Duyên mỏng tình đầu
2017-05-21 01:25
Tác giả:
Mùa hè năm ấy vội vã với tôi lắm, lấm tấm nỗi lo, bao u hoài về những khởi nguồn mới cho tương lai. Là chuyến hành trình với tôi thuở ấy chỉ toàn những ngu ngơ, xa vời…
Tháng 11.2014 Huế cựa quậy chuyển mình sang đông, bình yên, trầm lặng. Mùa đông ở đây thường thế, cứ mặc nhiên để đời trôi triền miên trong làn nước buốt giá, để mặc lữ khách với những nỗi buồn man mác, để mặc thi nhân với nguồn cảm hứng bất tận, để mặc cho lòng miên man trong những hoài niệm. Ngày trôi về phía cũ, rét mướt nỗi buồn, tự thuật trong những suy tư gặn lòng: Có phải màu kí ức, mùa đông đến tôi vẫn vẹn nguyên những luyến lưu về anh, thi thoảng với miền nhớ rồi nỗi niềm ấy lại chóng vánh quay lưng khi bên tôi đón chào màu nắng mới mang tên Tình bạn.

Ấy là vào những ngày đầu mùa vắt vỏng cơn lạnh tê dại, thời điểm đó chúng tôi tất bật với hành trình học mới trong một môi trường đặc biệt “Trung tâm giáo dục quốc phòng”. Tháng 11 gõ cửa mùa quân sự ấm áp… gõ cửa tiếng lòng của những con người chẳng hề quen biết nhau, rồi thân rồi quấn quýt thôi rời. Độ ấy, thứ tình cảm vẫn còn non tơ lắm, vẫn cứ hay dỗi nhau, hờn nhau vô cớ, nhưng rồi thời gian như nói hộ tấm lòng chúng tôi, khoảng cách, bao ngờ vực trách cứ của thuở ban đầu dường như không hề là rào cản để chúng tôi kết vòng yêu thương, nó càng ghì chặt bền bỉ hơn khi chúng tôi thật sự là của nhau trong chuyến hành trình thực tế ngày ấy nới mầm xanh trẩy nụ.
Có một người từng hỏi: nếu chọn Đà Lạt là điểm đến cho niềm hưởng lạc....bạn sẽ đồng hành cùng ai trên chuyến hành trình ấy...Hẳn nhiều người sẽ đón nhận câu hỏi bằng nụ cười hạnh phúc...là người bạn đời của tôi. Nhưng với tôi thì lại khác, tôi đến miền đất ngàn hoa này với những người bạn và thật lạ những bông hoa ấy cũng biết cười để vẫy chào màu nắng mới...
Đà Lạt...những ngày ấy...rất đẹp được dệt nên từ chính yêu thương….
Vắt vỏng bao hoài niệm chớm nở, hóa ra màu năm tháng đã cuộn tròn cảnh sắc yên bình chốn nên thơ này rồi bỏ vội vào cổ máy thời gian nhanh đến thế, hóa ra ta đã từng lưu giữ đôi gót Asin nơi mảnh đất này. Đà Lạt đánh khẽ tâm hồn bởi tự khúc nặng lòng. Mối tình mờ nhòa tự nhiên đi vào lòng người, tự nhiên bắt ta nhớ rồi khắc khoải khôn nguôi.
Một chiều rừng gió lộng một chiều rừng
Nhớ chuyện bên đồi thông
Nàng năm ấy khi tuổi vừa đôi chín
Tâm hồn đang trắng trong…
Chuyến xe trĩu nặng vần nhạc ấy rong ruổi cùng chúng tôi, ngã lưng trên một triền dốc nhỏ, mở toan cánh cửa vội vã hà hơi như sợ rằng sẽ bị ai đó vồ lấy mất nhịp thở đầu tiên nơi nên thơ này…Tất cả rộ lên niềm vui sướng khó tả…
Xin chào Đà Lạt…

Quá nhiều dư vị để trải lòng cùng thành phố ngàn hoa lắm mộng này…Chỉ là khoảnh khắc thôi ấy vậy mà nó trân quý quá đỗi. Tí tách…Đêm buông rèm vỗ về chúng tôi ngon giấc sau hơn một ngày dài bon bon trên nhiều góc đường lạ lẫm, chẳng phải lời ru à ơi từ mẹ, không hề là tiếng tỉ tê của bọn ếch nhái thuở hàn vi, chỉ là chỉ là cái lặng yên trầm mặc giữa bốn góc tường ven kín trong cái se sắt của tiết trời lạ lẫm lại đủ mạnh để kéo hàng mi chùm xuống sau vài tiếng trở mình của tụi nhỏ chúng tôi.
Choàng tỉnh trong cơn mộng mị, khép hờ đôi mi vùi chân tê buốt vào mảnh chăn rồi í ới: “Dậy mấy đứa ơi”
Woa….tuyệt quá, vội vàng trong mớ hỗn độn, chúng tôi toan nghĩ về những việc làm tiếp theo, ùa mình ra con hẻm đầu ngỏ. Đà Lạt quánh đặc làn khói mơ hồ, ngọn cỏ lau buông mình vẫy chào chúng tôi, đâu đó là cả sự dỗi hờn của những làn gió bồng bềnh thoảng nhẹ qua tay, nét thanh bình vốn có, chúng tôi đặt vết chân đầu tiên trên từng mỏm đá thô kệch trải đều bao con dốc uốn cong, cung đường dài nghệch ngoạc là điểm chấm phá chủ đạo trong tuyệt phẩm thiên nhiên. Đưa mắt chao đảo trên mái ngói đỏ hửng nhấp nhô, điểm tô đâu đó những vạt hoa kiêu hãnh vươn mình hứng trọn hạt sương mai tinh khiết, tiếng máy nổ với goi cái lạnh chớm sương mai, chẳng thể gọi thứ cảm giác ấy thành tên bởi nó thi vị, trinh nguyên vô ngần. Đà Lạt khéo nuông chiều lòng người quá đỗi, bởi vậy có ai quay về mà chẳng hề luyến lưu hứa hẹn đâu cơ chứ?
Đà Lạt vào những ngày mưa, cứ rả rich nghêu ngao mặc nhiên đón chào những lữ khách phương xa, mặc nhiên trần mình gọt rửa cơ thể quyến rũ len lỏi vào xúc cảm bao mơ hồ thổn thức, mưa có cần phải đẹp và nhẹ nhàng như thế không nhỉ? Thành phố cao nguyên gom trọn bốn mùa vào một ngày dài lê thê. Là những bình yên, những vụn vặt khó mà diễn tả được. Hay là một thành phố thật khác đậm đà hương.
Chúng tôi khởi nguồn hành trình từ những cung đường tuyệt đẹp, điểm dừng chân đầu tiên là Vườn hoa Đà Lạt…
Chốn ảo huyền bao sắc tình mê đắm, nhặt vội cánh hoa hồng xõa mình cựa quậy nơi cánh đường, ngát hương, ngọt ngào, cả vừng sáng như bừng tỉnh trong nắng sớm. Bên kia đường cô gái Păng Xê tím biếc vẫy chào chị gió, thoáng mơ hồ cô gái mỏng manh ấy đang ngã mình nô đùa nhưng hà cớ gì lại ẩn dật với bao tâm tư hoài cố như thế, Màu tím hoài niệm về bao nhớ nhung vụn vỡ, bất giác kể về chuyện tình yêu đầy nước mắt của đôi trai gái trẻ gắn liền với loài hoa ấy lại trút vào tâm can bao ý niệm không lời. Sắc hoa buông mình rêu ca khiến lòng người cũng bình tâm, an yên, khoảnh khắc níu giữ chúng tôi qua những bức hình đậm nét…Hứng trọn nét trinh nguyên, niềm kiêu sa, hóa ra mỗi loài hoa lại đẹp và sâu sắc đến vậy.
Đà Lạt tháng 6 khi hè sang, không lá vàng rơi rụng, không hương cốm thơm lừng góc vắng. Đà Lạt trở mình trong cái nhoẻn cười xanh ngan ngát của rừng thông lá kim réo rắt, từ từ đón lấy tia vàng ươm rải đều khắp triền núi, bâng khuâng từ giã giọt sương mai còn đang níu kéo chẳng chịu rời. Là buổi sớm mai thứ hai, chúng tôi lại hẹn nhau ngao du đến hồ Than Thở vội ngắm nghía đủ điều, cứ mãi mơ hồ trong khoảng không tự do ấy lại quên bẽn cung đường dẫn lối….Nhìn kìa…đẹp quá, tụi bạn ú ớ. Từng luống chè xanh thẳm một màu rung rinh, chiếc lá non tơ phe phẩy như những con sâu nhỏ lười biếng cứ nằm im lìm một chỗ.
Đà Lạt…từng vạt yêu thương…
Đêm trở mình, ngày trôi vội, chúng tôi đặt chân nghỉ gấp gáp tại góc phòng và bắt đầu bao dự định dang dở, đã có cái hẹn với Đà Lạt, đặt vé hạng sang cho hành trình ngắn ngủi này bằng một bữa tiệc đón chào sinh nhật hai tụi nhỏ, vì thế là xôn xen tất bật, tôi và một đứa nữa nhận nhiệm vụ chuẩn bị bánh kem, hoa quả, tất tả với công việc, tôi rời phòng. Đà Lạt, cơn mưa rào reo ca vào mầm đất, chúng tôi lại được diễm phúc lang thang trong đêm sương, thiên nhiên cưng chiều mảnh đất này quá đỗi, ưu ái ban phát tất thảy nét tươi nguyên mát lành nhất của đất trời. Vạt mưa tới tập vào gót chân, hai đưa đưa mắt chao đảo, phải lưu giữ thời khắc vội vàng này nhé, đến khi nào chúng ta lại được dịp cùng nhau như thế nữa…Túm tụm xoay vòng bên chiếc bánh kem, dăm ba câu lại cười ríu rít, dăm ba câu lại thỏ thẻ mẫu chuyện xưa, ấm lòng rồi tiếc nuối quá đỗi, phải sợ rằng phút giây chia xa, ghì chặt nơi lồng ngực chực trào trong từng thớ cảm xúc, chúng ta vô tình nhặt được nhau, chúng ta vô tình vun vén nên ngọn lửa tình bạn này.
Đà Lạt sẽ khó đi vào miền quá vãng trong tâm khảm mỗi người bởi chúng tôi đến cùng chan hòa với đât trời và chúng tôi đến để gieo vào mảng màu tơi xốp nơi đây hạt giống ngát hương của tình bạn, hạt giống tâm hồn.
Ở nơi đó chúng tôi nhặt thêm một câu chuyện về tình người xứ lạ, nhặt thêm cả yêu thương của những con người chưa hề quen biết nhau…
Huế tháng 4. 2017… Hồi ký Sinh viên

Chào cậu “Thanh xuân”…
Chúng ta bên nhau dài nhỉ, chúng tớ chẳng thích gởi thư đến cậu bởi khi ấy có lẽ chúng ta không còn là của nhau, điều tàn nhẫn có thể xảy đến là tất thảy hồi ức đẹp ở hiện tại với bản thân chúng tớ sẽ dần trở thành những điều quá vãng trong tương lai… Mà chúng tớ thì chẳng hề đợi chờ điều đó một chút nào cả…
Hẳn cậu còn nhớ, Huế của 3 năm về trước, trong đôi mắt ngô nghê của chúng tớ nó lạ lẫm, xa xôi ngỡ ngàng, độ ấy chúng tớ vô tư lắm, chỉ với ý nghĩ vô cùng nhỏ nhặt nhờ Huế giữ tạm tuổi trẻ rồi đến kỳ hạn sẽ thu hồi số lãi để bắt đầu rẽ lối mưu sinh. Chẳng hề mườn tượt được một điều xa Huế lại là một sự khó khăn đầy tiếc nuối... Chúng tớ vô tình đã gieo vào mảng màu tơi xốp nơi đây hạt giống ngát hương mang tên Tình bạn… .Thứ giống ấy lại được ươm mầm và trảy nụ tự bao giờ…
Thanh xuân à… bởi vì có chúng tớ ở cạnh nhau nên mới nhìn thấy như in màu nắng xung quanh cậu đấy. Hơn 1095 ngày chúng tớ đã chắt chiu hàng ngàn viên gạch xây nên yêu thương, lòng tin và sự chân thành cho một mối tình vững chãi, và đương nhiên để làm được điều đó còn có cả những tủi hờn, trách móc nữa đấy. Tỉ tê cho nhau nghe những mẫu chuyện ngỡ rằng đó là bí mật, là sự tổn thương của tuổi thơ mà chẳng hề cho phép ai nhòm ngó, rồi san sẻ với nhau cả bao vui mừng trong nhịp sống này. Vậy đó, hai từ chia xa với chúng tớ bây giờ nó nặng nề lắm.
Nhưng thôi vậy, chúng tớ cũng đã đủ trưởng thành để thầm thì cho nhau những hi vọng của tuổi trẻ rằng “Tạm biệt thực ra không phải là từ biệt mà là một lời hứa.” Hãy luôn đặt cạnh chúng tớ niềm tin như vậy, đã đến lúc chúng tớ nhờ cậu gởi lời cảm ơn đến Huế, cảm ơn mảnh đất đã ban phát thứ tình cảm thiêng liêng này, nhỡ may không có nó thì chúng tớ bây giờ ra sao nhỉ. Giữ hộ chúng tớ từng thớ cảm xúc này trong những khung hình tuyệt đẹp nhé thanh xuân.
“Nếu một ngày kia bạn phát hiện ra tuổi thanh xuân đã ngủ vùi không báo trước.
Hãy yên lặng ngắm nhìn và hồi tưởng.
Thời khắc này sẽ không bao giờ lặp lại lần nữa.
Dẫu biết như vậy cũng xin đừng rơi nước mắt.
Gởi chút duyên mỏng tình đầu…
© Hồ Thị Mỹ Nhung – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.







