Thư gửi em gái giữa mùa thi
2009-07-09 15:36
Tác giả:
Blog Việt - Bởi vì “Gió có thể thổi tắt một ngọn lửa to nhưng nó sẽ thổi bùng lên ngọn lửa âm ỷ”, hãy giữ chặt niềm tin vào mình em nhé!
Em gái yêu quý của chị!
Vậy là em đang đi những bước chân đầu tiên đến ngưỡng cửa của sự trưởng thành. Năm năm qua, chị hai lần đi thi Đại học, một lần đi coi thi Đại học, và lần đầu tiên chị đưa em đi thi và trực tiếp trải nghiệm cảm giác có sĩ tử đi thi. Thật lạ, nhìn những khuôn mặt lo âu, thấp thỏm, mệt mỏi của các bác phụ huynh chị lại thấy những giận hờn vu vơ khi ngày xưa bố mẹ để chị ra Hà Nội một mình thi Đại học thật là trẻ con. Lúc này chị thấy may mắn vì bố mẹ chúng ta không phải trải qua cảm giác đó. Bố mẹ có quá nhiều lo toan vất vả rồi. Hơn em 5 tuổi nên đôi khi chị thấy mình vô dụng vì không đủ tinh tế để hiểu hết suy nghĩ của em.
Hôm nay, đón em sau khi thi môn Toán vào Đại học, nhìn em cắn chặt môi để không bật khóc trước chị vì làm bài thi không như ý muốn, vì sợ chị thất vọng mà chị thương quá, thấy việc chờ đợi em thi xong vô tình gây cho em cảm giác có lỗi, tự nhiên muốn truyền cho em chút cảm giác ngang tàng, mạnh mẽ ngày trước khi không có ai chờ đợi ngoài cổng trường của chị. Và muốn nói với em thật nhiều điều ...
Em gái thân yêu!
Chị - cô gái 23 tuổi vừa rời ngưỡng cửa Đại học, hoàn thành xong giấc mơ thứ hai của cuộc đời, và để giấc mơ đầu tiên như em đang làm lúc này hoàn thành chị cũng phải trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc và khó khăn. Những thách thức đi qua của chị có thể tầm thường hơn so với người khác nhưng nó lại là trải nghiệm chỉ dành riêng cho chị, giúp chị trưởng thành, chị không biết em có hiểu hết, nhưng chị vẫn muốn em nghe, biết đâu em gái của chị sẽ vững tin hơn vào bản thân, để sải bước thật tự tin dù giông bão có ập đến.
![]() |
| Ảnh minh họa: Dungcannon |
Khi em là cô nhóc lớp 7, em không thể hình dung được cái tai họa giáng xuống với gia đình mình, một nữ sinh sắp bước vào ngưỡng cửa lớp 12 như chị phải buộc lớn lên, nén nỗi đau, không bật khóc, vứt bỏ xấu hổ ích kỷ của cô gái mới lớn, chỉ giữ lại duy nhất cho mình niềm tin vững vàng là: “mọi chuyện sẽ ổn” để bên bố mẹ qua giai đoạn khó khăn ấy. Khi bão tố đi qua thì giấc mơ vào Đại học của chị không thành. Thương chị, mẹ động viên chị đi học Cao đẳng cho có bạn có bè. Nhập trường cảm giác tủi thân và lòng tự tôn nổi lên, thu gói đồ đạc về Bắc Giang, lần thứ hai chị tiếp tục vững tin: “Con sẽ thi lại, con phải học Đại học”.
Năm lớp 13 làm dang dở nhiều thứ của chị, những người bạn thân chưa kịp tôi luyện qua khó khăn, những tình cảm học trò vu vơ không đủ níu giữ người ta thành một nửa thật sự của mình, những điều ra tiếng vào của mọi người xung quanh vì trượt Đại học...nhưng nó cũng mang lại cho chị những thứ quan trọng: những người bạn mới đồng cảnh, luôn luôn động viên nhau mọi lúc có thể, những người đi trước thổi niềm lạc quan để chị luôn kiêu ngạo tin rằng mình có thể làm được mọi thứ. Và lại thêm một lần niềm tin giúp chị hạnh phúc, bước vào Đại học không liên hoan, không ồn ào, chỉ nhằm mục đích nhắn nhủ với em là: “Việc vào Đại học đối với những đứa trẻ nông dân là điều bình thường”. Chẳng phải em đã tin và nuôi dưỡng điều đó cho tới ngày hôm nay sao? , vậy mà lại nói “chị thất vọng về em lắm hả?” Nhóc con! Chị không thất vọng chút nào cả? Vẫn là lời nói muôn thủa, em nghe cũng phát ngán: “Đừng để hối hận vì mình chưa gắng hết sức”. Mà em đã từng bảo: Không có thất bại chẳng qua là thành công bị trì hoãn thôi. Thế nên, dù kết quả như thế nào thì đừng bao giờ mất niềm tin nhé, cơ hội chưa hết thì không được dừng lại.
Một giai đoạn trong hành trình cuộc đời, chị đã đi qua, hơn ai hết chị mong con đường em đi ít gập ghềnh, ít chông gai hơn. Thế nhưng thử thách và thất bại sẽ làm em trưởng thành thực sự, đó là bài học dành cho riêng em không ghi trong cuốn sách nào cả.
Và cũng bởi vì “Gió có thể thổi tắt một ngọn lửa to nhưng nó sẽ thổi bùng lên ngọn lửa âm ỷ”, hãy giữ chặt niềm tin vào mình em nhé!
Yêu em nhiều!
Gửi từ email Minh Tâm – xuong_rong_da_280586
Ho ten: hứaphátduy Ho ten: snaile
Ho ten: nguyễn huyền trang Ho ten: Trương Đức Ho ten: Táo |
| TIN LIÊN QUAN | |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.


