Em hãy theo đuổi ước mơ và đừng bỏ cuộc nhé
2021-07-13 01:25
Tác giả:
Phạm Từ Thiên Ân
blogradio.vn - Gửi đến em, ngôi sao nhỏ vẫn ấp ủ bao hoài bão trong tim. Hứa với tôi em phải sống thật hạnh phúc, theo đuổi ước mơ và không được bỏ cuộc nhé. Hãy cười thật tươi vì ta còn sống, vì ngày mai sẽ tới, và vì Mặt Trời vẫn sẽ lên. Cảm ơn em đã đọc hết nỗi lòng của tôi. Thương lắm cô gái à.
***
Gửi đến em, người đang đọc những dòng chữ này. Dạo gần đây, em vẫn ổn chứ? Ngay tại khoảnh khắc hiện tại, tôi biết rằng chính bản thân mình chân thành muốn gửi đến cô gái của tôi đôi lời. Dù cho em đã trải qua biết bao câu chuyện, hay đã đi qua vô vàn giông bão, tôi mong em tiếp tục sống cuộc đời mà em hằng mơ ước, nhé.
Gửi đến em, người con gái luôn nở một nụ cười thật tươi trên môi. Em còn nhớ, hay đã quên? Rằng những ngày thơ ấu, em từng vui như thế nào khi cứ mỗi chiều tan học được cha đèo về nhà trên con đường thân quen. Em lúc nào cũng cố gắng đem lại tiếng cười cho bạn bè. Em thích được khuyên nhủ người khác rằng “Đừng biến mình trở thành người bi quan trong mọi hoàn cảnh, dù là khó khăn đến mức nào”. Vậy bây giờ nụ cười ấy liệu vẫn còn chứ?
Gửi đến em, người thiếu nữ mới lớn cùng những gánh nặng trên vai. Tôi biết, em đã và đang vô cùng mệt mỏi. Hai từ “học hành” ngày một khiến em đau đầu trước từng con điểm, thứ hạng hay thành tích. Nhưng em có nhìn thấy gì không? Chính là sự nỗ lực kiên cường. Đêm đêm, em âm thầm ngồi hoàn thành tất cả bài tập, nhiệm vụ được giao, bất chấp cả thời gian. Có hôm, em bận rộn đến nỗi ba, bốn giờ sáng mới dám chợp mắt, rồi đồng hồ điểm sáu giờ, em lại vội vàng thức dậy. Em chưa bao giờ dám nhận mình là xuất sắc, bởi em biết bản thân cần phấn đấu rất nhiều và mỗi giây, mỗi phút như thế, em tạo ra sự khác biệt.
Cách em chiến đấu, thật sự đáng để khâm phục lắm cô gái à. Vốn dĩ trên cuộc đời này để có được điều gì đó, thì con người bắt buộc phải đánh đổi thứ tương ứng, em xứng đáng nhận được những gì tốt đẹp nhất cho công lao mà em không hề ngần ngại bỏ ra.
Thi thoảng, tôi hy vọng em nhìn lại, để thấy thương chính mình hơn. Tôi biết, em từng quên đi bản thân nhằm theo đuổi mục tiêu em đặt ra. Nhưng cô gái nhỏ của tôi ơi, hãy dành một lúc nào đó nghỉ ngơi nhé, em đã cố gắng hết sức rồi cơ mà.
Gửi đến em, đứa con sống khép kín với gia đình. Mọi người hay cho rằng gia đình là nơi ta có thể sẻ chia mọi thứ trên đời. Em thì khác. Em luôn nói với mẹ là con ổn, em luôn nói với cha rằng con vui, thật ra đó chỉ là lời nói dối che giấu cho những gì em đang chịu đựng.
Em muốn mẹ, muốn cha không phải lo lắng nên lúc nào cũng kể cho hai người nghe về chuyện vui. “Cha ơi, hôm nay con được điểm mười!”, “Mẹ ơi, con học không mệt chút nào đâu, để con giúp mẹ quét nhà nhé, lưng mẹ đã đỡ đau hơn chưa?”. Đó là những câu nói em hay thốt ra, nhìn cảnh cha cực khổ kiếm từng đồng tiền nuôi cả gia đình, mẹ thì chăm sóc từng bữa cơm, giấc ngủ cho hai cha con, em chẳng còn thiết tha việc nhõng nhẽo để được dỗ như ngày ấu thơ.
Gửi đến em, người bạn tâm lý nhất. Em là chỗ dựa tinh thần của những người bạn xung quanh. Mọi người vài lúc hỏi rằng vì sao em có thể hiểu và đồng cảm với họ được như thế? Em chỉ cười mỉm mà chẳng nói tiếng nào. Có lẽ vì em thấu cảm và chạm được thứ mà bạn em đang trải qua. Em có thể khuyên người khác một cách dễ dàng nhưng để khuyên răng bản thân em lại là một chuyện hoàn toàn khác. Là con người mà, cô gái nhỏ của tôi cũng có trái tim chứ?
Em thường tự tìm cách nào đó để tự giúp lấy bản thân mình, nhưng đôi khi có một áp lực vô hình khiến em bỗng dưng yếu đuối làm sao. Và thật may mắn, xung quanh em có những người bạn đáng quý, là những người sẵn sàng dang rộng vòng tay đón em vào lòng rồi cùng nhau khóc một trận thật to. Tuổi học trò chưa hẳn lúc nào cũng đẹp nhưng ít ra vẫn đáng nhớ, đáng giá và đáng trân trọng em ạ.
Gửi đến em, một bông hồng mạnh mẽ. Tôi có thể xin phép em một lần, để tôi san sẻ bớt tổn thương với em được không, cô gái? Em trải qua bao chuyện, có hạnh phúc, có bi thương, lắm lúc thầm khóc một mình, đôi khi kiệt sức. Em dũng cảm lắm. Chính bản thân em đã tự mình vượt qua hết tất cả và trưởng thành như ngày hôm nay.
Một phút giây nào đó, những ký ức cũ tưởng chừng như đã bị quên lãng kia lại chợt ùa về trong tâm trí em, rồi tôi biết chắc rằng bông hồng của lòng tôi sẽ bật khóc mà. Khóc đi em, cứ khóc khi còn có thể. Rồi ta lại cất giữ chúng vào một góc nhỏ ký ức và lại tiếp tục chiến đấu như một nữ chiến binh.
Gửi đến em, ngôi sao nhỏ vẫn ấp ủ bao hoài bão trong tim. Hứa với tôi em phải sống thật hạnh phúc, theo đuổi ước mơ và không được bỏ cuộc nhé. Hãy cười thật tươi vì ta còn sống, vì ngày mai sẽ tới, và vì Mặt Trời vẫn sẽ lên. Cảm ơn em đã đọc hết nỗi lòng của tôi. Thương lắm cô gái à.
© Phạm Từ Thiên Ân - blogradio.vn
Xem thêm: Người xoa dịu niềm đau
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.







