Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô bé tuổi 18

2022-11-21 01:20

Tác giả: uyenuyen


blogradio.vn - Em chỉ cười, tôi thấy trong nụ cười của em là muôn vàn tâm sự mà có lẽ tôi sẽ không thể nào hiểu hết được, bởi cuộc sống của em quá vất vả có quá nhiều thứ mà em không bao giờ dám mơ ước tới.

***

Hôm đó buổi tối trên đường đi làm về khi ghé qua một cửa hàng tiện ích tôi đã gặp một cô bé. Cô bé không phải quá xinh đẹp nhưng khi cười lên lại rất dễ thương, sau nhiều lần mua hàng ở cửa hàng đó thì tôi cũng đã biết tên của cô bé - Thanh Vy một cái tên rất đẹp. Vy đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện về em ấy và nó đã làm tôi thổn thức rất nhiều.

Thanh Vy một cô bé sinh ra tại một vùng đất cằn cỗi, ở trong nhà em chính là chị cả phía dưới còn có 2 đứa em, khi tôi hỏi em vì sao lại không đi học mà lại đi làm thì em đã nói với tôi: “nếu em đi học thì ai sẽ nuôi các em của em đây”, câu nói đó của em khiến tôi lặng thinh. Một cô bé chỉ vừa tròn 17 nhưng lại gánh trên vai là trách nhiệm của một người trưởng thành phải nuôi 2 đứa em còn nhỏ dại, một người cha suốt ngày say xỉn rượu chè và đánh đập vợ con, và một người mẹ hay ốm đau luôn tảo tần nuôi 3 đứa con của mình. Em nói cả cuộc đời của mẹ em chưa bao giờ biết được cảm giác mặc đồ mới là như thế nào - bởi mẹ chỉ bận những bộ đồ mà người ta cho hay những bộ đồ rách mà mẹ vá đến mức không còn chỗ để vá nữa. Em vừa kể cho tôi nghe vừa rơi nước mắt, tôi cũng không biết phải nói với em như thế nào bởi tôi cũng không quá giàu có để có thể giúp được gì cho em, nhưng em lại nói khi tâm sự với tôi em cảm thấy rất thoải mái vì áp lực tâm lý trong người đã vơi đi - hôm đó tôi đã mời em một ly nước và chúng tôi đã nói chuyện rất lâu sau khi em tan làm.

Sau hôm đó, tôi tăng ca suốt cả tuần và cũng không gặp em. Đến khi công việc tôi bình thường trở lại thì tôi ghé qua cửa hàng để gặp em thì bạn của em nói em đã ngh làm 3 hôm rồi, khi tôi hỏi nguyên nhân thì bạn em có trả lời mẹ em dưới quê bệnh nên em về thăm mẹ. Khi nghe được nguyên do thì tôi cũng đỡ lo phần nào bởi tôi sợ em gặp chuyện gì. Ba hôm sau tôi có ghé ngang cửa hàng và mua cho em một ổ bánh kem (em có nói cho tôi nghe em sinh ra vào ngày lễ Giáng Sinh) và ngồi ngoài cửa hàng đợi em tan làm chúc mừng sinh nhật em. Em đã khóc, khóc rất nhiều vì đây là lần đầu có người mua bánh kem chúc mừng sinh nhật em. Từ khi biết chuyện cho đến nay em chỉ biết nhìn các bạn được bố mẹ mừng sinh nhật mà hâm mộ thôi, chưa bao giờ em lại được mừng sinh nhật như thế này.

Em vừa khóc mà lại vừa cười vừa thổi nến cầu nguyện: “Điều thứ nhất con xin cho mẹ con mau khỏi bệnh; điều thứ hai con xin cho các em con được ăn học thành tài và lớn lên khỏe mạnh; điều thứ ba con mong cha con có thể bỏ rượu để phụ mẹ con chăm lo cho các em”, cả ba điều ước sinh nhật của mình em đều không ước cho bản thân bởi đối với em gia đình em là tất cả. Tôi hỏi em vy còn em, em muốn ước gì cho bản thân. Em chỉ cười, tôi thấy trong nụ cười của em là muôn vàn tâm sự mà có lẽ tôi sẽ không thể nào hiểu hết được, bởi cuộc sống của em quá vất vả có quá nhiều thứ mà em không bao giờ dám mơ ước tới.

Sau buổi chia tay hôm sinh nhật đó hai chúng tôi mỗi người về nhà của mình, trong lúc đi tôi vẫn miên man trong dòng suy nghĩ liệu tôi có thể giúp được gì cho em hay không, về nhà tôi đem số sách mà mình có đóng gói vào một cái thùng để hôm sau đem qua cho em bởi em nói em thích đọc sách, trong đó có vô vàn nơi mà em chưa từng đặt chân tới có những thứ mà em chưa từng xem qua...

Hôm sau khi đem sách đến cửa hàng thì tôi nghe một tin sét đánh, em đã mất - mất vào buổi sáng ngày hôm nay khi trên đường đi làm ở nơi khác, tôi đã bàng hoàng và bật khóc. Rõ ràng tối hôm qua chúng tôi vừa mới mừng sinh nhật em mà giờ đây em đã... Mọi người nói ràng buổi sáng em đi xe để đến chỗ làm khác thì bị một người tài xế có men say trong người đâm trúng và không qua khỏi ngay sau đó. Tôi khóc rất nhiều, khóc vì thương em khóc vì than cho số phận một con người nhỏ bé chỉ mới bắt đầu tuổi trẻ thì đã ra đi.

Hôm đưa em, tôi đã gặp gia đình em, cha mẹ em khóc ngất bên di ảnh của con gái, mọi người xung quanh ai cũng rơi nước mắt, tôi đến bên cạnh hai bác để an ủi và nói cho hai bác nghe nguyện vọng của em. Ba em khóc, người cha suốt ngày say xỉn đó của em đã bỏ rượu chỉ với ước mong con gái mình sẽ trở về và vì đó cũng là điều ước cuối cùng của cô bé. Em ra đi ở cái tuổi 18 - tuổi đẹp nhất của đời người nhưng em lại vĩnh viễn dừng lại cuộc đời mình ở cái tuổi này. Nhìn vào di ảnh của em một nụ cười thật đẹp có lẽ ở thế giới bên kia em cũng đang rất hạnh phúc vì những điều ước của mình đã được thực hiện...

© uyenuyen - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải chăng

Có phải chăng

Có phải chăng ly biệt khúc từ ly Để anh biết mơ kia không tàn úa Và vần thơ ôm hồn trong hơi thở Biết chăng là ly biệt với chia ly

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Xoay người lại con đường ban nãy, tôi lại thấy anh đứng đó. Tôi muốn chạy lại nhưng khoảng cách Thiên càng lúc càng xa tôi. Anh đứng đó chỉ mỉm cười rồi dịu dàng nói với tôi: “Tạm biệt Đan Thảo, người con gái anh yêu.” Con đường ấy biến mất cùng với anh, tôi sợ hãi bật khóc gọi anh trong vô vọng.

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Bạn sẽ tìm thấy ở đây những kinh nghiệm thực tế về tự học, về tìm kiếm đam mê, về trải nghiệm thế giới, những cách thức rất cụ thể để thay đổi và tỏa sáng, cũng như những câu chuyện tràn đầy cảm hứng để bắt đầu.

Tự hỏi lòng

Tự hỏi lòng

Mai này ta nhớ nhau không Mai này ta nhớ những buồn không tên Vì tình ta nhớ môi tiên Vì tình ta nhớ nguồn hiền dạo chơi

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

back to top