Đừng để khó khăn đánh gục con người phi thường trong bạn
2019-01-30 01:29
Tác giả:
Bạn đã từng là người đứng nhất chưa?
Bạn có bao giờ làm việc, học tập như điên chỉ để được đứng nhất chưa?
Tôi thì đã từng, rất nhiều lần. Ở những năm tháng thanh xuân, tôi luôn cố gắng để leo lên vị trí cao nhất. Cho đến lúc tôi trở thành người đứng vị trí thứ nhất, cho đến khi tôi có một vị trí quan trọng nhất trong lòng thầy cô, tôi vẫn chưa thỏa mãn. Bởi tôi muốn trở thành một người hoàn hảo về mọi mặt. Đó là suy nghĩ của tôi hay là do mọi người xung quanh áp đặt lên cho tôi, tôi cũng không biết nữa. Chỉ biết ngày ấy, những năm tháng mà người ta cho là thanh xuân tươi đẹp, tôi dành trọn để học hành, ăn ngủ với những cuốn sách bồi dưỡng.
Và rồi, tôi đạt giải nhì quốc gia, cái giải ấy rất lớn với một đứa học lớp 11. Tôi sung sướng vô ngần, tôi cảm thấy cuộc sống lúc ấy tràn ngập màu hồng, một màu hồng đủ bao trùm lấy tâm trí trẻ con và ngây thơ của tôi lúc ấy. Tôi nghĩ mọi thứ giờ thật hoàn hảo. Một học sinh gương mẫu, một đứa con ngoan làm ba má tự hào, một học trò xuất sắc trong mắt bạn bè và thầy cô. Tôi còn mong đợi gì nữa chứ. Phải, tôi chẳng mong đợi gì hơn, vì nó đã thật hoàn hảo, không vết tì. Nhưng lạ thật! Cảm giác vui sướng ấy tan nhanh như sương mù Hà Nội ngẩn ngơ khi thu về, chỉ kịp để lại chút luyến tiếc không thành lời cho lòng người. Sao lại thế nhỉ! Tôi tự hỏi với lòng sao cảm giác ấy qua đi quá nhanh như thế, và tôi chẳng còn cảm nhận nó vào những ngày sau như thế nào. Chẳng phải tôi đã rất cố gắng để có cái danh hiệu ấy hay sao. Cứ ngỡ như tôi sẽ mang cái niềm vui chiến thắng ấy lâu hơn mới phải chứ!

Những tấm bằng khen xếp một cách ngay ngắn cho đến khi đầy cả tủ mất rồi. Tôi kiêu hãnh đến nỗi ra đường chỉ có ngẩn cao đầu mà đi, bởi vì tôi biết trong thâm tâm tôi đã chiến thắng.
Phải chăng khi leo lên đến mức cao nhất người ta vẫn chưa thỏa mãn, người ta vẫn muốn tạo ra một thứ gì đó cao hơn để chinh phục?
Phải chăng chẳng bao giờ là quá đủ với một người? Tham vọng của con người quả là vô hạn. Nhiều lúc trong cơn mơ giật mình tự hỏi mình học như điên là vì cái gì, để được cái gì? Để được mọi người ngưỡng mộ, để đứng trên bục nhận những tấm bằng khen và những tràn vỗ tay của bạn bè. Chỉ thế thôi sao. Cái tôi mong chỉ là danh vọng đó thôi sao. Có những lúc bất lực chỉ muốn buông xuôi mặc kệ tất cả, mặc kệ ngày mai có bài kiểm tra, mặc kệ ngày mai học bài mới mà ngủ một giấc thật ngon. Ấy thế mà sự sợ hãi bị điểm kém lại mạnh mẽ hơn, đánh thức tôi phải tiếp tục học cho xong. Tôi tự hỏi phải chăng cảm giác chiến thắng một thứ gì đó là cảm giác nhất thời của con người? Những thứ đau khổ thường ở lại với chúng ta lâu hơn, thấm nhuần trong kí ức cả ta bền bỉ hơn? Và những giọt nước mắt thì đọng lại sâu trong khóe mắt hơn là nụ cười? Một cuộc sống chưa biết thế nào là vị cuộc đời đã lăn xả trên nền hạnh phúc mù quáng đến thế. Tự bao giờ.
Niềm tin mọi người dành trọn cho tôi, ánh mặt mọi người đổ dồn cả vào tôi. Tôi sợ hãi thụt lùi lại trước những ánh mắt hi vọng ấy. Và rồi tôi thất bại. Cảm giác khi bạn leo lên đến đỉnh cao nhất được mọi người ngước nhìn ngưỡng mộ, bỗng nhiên bạn vấp ngã mà ngã thật đau, bị dìm xuống tận cùng của sự thất vọng, bạn cảm giác như thế nào? Cảm giác đó thực sự đáng sợ.
Chẳng ai muốn thất bại, muốn là người thua cuộc cả. Ai cũng muốn là người chiến thắng. Cái suy nghĩ tiêu cực như của một đứa trẻ nhỏ nhoi ấy, đứa trẻ ấy là sản phẩm thượng hạn của trường học, đứa trẻ tội nghiệp ấy coi thất bại là một thứ gì đó không được phép tồn tại. Người ta dạy nó thất bại là thứ gì đáng xấu hổ và nếu trong một cuộc thi anh thất bại anh chỉ là một kẻ thua cuộc mà thôi. Tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều, tôi đã phải ở một mình rất lâu để nghiệm ra rằng: thất bại chỉ là một bước lùi tạm thời của thành công. Tại sao chúng ta không xem nó là một trạm dừng để hồi sức và rồi lại tiếp tục lên đường. Sau thất bại kì thi quốc gia năm lớp 12, tôi nghĩ đó là con đường cuối cùng của tôi. Nhưng làm gì có con đường nào là cuối cùng. Nơi người ta thường gọi là cuối con đường thực chất lại là nơi bắt đầu một con đường mới, tuy khó khăn hơn nhưng cũng đầy mật ngọt.
Suốt ba năm cấp 3 mải miết chạy theo những cuộc thi, tôi biết đâu rằng mình đã bỏ qua nhiều thứ đến thế. Bỏ qua những buổi tối thơ thẩn ở quãng trường, những cuộc liên hoan vui nhộn, những chuyến đi của thanh xuân. Bao nhiêu lần từ chối cơ hội để lưu giữ lại từng kỉ niệm đẹp nhất thời học sinh. Bao nhiêu lần không dám nói ra mình thích ai đó cũng chỉ vì cái tiêu chuẩn sách vở áp đặt, cũng chỉ để dành thời gian cho việc học mà đánh mất đi mối tình đầu ngây thơ. Tôi đã luôn giữ quan điểm rằng việc học tập chẳng có gì là đáng tiếc cả. Cái tiếc là không dành thời gian thật nhiều để học. Và rồi tôi nhận ra cuộc sống không phải là một đường đua của những chú ngựa hiếu chiến, cũng không phải là mảnh đất màu mỡ cho những chú trâu chỉ biết đi cày. Nó là một quá trình. Vậy sao cứ phải chạy khi không có ai đuổi theo bạn?
Bạn vấp ngã chẳng sao cả. Quan trọng là bạn biết đứng lên. Bạn không nằm ì ra đó chờ người ta dẫm đạp lên bạn. Tôi chợt nhận ra sau mỗi cuộc thi cái quan trọng nhất không phải là bạn đạt giải gì mà cái quan trọng nhất là bạn đã học được những gì từ nó. Để nhận thức được điều này với tôi là cả một quá trình gay go, phải đánh đổi bằng một cái giá thật đắt. Tuổi trẻ mà, vấp ngã rồi đứng lên, rồi vấp ngã rồi lại đứng lên. Chẳng có gì là hoản hảo cả, từ hoản hảo là một từ không tưởng hay nói thực là viễn tưởng đối với con người. Bạn biết không, trường học không phải là tiêu chuẩn kiểm tra sự hoàn hảo của bạn. Vì đơn giản chẳng có tiêu chuẩn nào như thế cả. Mỗi lần bạn vấp ngã là một cơ hội cho bạn hoàn thiện mình hơn để lần sau không phải ngã ở ngay chỗ ấy nữa.

Khi nhìn lại chặng đường ngày ấy để trở thành sinh viên của đại học, tôi phải thầm cảm ơn thất bại ngày ấy. Bởi vì nó đã thức tỉnh tôi. Nhiều lúc tự hỏi nếu không có thất bại trong kì thi quốc gia năm cuối cấp, cho đến bao giờ tôi mới nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống, cho đến bao giờ tôi mới có thể trưởng thành được. Tôi biết giờ có rất nhiều bạn đang hoang mang tìm giá trị cuộc sống của chính bản thân, hi vọng thành công và nơm nớp lo sợ thất bại. Tôi đã từng trải qua, nên cảm nhận được rất rõ ràng.
Bạn thất bại trong một kì thi, bạn làm hỏng một bài kiểm tra, điều đó chẳng là vấn đề. Cùng lắm bạn sẽ nhận được ít điểm, mất mặt với bạn bè thầy cô rồi qua đi, lần sau gỡ gạc lại. Nhưng trên đường đời bạn sẽ học được nhiều hơn thế, cái giá của nó là một bài học, có thể nhẹ cũng có thể rất đau lòng, và rồi bạn sẽ phải tự chịu trách nhiệm với chính mình. Không chỉ phải biết đứng lên mà bạn còn phải học hỏi từ thất bại của người khác nữa. Chẳng ai có đủ thời gian để học từ chính tất cả thất bại của mình. Nếu bạn là người còn trẻ, đừng chần chứ, thà bạn quyết dịnh vội vàng và sai còn hơn đứng đó chờ cái sai nó tự đến với mình.
Không có cuộc sống và sự nghiệp của ai là hoàn hảo cả. Mỗi người đều tự xây nên câu chuyện cho chính bản thân mình. Học từ thất bại, đừng học từ thành công. Đó là câu nói của Jack ma mà tôi rất tâm đắc. Một lần vấp ngã, chính là một lần cơ hội để đứng lên. Vậy tại sao không thử một lần sai và đứng lên, như tôi đã từng…
© Trương Thị Thương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.








