Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi nhặt hạt mưa rơi

2020-04-12 01:20

Tác giả: Thảo Vy


blogradio.vn - Thời gian giống như con dao hai lưỡi, nó khiến tôi quên những thứ không muốn nhớ và làm mờ, xoá nhoà đi những thứ tôi chưa bao giờ muốn quên. Vậy nên tôi luôn đi nhặt nhạnh những hạt mưa để giữ lại, những hạt mưa kí ức, những hạt đã chảy qua con suối nhà ngoại và mang những hạt mưa đó gột rửa nỗi ân hận của mẹ tôi.

***

Ba giờ chiều, khi đang trên đường về phòng, tôi nhận được một cuộc gọi từ Tuyền:

- Alô! Ngoại tao tự nhiên bị mệt. Tao với mấy dì phải đưa ngoại vô bệnh viện. Chắc tao ở thêm mấy ngày nữa mới lên lại nên sắp tới đi thực tập có gì mày tự sắp xếp nha.

Gác máy, tôi chẳng biết nói gì hơn ngoài câu chúc ngoại nó mau khỏe. Ba mẹ mất từ sớm, Tuyền sống với ngoại nó từ nhỏ, nên đối với nó bà ngoại là cả bầu trời. Trong trí nhớ của tôi, ngoại Tuyền là một cụ bà đẹp lão mê hát cải lương và nấu món cà ri ngon tuyệt. Vài hôm nữa, chắc tôi cũng sắp xếp thời gian về thăm ngoại của Tuyền.

Mười rưỡi đêm, âm báo Messenger vang lên, là từ Tuyền: Ngoại nó không qua khỏi. Mới cách đây khoảng một tháng, tôi sang nhà, ngoại nó còn cười khoe tôi mấy tấm hình chụp cháu bà lúc nhỏ, vậy mà bây giờ… sao đột ngột quá. Vậy là Tuyền đã mất đi bầu trời, còn tôi thì mất đi chốn bình yên nơi đất khách. Đêm đó tôi không ngủ được vì mãi nghĩ về chuyện của Tuyền, làm bạn nó hơn bốn năm cũng là ngần ấy năm tôi quen ngoại nó. Sau thẳm trong lòng mình, tôi luôn coi cụ như bà của mình, vì cụ cũng giống ngoại tôi, yêu thương cháu mình hết mực.

ba-chau-1 Năm đó tôi sinh non, mới bảy tháng đã đòi ra ngoài. Sau này mẹ kề lại, lúc đó tôi chỉ bằng chai nước suối, may mắn lắm mới sống nổi. Chắc vậy nên bao nhiêu tình thương ngoại đều dành hết cho tôi. Thuở đó, gia đình còn nghèo lắm, vì cuộc sống mưu sinh mà ba và mẹ mỗi người ở một nơi. Mẹ tôi phải đi làm suốt nên phần nhiều thời gian tôi đều ở với ngoại.  Nhà tôi và nhà ngoại cách nhau xa, trong trí nhớ của tôi là phải đi thẳng qua 800 cái số nhà, quẹo phải hai lần tới nhà bà Tư bán tạp hóa, chạy ngang qua ba vườn chè là tới nhà ngoại.

Hằng ngày tôi đều cùng ngoại ra vườn. Vườn nhà ngoại không lớn lắm nhưng cũng đủ để in cái bóng lưng còng nhấp nhô của ngoại. Ngoại tôi trồng nhiều loại rau và cả bầu, bí nữa, một phần trồng để ăn, một phần dùng để bán. Tôi chẳng thể nào quên được, ngoại có mùi rất đặc trưng mà khi đó tui cảm thấy khá “kì cục” mà ngoại hay nói là mùi của người già: Đó là sự hăng nồng của trầu quyện với mùi đất.

Ngoại trải qua hai lần đò nhưng cuối đời lại chọn sống một mình. Không phải vì mẹ tôi, mấy dì hay mấy cậu không muốn ngoại về ở cùng mà chắc bà hiểu con mình còn không nuôi nổi cháu, thì lấy gì lo cho bà. Ngoại không muốn trở thành gánh nặng và ngoại cũng muốn những năm tháng còn lại sống trong căn nhà mà cả đời đã gắng bó. Tôi nhớ mình hay chơi đùa với con Lu dưới tán cây phượng tím trong vườn, tán cây lớn che cả một khoảng trời, che mát luôn cả tuổi thơ tôi.

ba-chau-2

Cạnh nhà ngoại có một con suối chạy ngang, hai bên bờ mọc rất nhiều cây bình bát như một bức tường dày, ngăn tôi lại mỗi khi tôi muốn xuống đó nghịch. Đến khi trái chín là tôi sẽ được ăn món bình bát dầm đường đá, đó cũng là lúc tôi nghe được mẹ cằm ràm: “Nhà đã không có nhiều tiền mà bà ngoại xài đường tốn quá”. Thời gian sau đó, mỗi khi ăn bình bát là hai bà cháu tôi luôn có hai phần, phần ngọt cho tôi, phần không ngọt là của ngoại. Tôi cũng đã từng thắc mắc hỏi ngoại tại sao, ngoại đáp nhẹ tênh vì ngoại già rồi, mà người già không thích ăn đồ ngọt. Câu trả lời đơn giản đó đã theo tôi rất lâu, lâu đến nỗi nó ăn sâu trong tiềm thức tôi và trở thành điều hiển nhiên trong tâm trí.

Nhiều năm sau đó, có lần tôi xem một chương trình ti vi và hỏi lại mẹ tôi về chuyện này. Mẹ nói có người già nào mà không thích ăn ngọt và câu chuyện bình bát dầm đường đá lần đầu tôi biết được tường tận, biết được vì sao người già không thích đồ ngọt và hiểu luôn cái nghĩa đau đớn đầy xót xa của từ “giá như”. Đã nhiều lần tôi nghe từ mẹ: “Giá như ngày xưa điều kiện tốt như bây giờ hay giá như ngày đó bớt lo làm đi một chút …” Tôi luôn biết mẹ tôi luôn tự trách bản thân mình vì đã không chăm sóc tốt cho ngoại.

ba-chau-4

Ngoại bị gãy chân trong một lần bước xuống cầu thang, lúc ấy với sự bất lực của một đứa trẻ, tôi ôm Lu khóc vì tôi mới hiểu ra từ “già” không phải là tính từ, mà là một sự hiện hữu. Gia đình tôi đưa ngoại về nhà chăm sóc, ngoại phải nằm một chỗ. Ngoại hay lén mẹ cho tôi phần quà vặt của mình, có khi cũng là vài ngàn tiền còn lại sau khi tôi đi mua trầu cho ngoại. Giữa tôi với ngoại thoả thuận một bí mật khi làm những chuyện đó là “không nói cho mẹ biết”. Sau đó ba làm ăn thua lỗ, gia đình đã nghèo giờ thêm kiệt quệ. Ngoại về nhà dì cả ở, lúc đi ngoại nói nhỏ với tôi “Ngoại để cho con một quả táo, một bánh bông lan với mấy ngàn tiền lẻ. Con ăn rồi giấu tiền đi, để dành, muốn ăn bánh thì mua. Đừng để mẹ biết rồi mẹ la”.

Khoảng ba năm sau, một tối tôi đang chơi cờ với chị, ba tôi chạy về nhà chở tôi cùng chị qua 800 cái số nhà, quẹo phải hai lần tới nhà bà Tư bán tạp hóa, chạy ngang qua ba vườn chè tới nhà ngoại để gặp ngoại lần cuối. Con Lu lúc đó đã bị người ta bắt mất, bông hoa phượng tím cuối cùng cũng rụng, ngoại thì ra đi, kết thúc một đời người.

ba-chau-3

Năm nay Tây Nguyên vào mùa mưa rồi, từng cơn mưa dai dẳng như trút nước, trắng xoá từng vườn trà. Nhìn ra cây bình bát sau nhà, tôi lại thực hiện lời hứa với ngoại “không nói cho mẹ biết”. Tôi giấu mẹ về nỗi nhớ ngoại vì tôi biết sự ra đi của ngoại tôi đối với mẹ cũng chẳng phải dễ dàng gì. Nhiều năm qua như vậy rồi nó vẫn như ngọn lửa cháy âm ỉ không dứt, biết bao cơn mưa rồi và tôi tự hỏi phải thêm bao cơn mưa nữa mẹ tôi mới nguôi ngoai.

Những hạt mưa từ trên cao rơi xuống đất, chảy ra suối, ra sông rồi hoà với nhau ra tận biển. Đôi khi tôi tự hỏi đối với những hạt mưa còn lại thì chúng sẽ đi đâu, hay bốc hơi về lại trời. Thời gian giống như con dao hai lưỡi, nó khiến tôi quên những thứ không muốn nhớ và làm mờ, xoá nhoà đi những thứ tôi chưa bao giờ muốn quên. Vậy nên tôi luôn đi nhặt nhạnh những hạt mưa để giữ lại, những hạt mưa kí ức, những hạt đã chảy qua con suối nhà ngoại và mang những hạt mưa đó gột rửa nỗi ân hận của mẹ tôi.

Thanh minh trong tiết tháng ba, hôm nay trời không mưa. Trăng vừa đủ sáng, vừa đủ tròn cũng vừa đủ đẹp. Tôi lại cùng các chị nghe mẹ kể lại những câu chuyện xưa:

Mấy chục năm vẫn trôi qua

Trời đất vẫn vậy

Con người đổi thay.

© I.V Lê – blogradio.vn

Xem thêm: Cuộc đời nhiều ngã rẽ như vậy, cho tôi hỏi lối nào về tuổi thơ?

Thảo Vy

Một trong những mong muốn lớn nhất của mình là có thể xuất bản một cuốn sách.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top