Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em gặp lại anh rồi

2022-06-17 01:25

Tác giả: Sông Cạn


blogradio.vn - Nắng chiều bao trùm lên thành phố, ánh nắng vàng bao phủ lên hai bóng người đang nắm tay vui vẻ đi trên đường. Ngày tàn rồi, ngày mới sẽ bắt đầu thôi.

***

Cô gặp anh vào một ngày trời nắng, năm đó hai người đều bước vào trung học. Hai người đều được xếp vào chung một lớp, là lớp chọn của trường. Cô là một bí thư năng nổ, nhiệt tình, tốt bụng, anh là tổ trưởng sôi nổi, nhiệt huyết. Họ đồng điệu cứ như vừa sinh ra đã là định mệnh của nhau vậy. Tuy hai người đều cảm thấy đối phương rất tốt nhưng chưa hề nói ra suy nghĩ đó, họ cứ như thế làm bạn thân với nhau suốt từng ấy năm. Nhưng cả hai đều có cảm giác khác đối với đối phương.

“Phương này, thằng Hoàng lớp mày đó đẹp trai thật đấy, lại còn học giỏi nữa. Nó có người yêu chưa mày?”.

Cô chỉ cười, lắc đầu đáp,

“Chưa, nó chưa có người yêu đâu, mà nghe nói có nhiều đứa để ý nó rồi”. Cô hụt hẫng lại nghĩ thầm, trong đó có mình.

Cô thích nụ cười anh, thích hai cái răng khểnh của anh, thích cách anh chơi bóng rổ cũng thích nốt mỗi lần anh giảng bài cho cô.

Cô học giỏi những môn xã hội, anh lại giỏi những môn tự nhiên, cả hai cứ như hai thanh nam châm khác dấu hút lẫn nhau, càng ngày càng gần, càng ngày càng thân thiết.

chung_-_toi_1

Bạn thân của cô thích anh, cô ủng hộ cô ấy theo đuổi anh, vì sợ bản thân mình lại không xứng với anh. Mặt cô không đẹp, lại bị nhiều mụn, cô rất tự ti về bản thân mình, cô sợ anh sẽ không thích cô, sợ sau khi cô tỏ tình rồi cả hai lại không thể làm bạn với nhau được nữa. Nên thôi, cô đành giấu tâm sự của mình ở trong lòng.

Hằng ngày cô vẫn cố ý là người ra trễ nhất lớp để tránh gặp mặt anh, viện cớ đi giặc khăn bảng hay phải ghi lại báo cáo. Cô vẫn luôn là người ra cuối cùng, nhưng lần nào anh cũng đợi cô. Anh ra trước, vẫn luôn đứng ở cầu thang đợi cô ra về. Cứ thế hai người luôn về chung với nhau, cùng kể nhau nghe những chuyện vui buồn trong ngày, lại cảm thấy vui vẻ và dễ chịu hơn.

Anh không thích bạn cô, chỉ thích cô, nhưng cô lại hết lần này đến lần khác né tránh anh, dù mỗi lần đều thất bại vì anh luôn tìm được cô, lôi cô ra khỏi khu an toàn của mình. Xung quanh anh biết bao nhiêu là cô gái xinh đẹp luôn tìm cách thân thiết với anh, nhưng không ai cho anh cảm giác ấm áp và hạnh phúc như cô. Anh vẫn luôn từ chối tất cả bọn họ.

Ngày tốt nghiệp trung học, anh lấy hết can đảm tỏ tình với cô. Hôm đó, như thường lệ, anh vẫn đứng ở cầu thang đợi cô ra lớp, rồi sau đó lấy trong cặp ra một hộp quà vuông vức đưa cho cô.

“Tặng cậu, tôi cố tình mua nó đấy, biết cậu thích”.

Nói rồi cả hai lại cùng nhau đi về, nhưng đây là lần cuối họ đi học về chung với nhau. Hôm đó họ tốt nghiệp rồi. Món quà anh tặng cô là một quyển sách, nhưng lu bu việc sắp xếp vào học đại học, cô vẫn chưa đọc nó.

Cô học ở một trường đại học ở làng đại học, còn anh lại học ở trường công nghệ thông tin ở gò vấp, cả hai cứ như thế ngày càng cách xa nhau.

thanh_-_xuan_417

Rồi đến một ngày, cô lục lại đống sách vở để tìm tài liệu viết báo cáo, cô lại vô tình tìm được quyển sách đó. Đó là quyển sách mà cô thích nhất, là một cuốn sách về phát triển bản thân. Cô vui vẻ mỉm cười, cậu ấy thế mà lại biết mình thích quyển này, sao có thể chứ. Dẹp đống tài liệu qua một bên, cô chậm rãi dở từng trang sách đọc. Bỗng ngón tay cô chạm qua một tờ giấy. Là một tờ giấy nhớ, trên đó ghi mấy dòng nén nót, “Tớ thích cậu, làm người yêu tớ nhé!”. 

Cô sững sờ một hồi, rồi ôm chặt quyển sách vào lòng, thế là từ trước tới giờ bọn họ vẫn luôn thích đối phương, nhưng cô lại vì sự tự ti của mình mà lại để lạc mất cậu ấy. Cô vẫn luôn mong chờ câu nói này, kể cả trong mơ cô vẫn luôn chờ, nhưng bây giờ đều này thành sự thật thì trong lòng cô lại rối bời, không biết phải làm sao. 

Cô khóc, cô không ngăn được dòng nước mắt cứ tuôn nơi khóe mi. Cô vui tới nỗi khóc hay cô buồn đến khóc, cô cũng không biết nữa, cảm xúc cứ như thế lẫn lộn trong cô. Nhưng có một việc cô chắc chắn là cô nhất định sẽ không chạy trốn nữa, cô muốn tự mình giành lấy hạnh phúc cho mình, lần này cô sẽ chủ động.

Hôm đó trường cậu có ngày hội tình nguyện, rất nhiều trường đổ về để làm gian hàng bán để gây quỹ cho trẻ em nghèo. Hôm đó, cô mặc một chiếc đầm trắng, buộc tóc gọn gàng, rồi lái chiếc xe máy của mình đến trường anh.

“Này cậu, lấy cho mình một cái này đi”, cô chỉ vào quyển sổ màu hồng đang trưng trên kệ. Cậu thanh niên kia vội vàng lấy cho cô,

“20 nghìn nha”, đột nhiên câu nói dừng ngang lại, “là em”. Cậu chưa kịp sửng sờ thì cô đã cười vui vẻ cầm lấy cuốn sổ,

“Là em, làm người yêu em nhé, cậu bán sách”.

Anh chợt hiểu ra điều gì đó, gãi đầu mỉm cười.

“Anh đồng ý”.

anh_1

Hai người vui vẻ đi dạo trong sân trường, bỗng nhiên anh lại nhớ ra điều gì đó hỏi cô.

“Sao em lại đến được đây, không phải trường em không có đăng ký dựng gian hàng sao?”.

“Trường anh có mà, là em cố ý đấy”.

Anh cười tươi rồi búng tay một cái lên trán cô.

“Em dạo này tinh ranh hơn nhiều rồi nhỉ”.

Đúng vậy cô đã tinh ranh hơn rất nhiều vì không muốn mất anh một lần nữa. Chỉ vì yêu anh.

Nắng chiều bao trùm lên thành phố, ánh nắng vàng bao phủ lên hai bóng người đang nắm tay vui vẻ đi trên đường. Ngày tàn rồi, ngày mới sẽ bắt đầu thôi.

© Sông Cạn - blogradio.vn

Xem thêm: Đợi chờ một tình yêu

Sông Cạn

Hãy sống như một bông hoa dại

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

back to top