Bài thơ viết cho em gái
2012-12-10 16:50
Tác giả:
Bài dự thi Cuộc sống vẫn tươi đẹp
Em gái ạ!
Đừng quá tin vào ranh giới những điều không thể
Như ngày xưa Bác Hồ nói chuyện dời non và lấp bể
Chỉ bằng quyết tâm, ý chí của con người.
Để chị dắt tay em, nhìn đứa bé dị dạng mỉm cười
Nó chỉ nhìn thấy màu hồng của yêu thương
Chỉ nhìn thấy màu xanh của ước mơ và bầu trời hi vọng
Nó vẫn tin mình sẽ trở thành anh hùng như Thánh Gióng
Dù nó ý thức được đớn đau trên cơ thể bất thường.
Em hãy nhìn những con vật bị thương
Thiếu mắt, thiếu chân nhưng cuộc đời vẫn đủ
Có bao giờ em thấy chúng ưu sầu ủ rũ
Mà từ chối cuộc sống vốn quý, dẫu là kẻ tật nguyền?
Nỗi buồn là nguồn cội từ thuở tạo hóa sinh ra thiên nhiên
Nỗi buồn quý lắm!
Nụ cười càng quý lắm!
Cuộc đời vốn phức tạp với bao điều bon chen rối rắm
Cớ sao em lại buồn?
Để cuộc đời buồn hơn.
Em đừng năn nỉ ai bên mình khi cô đơn
Đừng cầu xin ai mà vin tay đứng dậy
Bởi hạnh phúc mà em mong nhìn thấy
Chẳng ở trong tay người nào khác ngoài em.

Em ạ! Hãy tin chị
Dẫu chị chỉ là hạt cát bé nhỏ giữa bao la bầu trời
Nhưng có những kiếp người đã sống, chết, đớn đau, khóc, cười
Họ đã sống như trái tim em vẫn âm thầm khát sống.
Bethoven vẫn trở thành nhà soạn nhạc thiên tài dẫu ông là người khiếm thính
Nikolai A.Ostrovsky vẫn viết lên tiểu thuyết kinh điển “Thép đã tôi thế đấy” dẫu bại liệt, mù lòa
Stephen Hawking là nhà vật lý, thiên văn lớn nhất thời đại với hiểu biết tầm xa
Em biết không, mí mắt ông là thứ duy nhất còn cử động.
Em ạ! Cuộc đời rất dài và rất rộng
Đừng tự xiềng xích trong hạn hẹp tầm nhìn
Đừng kẻ ranh giới những điều có thể và không thể
Chị không bảo em đào non hay lấp bể
Đỉnh dốc cuộc đời có giới hạn sự trắc trở nào nhìn thấy được đâu em.
Bạch Tuyết, Cô Tấm, Sọ Dừa hay Lọ Lem
Những cổ tích ấy chỉ là điều huyễn hoặc
Cuộc đời nghiệt ngã lắm nên ông trời bỏ mặc
Em trông đợi làm chi ở những phép mầu.
Em đừng tìm kiếm những hình ảnh mình đã mất từ lâu
Trong bóng gương hiện toàn nỗi buồn và âu lo tuyệt vọng
Nước mắt có vị gì mà sao em mãi khóc
Nụ cười có vị gì, em quên mất rồi sao?
Đừng nắm tay ai, đừng dựa vào ai mà than vãn toàn điều đớn đau
Để đôi mắt mình tổn thương, nhìn cuộc đời dị dạng
Mắt mẹ em mờ, nếp nhăn hằn in, lưng còng đi theo năm tháng
Mẹ muốn em vượt qua đâu phải để cho mình.
Em ghen tị làm gì với những cô gái đẹp xinh
Họ chẳng có cơ hội rèn mình như em thành bản lĩnh
“Chúa khiến mình trở nên tàn tật vì Chúa tin mình có khả năng chịu đựng”
Em tin câu viết ấy của cô gái thoái hóa tủy não Aya phải không?
Cuộc sống là đóa hoa, mỗi người là một bông
Cả em, cả chỉ cũng là những bông hoa có riêng hương thơm đặc biệt
Dù đôi chân em tật nguyền nhưng bầu trời hi vọng còn xanh biếc
Hãy cứ tỏa hương theo cách của riêng em.
Em ạ! Cuộc đời chỉ có những điều khó thể và chưa thể
Không có điều gì là không thể
Nên tất cả những điều còn lại đều là có thể
Như Bác Hồ bảo chuyện đào núi và lấp bể
Quyết tâm, bền chí ắt làm nên
HBV
- Bài dự thi của Hàn Băng Vũ - QN
Blog Việt – Blog Radio trân trọng thông báo và rất mong nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời bạn click vào đây để gửi bài dự thi "Cuộc sống vẫn tươi đẹp"

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

