Phát thanh xúc cảm của bạn !

Góc bếp hạnh phúc (Thì thầm 167)

2012-06-19 20:29

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Bây giờ cuộc sống sung túc gia đình tôi không còn dùng bếp rơm hay than củi. Nhà nào cũng một góc bếp khá khang trang nhưng ấm cúng như triệu triệu góc bếp trong qua khứ. Từ góc bếp này nôi tôi người thương con quí cháu và mẹ tôi người phụ nữ hiện đại đã cho gia đình chúng tôi bao kỷ niệm ấm áp vô cùng.

Ngày bà nội còn khỏe bà thích nấu ăn. Đi học về chỉ cần rửa tay sạch là nội có thể dúi vào tay tôi khi củ khoai, cái bắp nóng hổi bà vừa luộc sẵn cho cháu nhấm nháp trước khi chờ cả nhà vào mâm. Tôi nhanh tay cầm món quà nội cho vừa níu cổ nội và hôn vào má nội một cái thật kêu. Nôi tôi xoa đầu bảo tôi là thằng đích tôn khéo nịnh nội. Tôi nhảy cẫng lên vừa ăn vừa kể chuyện trường chuyện lớp. Nôi cứ vừa nấu vừa nói chuyện. Chỉ có hai bà cháu mà cả góc nhà vang vang tiếng tiếng cười lẫn tiếng xào nấu xèo xèo. Thi thoảng nội lại cho tôi thử một miếng. Nóng dòn, thơm thơm, ngọt bùi tôi vừa ôm lưng nôi vừa ăn vừa khen. Mà ngon thật. Ngon lắm những miếng ăn đầu bữa.

Thì thầm 167  được thực hiện bởi Quốc Minh và Nhóm sản xuất Dalink Studio
góc bếp yêu thương
Ảnh minh họa

Thấy tiếng giày của ba tôi vôi núp cạnh nội. Nhưng ba tôi cũng biết bà vừa cho tôi ăn. Ba tôi cười cười nói: “ Nhìn miệng con ba biết liền” Tôi liền há miệng: “ Con đâu có ăn gì đâu nghe” Ba tôi vừa nhìn miệng tôi vừa liếc bên mâm, ba nhanh tay bốc miếng nữa bỏ vào miệng tôi và ba một miếng. Nội cười hiền từ nhìn cha con chúng tôi. Nội vui. Nôi xoa đầu tôi và bảo: “ Đi tắm rồi chờ mẹ về cả nhà cùng ăn.” Tôi đi, nhưng vẫn nghe nội nói: “Bày đầu cho con không hà!” Ba đến bên nôi xoa lưng nôi rồi trò chuyện cùng nội. Rồi nội yếu, tay nôi run. Lưng nội còng và ba mẹ tôi khuyên nôi hãy để con cháu được phụng dưỡng nội.

Ngày ngày mẹ cũng đi làm như bao người khác. Mẹ dạy sớm với rau củ quả, hoa trái mà mẹ đã mua sẵn với tài nấu nướng tuyệt vời mẹ cho chúng tôi bữa sáng thật ngon miệng. Trông mẹ làm thức ăn với đôi bàn tay nhanh thoăn thoắt mới biết mẹ đem hết sức, hết tâm để vào món ăn mẹ nấu. Món nào ngắm cũng có màu sắc đẹp. Khi mẹ bày lên bàn ăn tôi nghĩ không có người họa sĩ nào tài hơn mẹ có thể trình bày màu sắc đẹp và hài hòa đến thế. Nhìn đẹp và món ăn cũng vừa miệng nên cả gia đình chẳng bao giờ rời xa bếp của mẹ. Mẹ tôi đã học được ngón nghề của nội tôi rồi. Cách làm cho cả gia đình không thể xa rời căn nhà của phụ nữ có bàn tay khéo. Cho đến ngày ông tôi qua đời ông chưa chê món ăn nào của nội. Và ông tôi cũng không để ý đến ai ngoài nội. Bếp đã cột tay ông vào bàn tay giỏi giang của bà. Còn ba tôi có đi đâu cũng trở về ăn miếng cơm của mẹ tôi rồi mới đi ngủ. Có đi công tác xa nhà ba cũng mau mau trở về nhà để được ăn bữa cơm gia đình. Ba khen mẹ nấu ăn ngon, mẹ cho rằng mẹ nấu ngon nhờ ba xây một góc bếp đẹp, thuận tiện cho mẹ nấu. Rồi cả nhà cùng cười xòa.

Buổi trưa tôi đi học về ăn cơm với nội. Hai bà cháu vừa ăn vừa trò chuyện. Nôi kể chuyện nội đi chùa. Tôi nói chuyện ngày mai cho nội nghe. Một già một trẻ nhưng câu chuyện vẫn ríu ra ríu rít quanh năm bên bếp, bên mâm cơm. Nội chăm cho cháu trai của nội mau thành công trong cuộc đời để nội tự tay nấu bữa tiệc mừng cháu. Những ngày giỗ, tiệc mẹ tôi cũng tự nấu để đãi khách. Ba sợ mẹ mệt. Mẹ muốn gia đình và bạn của ba cũng vui nên mẹ chẳng bao giờ mệt. Các bạn của ba bao giờ cũng khen mẹ thật nhiều. Mẹ cười tươi hơn bao giờ hết.

Chiều nội đặt nồi cơm và mẹ tôi về nầu thức ăn. Buổi tối thật ấm áp trong gia đình với bữa ăn ngon và bao nhiêu chuyện vui cứ kể ra mãi. Tôi là cái gạch nối luôn vui cười giữa mọi người. Tôi cũng được cưng nhất nhà. Ăn nhiều nhất và ca hát nhiều nhất. Sau bữa cơm tôi thường đàn một bài trên đàn dương cầm để không khí vui thêm. Sau đó tôi mới đi học bài nhường không gian lại cho ba hay mẹ nói chuyện với nội. Nội cũng hay trò chuyện với ba mẹ. Nội coi mẹ là con gái chứ không là dâu. Mẹ cũng hạnh phúc trong tay nội, săn sóc nội như mẹ ruột của mình.Nhờ những ngày hạnh phúc đẹp như hoa mà công việc làm ăn của ba mẹ tôi cũng trôi chảy.

Những ngày gần Tết nội và mẹ lại chuyện lớn chuyện nhỏ thì thầm bàn cách làm bánh mứt. Mùi kiệu, mùi hành hăng hăng. Mùi mứt ngọt bùi thơm thơm kéo tôi lại gần góc bếp để xin được vét chút đường trong chảo vừa sên mứt. Đường khô cong tôi chẳng vét được gì mấy nhưng vui lắm khi được nếm chút ngọt trước Tết.

Bây giờ tôi đã có gia đình và vợ chồng tôi ở chung với nội và ba mẹ. Vợ tôi cũng hòa lẫn vào cái vui của góc bếp nho nhỏ và vui quanh năm. Tôi luôn có một gia đình dễ thương nhờ có góc bếp tròn trịa. Ôi hạnh phúc đơn sơ mà ấm áp.

Gửi từ email Kim Dung - oonguyenkim

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền đc sử dụng trong chương trình tại forum nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn.


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Mối duyên bền chặt nhất phải kể đến mối quan hệ ruột thịt trong gia đình, đó chính là mối ràng buộc suốt đời, dù người ta từng làm tổn thương nhau chăng nữa. Sau cùng thì, nghịch duyên nên gỡ chứ không nên tiếp tục buộc chặt bằng những oán hận trong lòng.

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

back to top