Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đến lúc anh biết trân trọng thì em không còn ở bên anh nữa rồi

2020-08-24 01:20

Tác giả: Mai Ngân


blogradio.vn - Ngày cưới của chị cũng đến, chị lại một lần nữa mặc áo cưới, nhưng người nắm tay chị không còn là anh nữa. Có lẽ, yêu một người không phải chỉ cần làm việc chăm chỉ là đủ, mà phải biết cân bằng giữa công việc và cuộc sống, đam mê với công việc nhưng cũng phải biết quan tâm chăm sóc người mình thương. Có lẽ anh đã nhận ra điều đó, nhưng chị thì không còn ở bên anh nữa rồi.

***

Hôm nay là ngày cưới của chị và chú rể không phải anh. 15 năm trước anh và chị cũng từng có một cái đám cưới hạnh phúc như bao người. Ngày ấy anh và chị đến với nhau do sự sắp xếp của hai bên gia đình, ở quê hay có tục lệ trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng, dù cho trai có lớn vẫn chưa biết yêu, gái có lớn vẫn chưa rung động lần nào. Anh và chị đến với nhau như vậy, thời gian vun đắp cho mối tình sắp đặt của hai người, chị đã yêu anh và anh, anh yêu chị hơn ai hết.

Thời gian cứ âm thầm lướt qua nơi cuộc sống ấm êm, đạm bạc nhưng đầy tiếng cười hạnh phúc của một gia đình nhỏ. Đứa con gái đầu lòng đã vào trung học, thằng cu nhỏ nhất cũng sắp đi mẫu giáo. Anh vẫn vậy, vẫn cặm cụi bên cái xưởng mộc xập xệ cạnh cầu ao. Còn chị đã chán ngán sự bình lặng nơi đây, chị sợ tiếng cưa, tiếng búa ăn mòn cái thời thanh xuân của chị. Và hơn hết chị đã chán cái gương mặt hiền lành, lem lúa của anh mỗi chiều trên bàn cơm. Chị ghét cái mùi mồ hôi nhễ nhại mà chị đã từng yêu, chị không thích cái hàm răng xỉn màu kia.

Vậy là chị quyết định ra đi, chị bỏ quê, bỏ lại chồng con, bỏ lại cái bếp vẫn còn đỏ lửa, bỏ lại cái giàn mướp đang ra hoa, bỏ lại bầy gà đang ấp và bỏ lại tình yêu chân thành của anh.

codon1

Ngày chị đi, anh không hay biết, chiều đến anh ngồi trước thềm đợi chị đi chợ về nấu cơm. Chợ đã tan lúc chiều qua, nhưng đến tối anh vẫn chưa thấy chị về. Mấy chị hàng xóm đi ngang thấy anh đau khổ, cằm lòng không được họ buộc miệng nói: “Sao mày chỉ biết cắm đầu mần quài vậy con, răng rụng hết sao mày không đi trồng lại để con vợ mày nó chán giờ nó bỏ theo trai rồi đó, mày sáng mắt mày chưa”.

Đã có vài người nói với anh vợ anh bỏ đi theo người khác mà anh không tin, anh cứ nghĩ vợ anh thấy anh cực nên đi làm để có thêm thu nhập lo cho mấy đứa nhỏ.

Từ ngày chị đi, anh vẫn vậy, vẫn lầm lũi mày mò bên cái xưởng mộc, chỉ có điều hôm nay mồ hôi của anh không chỉ nhễ nhại nơi trán, mà nó còn nhễ nhại nơi khoé mắt đỏ hoe của anh. Ngày qua ngày, anh và con vẫn trông ngóng chị về.

Rồi chị cũng về, chị lần này về trông có vẻ sành điệu lắm. Tóc chị búi cao, tay chị đeo đầy vàng, chân đi đôi guốc cao lắm, và ngón tay chị không còn đeo chiếc nhẫn cưới nữa. Chị về để làm thủ tục ly dị với anh. Anh vẫn vậy, xưa giờ anh luôn làm theo mọi sắp xếp của chị và bây giờ vẫn vậy. Mà không chấp nhận thì làm sao được, giọng điệu chị lạnh nhạt, bạc bẽo vậy mà.

codon2_(1).[1]

Ngày cưới của chị cũng đến, chị lại một lần nữa mặc áo cưới, nhưng người nắm tay chị không còn là anh nữa. Có lẽ, yêu một người không phải chỉ cần làm việc chăm chỉ là đủ, mà phải biết cân bằng giữa công việc và cuộc sống, đam mê với công việc nhưng cũng phải biết quan tâm chăm sóc người mình thương. Có lẽ anh đã nhận ra điều đó, nhưng chị thì không còn ở bên anh nữa rồi.

© Mai Ngân - blogradio.vn

Xem thêm: Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

back to top