lời chúc sáo rỗng cũng không, mặc tôi ra sức chạy theo gào thét. Tôi chẳng biết phải làm gì với cái mớ hỗn độn này.

Tôi kể cho bạn bè, họ lắng nghe và đưa ra lời khuyên, điều mà tôi không muốn nghe. Cái tôi cần nghe chỉ tôi hiểu, tôi giữ cho riêng mình, có chút hy vọng, có chút niềm tin, có chút cay đắng, có chút oán giận, có chút van xin. Người ta nói mãi rồi tôi cũng hiểu, tôi cũng không gồng mình lên nữa, vì người tôi muốn đồng cảm giờ chẳng may may đoái hoài, vì mỗi lần gồng mình lên vứt đi chút tự trọng như thế, tôi thấy như tự làm đau chính mình.

Có những dòng chữ vô tình giết chết cả một nửa tâm hồn. Điều cuối cùng anh nói: "Em muốn nghĩ gì cũng được". Tôi hiểu. Anh không quan tâm nữa. Tôi nghĩ chắc mình đã sai, tôi muốn xin lỗi, tôi muốn thay đổi, nhưng anh không cho tôi cơ hội. Vì tình cảm đã khác rồi nên đôi khi người ta lạnh lùng sắt đá như thế. Là như thế, là sự thật, tôi buộc phải hiểu.

"Tôi muốn hát cho những ngày khắc khoải
Cọng rơm nhỏ buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố níu những gì còn sót lại.
Không thuộc về mình có níu cũng vuột thôi..."


Tưởng bao yêu thương là thế, bao kỷ niệm đẹp thế, trải qua khổ đau cùng nhau là thế, người ta sẽ trân trọng hơn, gắn bó hơn. Ai đem bao cảm xúc đốt thành tro, thả vào gió, rồi thời gian cũng cuốn đi hết, chẳng còn gì. Mọi thứ chỉ có ý nghĩa và giá trị tại thời điểm nhất định, vậy nên mình cũng chỉ quan trọng với người ta vào một lúc nào đó thôi. Đau quá thì buông. Những điều này tôi cũng hiểu, mà không dám tin..

Có lẽ là thế thôi, cốc nước nóng quá người ta không cầm được nữa nên rơi vỡ rồi, tôi còn nhặt lại mảnh vỡ mà làm gì. Là vậy thôi, con đường này mờ mịt quá thì người ta đi con đường khác. Em cũng sẽ đi tìm hạnh phúc của riêng mình.

Sau cuộc tình đổ vỡ lần này, tôi cũng học được nhiều điều. Có lúc một mình nằm nghe Gloomy Sunday chiều Chủ Nhật mưa lạnh buốt, tôi hiểu rằng chúng ta phải chấp nhận những lúc cô đơn, những lúc chán nản như một phần tất yếu trong những cung bậc cảm xúc. Trời cũng có lúc buồn mà khóc, huống chi là con người..

Tôi cũng học được rằng không ai có thể giúp mình đứng dậy trên đôi chân của mình ngoài chính mình cả. Có ai đó bên cạnh thì đỡ cô đơn, nhưng lại làm mình yếu đuối đi. Chi bằng tự mình đứng dậy, tự mình đi tiếp.

đứng dậy bước tiếp

Tôi hiểu rằng bạn bè quan trọng đến nhường nào. Lúc đắm mình trong tình yêu tôi vô tình bỏ quên bạn bè theo cách này hay cách khác. Đến khi người tưởng quan trọng nhất cũng ra đi, thì chỉ còn mấy con bạn thân ngồi lại nhìn mình khóc.

Tôi hiểu rằng gia đình là khi có lúc đủ lông đủ cánh ai đó muốn đi khỏi thật xa, nhưng càng đi xa lại càng muốn trở về. Tôi thèm sự bình yên của cơn gió mùa hạ bên gốc dừa, tôi thèm nhìn cây cầu xây dở bắc qua sông một góc bèo trôi, tôi thèm nghe mẹ huyên thuyên hỏi han lúc chiều tàn. Câu chuyện của mẹ chẳng bao giờ có đầu có cuối, chẳng bao giờ có hồi kết, nhưng tình yêu thương của mẹ con chẳng bao giờ cần dùng nước mắt để đánh đổi..

Tôi nhận ra nhiều điều lắm. Tôi cũng muốn cảm ơn anh đã cho tôi được yêu, được hạnh phúc, và được đau. Lại xếp lại mọi thứ xa xỉ đó vào một góc, chờ lúc bình tâm tôi sẽ lật lại từng trang tôi và anh đã cùng viết. Có thơ, có nhạc, có tranh. Có cả những dòng chữ nhoèn nước mắt nữa, anh ạ. Nhưng có lẽ lúc đó em sẽ mỉm cười. Lúc đó em lại là em, như cái ngày anh mới gặp.

Ngày này Hà Nội vẫn lạnh như mùa đông mấy năm trước, lại lấy hai bàn tay đan vào nhau, tự nhủ, cố lên, rồi cũng qua.

  • Thì thầm được gửi từ bạn đọc Hoàng Quỳnh
Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top