Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hai chị em

2017-06-07 01:05

Tác giả:


blogradio.vn - Những giọt nước nóng hổi lăn xuống gò má và bắt đầu rơi lã chã. Tôi đang khóc ư? Từ ngày mắt tôi có vấn đề, tôi thường nén nước mắt để chúng không làm ảnh hưởng đến mắt. Vậy mà ngay lúc này tôi đang nức nở như một đứa trẻ. Dòng chữ “Đậu đại học rồi, làm gì đây?” nhòe dần, trước mắt tôi chỉ còn hiện lên hình bóng một đứa con gái mà mười tám năm trước bố mẹ đã mang đến bên tôi.

***

Nhật kí ngày…

Cuối cùng, một ngày dài chăm chỉ với công việc làm thêm hè cũng kết thúc. Theo thói quen, tôi mở máy lướt Facebook, một status ngắn, một dòng nước mắt chực trào, một luồng gió lạnh chạy dài sống lưng rồi len lỏi đi vào bên ngực trái. Tháo cặp kính dày, áp hai bàn tay vào mắt, xoay vòng, xoay vòng hi vọng sẽ xoa dịu cái nhức nhối do nhãn áp tăng nhưng vô ích.

Những giọt nước nóng hổi lăn xuống gò má và bắt đầu rơi lã chã. Tôi đang khóc ư? Từ ngày mắt tôi có vấn đề, tôi thường nén nước mắt để chúng không làm ảnh hưởng đến mắt. Vậy mà ngay lúc này tôi đang nức nở như một đứa trẻ. Dòng chữ “Đậu đại học rồi, làm gì đây?” nhòe dần, trước mắt tôi chỉ còn hiện lên hình bóng một đứa con gái mà mười tám năm trước bố mẹ đã mang đến bên tôi.

Nó là đứa con gái thứ hai thiệt thòi, còn tôi là đứa con gái đầu may mắn.

Ngày nó sắp chào đời, bên tai tôi vẫn còn vang câu nói của bố:

“Khoan hẵng đẻ, ráng cho tới tháng tư, tháng tư con trai.”

Cũng còn nhớ như in cái buổi chiều tháng ba, tôi hét toáng lên vì sợ khi thấy mẹ ôm trong tay hình hài đứa con gái đỏ hỏn. Tôi ở biệt trên nhà nội mấy ngày liền. Rồi một đêm khuya, nội bế thốc tôi lên chạy vội về phía đám cháy đang bùng lên… Một ngôi nhà rực lửa, tấp nập người chạy ra vào với những xô nước đầy. Kí ức của đứa bé ba tuổi còn lại trong tôi là đám tro tàn nghi ngút khói, mẹ bế nó bước ra từ đó, mái tóc rối bù còn vương mùi khét, đôi mặt ướt nhẹp và cái môi khô khốc mấp máy nói với tôi: “May quá tối ni con không ở nhà.”

Hai chị em

Tôi là đứa may mắn chứ đâu như nó chưa kịp đầy tháng đã hưởng trọn cái nóng bỏng của cuộc đời, cái hoảng loạn và những giọt nược mắt chua xót của mẹ…

Mỗi lần nhắc lại cái kí ức xưa cũ ấy mẹ nghẹn ngào:

“Số cái Ly nó khổ từ trong bụng mẹ, khổ đến nỗi cháy nhà chẳng có chi để tiếc chỉ tiếc chục cả kho mặn cất dành còn chưa kịp ăn.”

Cứ thế tôi và nó lớn lên. Đi qua quãng thời gian mà bố nói bố hối hận nhất trong cuộc đời, đi qua những ngày mẹ bế nó, dắt tôi chạy vòng đống rơm khô tìm chỗ trốn ngủ qua đêm. Đi qua những lần mẹ ôm nó vào lòng chịu đòn say xỉn của bố và cả những phút giây bố nhìn nó bằng đôi mắt hằn học như thể sự tồn tại của nó là sai trái. Nó đứng đó lặng im nhìn bố, đôi mắt ngấn nước. Có lẽ nó biết vì nó lại là con gái. Tôi lại là đứa may mắn ít nhất ba năm trước khi nó chào đời, tôi đã được hưởng trọn tình yêu của mọi người, hạnh phúc của một gia đình đúng nghĩa chứ không như nó chỉ được cười hạnh phúc khi bố không có men say.

Thời gian cứ thế trôi nhanh, nó lon ton chạy theo tôi đến lớp mẫu giáo làng. Tôi của ngày đó nhanh nhẹn, xinh xắn nên may mắn được cô giáo làng chú ý và trở thành người đứng đầu lớp, tôi lấy đó làm hãnh diện. Mỗi lần bố cõng nó trên lưng qua chỗ lớp học, tôi gắng hô thật to “Cả lớp tập trung” rồi hướng đầu về phía nó để nó có thể đưa đôi mắt mệt mỏi vì quá trình điều trị kháng sinh dài vì phù thận nhìn tôi được rõ hơn. Cái trường làng bé tí dường như tôi nổi trội hơn hẳn nên chúng tôi được đưa lên bàn cân so sánh và cái cân chẳng bao giờ hướng về phía nó. Có lẽ thế mà tôi may mắn hơn dành được sự ưu tiên của bố mẹ.

Năm tháng chật vật, khó khăn về mọi thứ đỡ dần song gia đình tôi lại lần nữa suy sụp khi đón thêm một công chúa xinh xắn nữa. Cả bố và mẹ không ai nói gì, có lẽ số phận đã an bài như vậy. Tôi bắt đầu ý thức được hai từ “chị cả”, ngày đó tôi đang dần bước qua tuổi thơ, cái tuổi mà tôi và nó vô tư chạy dài theo nắng, rong chơi cùng mưa với những nụ cười lẫn giọt nước mắt và những trận đánh nhau tơi tả hay cãi lộn vật vã nhưng bình yên đến lạ.

Xuân qua, đông tới, hè về, rồi thu sang tôi và nó bước qua những năm học. Thành tích học tập của tôi không tồi ít ra cũng đủ để bố mẹ tự hào còn nó chắc tại lớp nhiều đứa giỏi nên nó không được nổi trội. Cấp 2 rồi cấp 3, chúng tôi cứ thế lớn dần lên, những cuộc cãi và không còn được giải quyết bằng những lần vò đầu, túm tóc, xé toạc áo nhau mà thay vào đó là những lần im lặng khi cả hai không tìm được quan điểm chung…

Năm cuối cấp ba, tôi rơi vào khủng hoảng khi kết quả học tập sụt giảm và rồi lao đầu vào học như một con thiêu thân vì hai chữ “đại học”, cả ngày tôi vương vấn trên tóc mùi cà phê và đêm ngủ vùi trên bàn học. Cái gì đến cũng sẽ đến. Tôi ngã gục sau cơn đau đầu khinh khủng. Năm đó nó chuẩn bị thi học sinh giỏi Sử lớp 9, để lại bài vở, nó bắt đầu học cách thu xếp mọi việc khi mẹ bận ở viện chăm tôi. Lại là đứa may mắn hơn khi tôi dành trọn mọi quan tâm của gia đình, bạn bè. Còn nó, vất vả bỡ ngỡ với việc ở nhà một mình, mọi việc từ khi tôi ốm yếu đều đổ dồn lên nó. Thế nhưng ngày tôi nhận kết quả không đỗ đại học, nó lặng lẽ ngồi bên tôi, không một lời động viên, an ủi nhưng có lẽ thế là đủ.

Song hạnh phúc cuối cùng cũng gõ cửa ngôi nhà nhỏ đơn sơ xoa dịu đi nỗi thất vọng về tôi - đứa con gái họ từng nghĩ là ưu tú nhất khi cả gia đình đón thêm thành viên mới. Một đứa con trai mà bố mẹ, mà bà nội mà cả dòng họ trông mong suốt 20 năm ròng cuối cùng cũng thành hiện thực. Còn tôi thì được bố mẹ cho đi học ôn thi xa nhà. Những ngày xa nó, xa gia đình tôi chợt nhận ra nhiều thứ mà vì ích kỷ nên vô tình đánh mất, hơn bao giờ hết tôi muốn trở về ôm chầm lấy nó và sống trong vòng tay bố mẹ.

Cuối cùng tôi cũng cầm được tờ giấy báo trường đại học. Ánh mắt bố và khóe miệng mẹ nở nụ cười ấm áp. Bước vào đại học, cuộc sống không như tôi tưởng. Tiền học phí, tiền ăn, tiền ở,... rất nhiều các khoản chi phí nhưng nhà tôi lại chẳng còn nhiều tiền vì đợt chữa bệnh cho tôi. Nó lại vất vả cố gắng chăm sóc con bò, đàn lợn để bố mẹ đủ tiền trang trải hằng ngày. Tôi kiếm được công việc làm thêm ổn định đủ để học hành. Nhưng cái kinh tế gia đình vốn đã eo hẹp lại đông con nay càng suy thoái. Cả nhà, trong đó có tôi và nó gồng mình lên để chấp nhận. Tôi học cách chấp nhận cuộc sống của một đứa sinh viên nghèo tự lập bằng đồng tiền ít ỏi từ việc dạy thêm, làm thêm, những lúc đó tôi mới chợt nhận ra sự thiệt thòi của những đứa em hơn tất cả là nó…

Hai chị em

Đêm nay những giọt nước mắt của tôi dành cho nó. Đứa bé đã dành may mắn cho tôi. Giờ đây nó lại nhường cơ hội được đi học cho tôi trong khi nó đậu hai trường đại học mà chỉ mỉm cười an ủi “Đại học không chỉ là con đường duy nhất”. Tôi – một người chị chỉ biết ngồi đây khóc và viết những dòng này, bất lực nhìn về hướng mà nó sẽ đi… Đứa trẻ đáng thương đó đã chấp nhận từ bỏ giảng đường đại học để thay tôi – làm một người chị, thay tôi mang ước mong sửa lại nhà cho bố mẹ, thay tôi tìm kiếm một tia hi vọng để các em của chúng tôi được học hành đầy đủ.

Còn gì xót xa hơn khi một người chị đã vô tình cướp đi ước mơ của những đứa em

***

Nhật kí ngày…

Cũng sắp tròn 1 năm rồi tôi mới lật lại những dòng nhật kí tôi viết trong nhật nhòa nước mắt. Một năm thay đổi quá nhiều, một năm khoảng cách giữa tôi và nó xa thật xa. Xứ sở hoa anh đào đẹp đẽ ấy liệu có bao bọc nổi trái tim bé bỏng của nó, hay là đang chứng kiến nó bước qua những nỗi đau.

Nó vẫn thế, chẳng bao giờ khóc, ít nhất là trước tôi - đứa con gái mà có lẽ là làm nó tổn thương rất nhiều. Nay những cuộc gọi nơi phương trời ấy nó bật chợt quên gọi tôi cái từ quen thuộc “mèo ơi” mà thay vào cái từ nghe là lạ “chị”.

Lặng yên, lại nén dòng khí lạnh chạy dài xuống sống lưng len lỏi khắp cơ thể để tìm về nơi ngực trái để hỏi một câu rằng: 22 năm rồi đã bao giờ may gọi nó một từ “em gái” chưa?

© Mèo An Nhiên – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

Hạ đưa ai về

Hạ đưa ai về

Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.

back to top