Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như chúng ta đặt mình vào vị trí của nhau

2022-12-19 01:25

Tác giả: Mị Hồ


blogradio.vn - Tôi không biết liệu anh có còn nỗ lực hay cần tình yêu này nữa hay không. Tôi chỉ biết tôi đã dần mất đi sự mong chờ, hy vọng. Tôi không còn đặt nổi mình vào vị trí của anh mà suy xét nữa. Có phải yêu lâu sẽ khiến tình yêu trở nên nhạt, ngộp thở? Hay bởi vì tôi và anh không phải là mảnh ghép dành cho nhau. Không phải là đích đến cuối cùng nơi mà ở đó dù trải qua bao nhiêu năm tháng thì tình yêu cũng chỉ như mới bắt đầu. Một tình yêu sâu đậm tới mức làm cảm động với chính những người trong cuộc.

***

Hôm nay tôi có chứng kiến một câu chuyện thế này. Khi bác dâu tôi nghe bác cả chê bác trai tôi không nhanh nhẹn trong giao tiếp, thay vì cùng hùa vào hạ thấp chồng mình như bao cặp vợ chồng khác. Thì bác dâu tôi im lặng, lắng nghe rồi nói:

“Vâng, chồng em đúng là hơi chậm trong khoản giao tiếp. Tội anh ấy.”

Chỉ với một câu nói ấy tôi cũng cảm nhận được bác dâu tôi yêu bác trai tôi nhiều đến chừng nào. Một tình yêu có thể chấp nhận thiếu sót của đối phương và hơn nữa là thương lấy những khuyết điểm ấy của họ. Và bây giờ tôi cũng hiểu được vì sao bác trai tôi yêu vợ mình nhiều đến vậy. Vì vợ mà bác trai tôi theo và thờ Chúa, bác ấy bỏ thói quen ăn mặn của mình vì vợ huyết áp cao, bác ấy để lại toàn bộ quyền thừa kế đất đai cho vợ, luôn bênh vực, đưa đón vợ mọi lúc, mọi nơi dẫu cho họ đã bên nhau rất nhiều năm. Tôi chưa từng thấy hai bác nặng lời với nhau bao giờ cả.

Tôi bất giác nhìn lại tình yêu của bản thân. Anh và tôi chỉ bên nhau vỏn vẹn vài năm, bằng số lẻ của thời gian 2 bác tôi bên nhau. Thế mà chúng tôi không còn như ban đầu được nữa. Vì đã từng nhìn thấy dáng vẻ anh vì vết xước nhỏ của tôi mà chau mày xót xa, nhìn thấy dáng vẻ anh nâng niu từng cảm xúc của tôi, hay cách anh thận trọng chiều chuộng, dỗ dành khiến tôi an lòng. Thế nên khi tình cảm nhạt dần lẽ nào tôi không nhận ra. 

Hiện tại tôi cảm thấy giống như mình đang đòi hỏi sự quan tâm từ anh vậy. Còn anh yêu tôi theo cách đáp lại sự đòi hỏi ấy của tôi. Nếu tôi đòi hỏi, anh có thể đáp ứng hoặc không nhưng nếu tôi im lặng thì tôi không hề có được ngay cả sự để tâm của anh. 

cam-on-anh-da-cho-em-biet-nao-la-yeu-thuong-va-dau-kho

Mỗi lần bất đồng quan điểm thay vì kiên nhẫn cùng giải quyết tôi chỉ luôn nghe được những câu hỏi “Em lại thái độ gì? Em lại sao nữa? Anh đã làm gì em?...” khiến tôi cảm thấy giữa cả hai bỗng có một khoảng cách vô hình cực lớn. Anh trở nên nóng tính, tôi trong mắt anh cũng dần như một cái gai, một cô gái nhiều khuyết điểm.

Còn tôi đã mất đi sự tôn trọng dành cho anh. Tôi không còn cảm giác an toàn khi bên anh nữa. Tôi hay khó chịu, châm chọc và gắt gỏng mỗi khi chúng tôi bên nhau. Tôi không còn nghĩ nhiều cho anh như trước nữa thay vào đó là những bất an, suy nghĩ chồng chất của bản thân. 

Ngày hôm nay bất giác tôi ngồi mở tài khoản facebook của anh, lục tìm từng dòng tin nhắn. Rồi bất giác như có một thứ gì đó hoang hoải chạy trong tâm trí tôi. Tôi bừng tỉnh vùng ra khỏi chiếc laptop, ngưng hành động bản thân đang làm, ngả xuống giường, hít thở đầy khó khăn. Từ bao giờ niềm tin của tôi dành cho anh, dành cho mối quan hệ này lại mỏng manh và chông chênh đến vậy?

Anh ngày càng bớt quan tâm, tôi ngày càng để tâm, nhỏ nhen và ích kỉ. Anh ngày càng cần không gian riêng nhiều hơn, tôi ngày càng thèm muốn cảm giác được chuyện trò, an ủi. Anh ngày càng muốn vươn xa tìm kiếm trải nghiệm, những cuộc vui còn tôi ngày càng mong bình yên tại một bến đỗ, kiếm tìm sự thân thuộc bình dị. Anh cần những cuộc tụ tập sáng đêm còn tôi cần một gia đình.

Chúng tôi đã mất đi sự khích lệ, trân trọng vốn có dành cho nhau. Chúng tôi không còn nhìn chung một hướng, không còn chấp nhận nhau theo lẽ tự nhiên nữa. Chúng tôi bắt đầu soi mói, đổ lỗi, cãi vã ngày một nhiều.  Như hai dấu trái ngược, chúng tôi hoang hoải ôm lấy cuộc sống, suy tư của riêng mình mà quên mất lý do bắt đầu cùng nhau. 

nguoi-ta-cho-mua-nhu-cho-nguoi-nao-do-vo-tinh-ngang-qua

Tôi không biết liệu anh có còn nỗ lực hay cần tình yêu này nữa hay không. Tôi chỉ biết tôi đã dần mất đi sự mong chờ, hy vọng. Tôi không còn đặt nổi mình vào vị trí của anh mà suy xét nữa. Có phải yêu lâu sẽ khiến tình yêu trở nên nhạt, ngộp thở? Hay bởi vì tôi và anh không phải là mảnh ghép dành cho nhau. Không phải là đích đến cuối cùng nơi mà ở đó dù trải qua bao nhiêu năm tháng thì tình yêu cũng chỉ như mới bắt đầu. Một tình yêu sâu đậm tới mức làm cảm động với chính những người trong cuộc.

Bên tai tôi văng vẳng lời bài hát tôi yêu thích nhất.

“Mình yêu nhau yêu nhau bình yên thôi

Mình nói với nhau bao điều rồi

Ngày mai nắng lên bình minh sẽ tới

Tay nắm tay chẳng cách rời

 

Mình yêu nhau yêu nhau bình yên thôi

Mình nói cảm ơn với gió trời

Để những ước mơ tự do bay mãi xa

Tay nắm tay về muôn nơi”.

© Mị Hồ - blogradio.vn                             

Xem thêm: Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu | Radio Tình yêu

Mị Hồ

có sở thích đọc sách và viết lách, tâm hồn nhạy cảm

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

Buông bỏ - Buồn buông

Buông bỏ - Buồn buông

Từ bỏ đôi lúc không phải là hèn nhát mà là dũng cảm, dũng cảm buông tay để có cơ hội. Khoảnh khắc ấy bạn đã lựa chọn con đường hạnh phúc riêng cho bản thân. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Buông bỏ chính là một khởi đầu mới cho một kết thúc buồn.

Niềm kiêu hãnh

Niềm kiêu hãnh

Mà tôi tin là tất cả những người dân của đất nước sẽ thấy rất kiêu hãnh rất hạnh phúc khi nhìn hình ảnh của Tổ quốc, hình ảnh của đất nước được bay cao đầy khí phách, đầy oai hùng và thật đầy rất nhiều kiêu hãnh chứa đựng trong đó, và sẽ thêm yêu đất nước mình.

back to top