Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 240: Nếu hạnh phúc không phải là em

2015-02-25 23:07

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

Các bạn thân mến!

Có một tình yêu bình lặng, cùng nắm tay nhau đi qua những sóng gió của cuộc đời là mong muốn của bất cứ ai. Thế nhưng không phải ai cũng may mắn tìm được người yêu thương mình chân thành và nguyện đi cùng mình đến hết cuộc đời này.

Khi mở lòng ra để yêu thương một ai đó, tức là ta đã cho họ cơ hội làm tổn thương ta. Trong một mối tình, chẳng ai muốn có đổ vỡ và chia ly. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta ngừng yêu thương, ngừng hy vọng về một hạnh phúc thật sự dành cho mình.

  • CXAN Nếu hạnh phúc không phải là em được chuyển thể từ bài viết Ai sẽ cùng em đi hết cuộc đời này? của HN.
Em nhẹ nhàng níu lấy tay anh, đôi bàn tay ấm áp mà em đã từng ngỡ là của riêng mình. Bất giác anh nắm lấy tay em như một phản xạ, tay anh lúc nào cũng ấm. Có những khi anh đang say giấc ngủ bỗng dang tay ôm lấy em vào lòng, em cứ nằm yên như thế, trong vòng tay anh, tưởng như đó là nơi ấm áp nhất quả đất này. Đôi bàn tay em nhỏ bé không sao giữ nổi bước chân anh. Em không thể chiến thắng được cuộc đời ngoài kia.

Em chưa từng nói là yêu anh nhiều, chưa từng cảm thấy nhớ anh cồn cào da diết, chưa từng nghĩ sẽ làm tất cả mọi thứ vì anh. Em nói hãy cho em thêm thời gian, để em từ từ cảm nhận được trái tim chân thành của anh. Em muốn gần anh thêm chút nữa để hiểu anh hơn, để yêu anh nhiều hơn. Nhưng em chẳng thể nào hiểu thấu trái tim anh. Dù anh vẫn ở ngay bên cạnh em nhưng tâm hồn anh lại lạc lõng ở nơi đâu. Em thậm chí chẳng dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh bởi vì trong đôi mắt ấy đâu có hình ảnh của em.

Em đâu muốn ngước đôi mắt sưng đỏ, nặng trĩu những nỗi buồn lên mà nhìn anh. Em cũng không muốn anh thấy những giọt nước mắt của em nhưng em chẳng biết vì sao mình lại như thế. Những tiếng khóc thầm bật ra thành tiếng nấc nghẹn ngào. Rồi cứ thế níu lấy vai anh mà khóc. Cho em mượn bờ vai của anh thêm chút nữa.

ôm em, em cần anh

Em chưa từng biết đến những đêm anh mất ngủ, chưa từng biết đến những buồn khổ anh đã trải qua, chưa từng biết đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của anh. Bởi vì anh chưa từng kể với em. Vì em không phải là người mà anh muốn chia sẻ.

Anh nói anh thương em. Em đâu muốn tỏ ra yếu đuối trước anh để được anh thương hại. Mọi chuyện vẫn ổn, theo một nghĩa nào đó. Em rồi cũng sẽ ổn thôi.

Em từng muốn chúng ta sẽ già đi cùng nhau, sẽ cùng xây đắp một tình yêu bình lặng giữa cuộc đời đầy sóng gió. Em biết anh đã từng có nhiều kỷ niệm, cả hạnh phúc lẫn khổ đau, đã từng yêu người đó đậm sâu như thế. Em đã từng muốn chúng ta sẽ cùng tạo ra những kỷ niệm đẹp để lấp đầy quá khứ đã qua, sẽ mang đến cho nhau những điều mà người cũ chưa làm được, sẽ có một tình yêu tròn vẹn hơn sau những đổ vỡ, dở dang. Nhưng em chưa thực hiện được. Em chưa kịp hiểu anh thêm một chút. Em chẳng thể để làm được điều đó nữa.

Em biết mình vẫn chỉ như một đứa trẻ ưa dằn dỗi, nóng nảy, khó chiều, khó chịu khiến anh mệt mỏi. Em vẫn kiên định với một niềm tin ngây thơ rằng nếu ai đó yêu mình thì sẽ nhìn ra được những điểm tốt của mình, sẽ chấp nhận những điểm xấu và giúp mình hoàn thiện hơn. Em cứ nghĩ nếu người đó yêu mình thì đâu dễ dàng để mình ra đi. Nhưng anh chán nản rồi phải không?

Chỉ khi yêu một ai đó thật lòng mới biết những giọt nước mắt của họ khiến ta đau như thế nào. Chỉ khi không muốn rời xa một ai đó ta mới sợ mất họ. Nhưng anh chẳng bận tâm đến những điều đó đâu. Anh chưa từng lãng quên kỷ niệm, vẫn không nguôi nhớ thương và lo lắng cho cô ấy. Thế còn ai sẽ lau những giọt nước mắt cho em? Ai sẽ là người ôm em vào lòng mỗi khi em mệt quá? Ai sẽ đi cùng em hết cuộc đời này?

Có một sự thật là chỉ khi yêu nhau người ta mới bị tổn thương vì nhau. Em giật mình tự hỏi: “Đã là yêu chưa nhỉ?”. Nếu không yêu thì có đau đớn đến như thế không?

Anh đã từng là tình yêu rất chân thành của em. Những tháng ngày bên anh, em đã từng hạnh phúc. Còn anh, anh có hạnh phúc không? Nếu em không phải là người mà anh muốn ở bên, nếu ở bên em mà anh không cảm thấy hạnh phúc thì em sẽ để anh hạnh phúc bên người ấy.

Bản tính ích kỷ khiến em không bao giờ muốn chia sẻ người đàn ông của mình với bất kỳ người phụ nữ nào khác. Em có thể chấp nhận được mọi điều của anh, cả những điểm chưa hoàn thiện, nhưng em không bao giờ chấp nhận việc người yêu mình vẫn không ngừng nhớ thương một người con gái khác. Em không bao giờ muốn có người thứ ba xen vào giữa hai ta nhưng anh đã tạo cơ hội để họ bước chân vào.

Tại sao em lúc nào em cũng chọn từ bỏ mà không chịu đấu tranh vì hạnh phúc của mình? Tại sao em lại đẩy người mình yêu đến bên người phụ nữ khác? Em không thích tranh giành, không muốn níu kéo những thứ vốn không thuộc về mình. Em không giữ được.

ôm em, em cần anh

Nếu em không còn ở bên anh nữa thì anh có buồn không?

Nếu anh không bao giờ còn thấy em trong cuộc đời này nữa thì anh có thấy thiếu vắng không?

Giữa thành phố xa xôi này, anh và em gặp nhau như một cái duyên và cũng là định mệnh. Em không thể từ chối một chàng trai ấm áp như anh. Chỉ vì tham lam chút hơi ấm bàn tay, em vội vàng đến bên anh, sợ rằng yêu thương sẽ vụt mất. Chỉ cần chút hơi ấm bàn tay, em sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều. Đối với em, anh vừa như một người bạn, một người yêu, người đàn ông sẽ đồng hành cùng em vượt qua những sóng gió của cuộc đời...

Em sẽ nhớ về những ngày tháng bên anh, nhớ về anh như một kỷ niệm đẹp. Thành phố nhỏ bé thế thôi nhưng chỉ cần buông tay là không bao giờ vô tình gặp lại. Anh sẽ không lãng quên em chứ?

Đoạn đường mà chúng ta chung bước có lẽ chỉ đến đây thôi. Anh hãy bước tiếp để tìm thấy hạnh phúc thật sự của mình, là cô ấy hay ai khác cũng không còn là điều em quan tâm nữa. Em thương anh! Em đã từng muốn mang đến cho anh một hạnh phúc trọn vẹn nhưng em không tiếp tục được nữa, không cố gắng được nữa. Em không đủ sức lực, em mỏi chân rồi, phải ngừng lại ở đây thôi.

Ngày mai, em sẽ mạnh mẽ như anh muốn, sẽ một mình bước tiếp cho đến khi gặp được một nửa đúng nhất của mình. Một người sẵn sàng làm mọi điều vì em thì em cũng không ngại ngần gì mà làm tất cả vì người ấy. Bàn tay ấm áp của anh đã không còn nắm trọn bàn tay của em nhưng em không tin là cuộc đời này em không thể tìm thấy một bàn tay khác ấm áp như thế. Em đã từng nói nếu bàn tay anh còn muốn giữa thì em nhất định sẽ không buông. Nhưng một khi anh đã muốn buông thì em không bao giờ giữ.

Duyên của chúng ta chỉ đến đây thôi. Ta không thể đi hết cuộc đời cùng nhau nhưng em biết khi anh bên em, ta đã đi trọn một cuộc tình.
  • HN

Vẫn còn yêu thì tại sao lại nỡ buông tay? Đã buông tay rồi, đã biết là không thể đến được với nhau, vậy thì tại sao lại nỡ làm đau người đến sau? Hẳn chỉ có những người trong cuộc mới hiểu rõ câu trả lời.

Tình yêu là cả một hành trình mà cả hai người trải qua cùng nhau, không phải là cảm xúc trong chốc lát. Trải qua những sóng gió, thăng trầm của cuộc đời, có thể cái cảm xúc ban đầu sẽ không còn nguyên vẹn nữa. Cái còn lại là tình thương, tình nghĩa ta dành cho nhau.

Không có cuộc tình nào là mãi mãi. Điều quan trọng là người ta có biết thương nhau hay không và đối xử với nhau như thế nào mà thôi.

Phải chăng khi đã đánh mất tất cả người ta mới nhận ra rằng điều gì mới là quan trọng trong cuộc đời của họ?

  • Bài viết của tác giả HN.
  • Bài hát sử dụng trong CXAN 240: Nếu hạnh phúc không phải là em (Bích Phương)
  • Giọng đọc và tech mix: Hằng Nga
Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top