Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đến khi nào ta gặp lại nhau (Phần cuối)

2021-05-03 01:22

Tác giả: Nguyễn Hạ Phong


blogradio.vn - Cô hay đi là cà các quán trà sữa gần ấy như quán cà phê Joy, tiệm Phúc Long, Kohi, My Life Coffee… chỉ để nhìn ngắm xung quanh, phố xá, xe cộ. Cô nghĩ rằng cuộc sống là do mình tạo ra, nếu cô vui vẻ hạnh phúc thì mọi thứ cô làm cũng sẽ mang đến hạnh phúc cho người khác.

***

Trong những tháng năm thanh xuân ấy của cô, trái tim cô luôn có anh và Diễm. Họ là một phần trong cuộc sống của cô. Cả ba đều đã có những bước đi riêng trong công việc và cuộc sống. Nhưng đâu đó chúng ta vẫn nghĩ về nhau như cách mà ngày đầu chúng ta đã gặp nhau.

Một chiều mưa cuối tuần, ngồi ở nhà vừa uống ly trà xanh tự pha vừa xem clip của trang Bếp Trên Đỉnh Đồi, thật là một cảm giác an yên khá tả. Bỏ hết những lo toan vất vả trong cuộc sống, cô đắm chìm trong thế giới của riêng cô.

Từ ngày quay trở lại công việc hiện tại, cô cảm thấy vui và hài lòng hơn. Mỗi sáng, cô thức dậy khá sớm, đón chuyến xe buýt đầu tiên để đến văn phòng, sau khi đi dạo dọc con đường Nguyễn Thị Minh Khai, Hai Bà Trưng và cô dừng lại trước cổng văn phòng ở Lê Duẩn. Ngồi trên tầng 20 của tòa nhà, cô nhìn những chuyển động xung quanh, cả khung cảnh thành phố thu nhỏ lại qua khung cửa sổ nơi cô ngồi. Gần 6h chiều, sau khi hoàn tất công việc, cô bắt đầu đi dạo xung thành phố trước khi lên chuyến xe buýt để về nhà. Cô hay đi là cà các quán trà sữa gần ấy như quán cà phê Joy, tiệm Phúc Long, Kohi, My Life Coffee… chỉ để nhìn ngắm xung quanh, phố xá, xe cộ. Cô nghĩ rằng cuộc sống là do mình tạo ra, nếu cô vui vẻ hạnh phúc thì mọi thứ cô làm cũng sẽ mang đến hạnh phúc cho người khác.

Cô nhận được thiệp mời của công ty cũ nhân dịp kỉ niệm mười năm thành lập công ty, và tin nhắn của bác sếp cũ với nội dung “Hi vọng bạn sẽ đến ^^”. Cái icon ^^ chỉ có mình cô và bác sếp cũ biết thôi, ngày cái thời điện thoại di động còn là phím số, icon biểu lộ cảm xúc thì cũng chỉ là những kiểu đơn giản như mặt cười là ^0^, giận dữ >.<, cười híp mắt ^^,... nó không biểu lộ được nhiều biểu tượng cảm xúc như công nghệ hiện nay. Nhưng nhìn những cái icon đó cũng đủ làm ấm lòng người như cô.

Hôm kỉ niệm mười năm thành lập công ty cũ, cô chọn cho mình bộ trang phục đơn giản đúng chất “người của kỉ niệm”, áo sơ mi đen, quần tây đen và giày cao gót. Chắc là để gợi nhớ cảnh cũ người xưa. Bác sếp cũ ra chào đón cô bằng cái ôm thắm thiết, gần 10 năm quay lại nơi đây. Mọi thứ giống như ngày đầu cô đến, bác sếp đưa cô đi xung quanh để xem hàng hoa mà cô trồng trước đây, các công trình môi trường mà cô từng làm project leader. Đi tới đâu cô cũng mỉm cười, vì cô nhớ lại những lần tranh cãi nẩy lửa, những lần deadline dí, cô và team cô phải cô gắng tăng ca để hoàn tất.

Cô gặp lại những anh chị đồng nghiệp cũ, một vài bạn trong team cũ của cô. Cô và họ ngồi ôn lại chuyện cũ, lúc phải tăng ca gần tối để sửa máy, lúc chạy thử hệ thống… những nụ cười và kèm theo những giọt nước mắt hạnh phúc. Đến giờ tiệc khai mạc, bác sếp lên trên bục gửi lời cảm ơn đến những cựu nhân viên và đặc biệt gửi tặng lại cô chiếc cúp “Nữ Kỹ Thuật Trẻ xuất sắc năm 2006”. Cô nhớ rằng năm ấy, cô và team cô đã cùng nhau nhận dự án xây dựng Hệ Thống Xử Lý Nước Thải. Cô nhớ rất rõ trong bài báo cáo cô đã viết rằng “Chúng ta tạo ra sản phẩm để đảm bảo cuộc sống cho chúng ta, nhưng chúng ta phải có trách nhiệm kiểm soát những chất thải mà chúng ta tạo ra. Nó không phải vì chúng ta mà là vì thế hệ con cái của chúng ta”.

Đoạn phỏng vấn hỏi về lý do vì sao cô lại chọn con đường làm Kỹ thuật, cô đã trả lời “Người truyền cảm hứng con đường kỹ thuật cho cô chính là người thầy đầu tiên”. Người đã từng bước dạy cho cô cách tiếp cận với kỹ thuật, là một người trong vai trò kỹ thuật như thế nào, nó đòi hỏi sự tỉ mỉ và tính kiên nhẫn. Suốt những năm qua cô luôn ghi nhớ và thực hiện điều ấy rất tốt, cô thầm nghĩ, kiến thức đã có, thực hành cũng nhiều, chắc cũng đến lúc phải làm cái gì đó khác hơn.

Kết thúc buổi tiệc, bác sếp đến ôm cô lần cuối, ông cảm ơn cô vì những đóng góp của cô và mong rằng cô cũng sẽ thành công trong công việc mới. Ông sẽ về hưu và quay về Úc trong năm nay, ông đã cống hiến cả tuổi trẻ cho công ty này, đến lúc ông dành thời gian cho bản thân mình. Cô cảm thấy có chút gì đó luyến tiếc, cô luyến tiếc cho ông hay cho chính cô?

Mấy hôm nay trời đã bắt đầu vào mùa hè, cô quyết định xin nghỉ phép khoảng 1 tuần để lên Đà Lạt cùng hai đứa em của cô. Cô đi thăm lại từng nơi mà cô, anh và Diễm đã đi qua, giống cuộc viếng thăm công ty cũ. Quán bún riêu ở kế bên trường Cao Đẳng Sư Phạm, quán kem ở gần Nhà Thờ Con Gà, …. Đi đến đâu cô cũng mỉm cười. Chợ Đà Lạt về đêm vẫn nhộn nhịp như mười năm trước đây hay còn hơn. Những kỉ niệm cứ ùa về trong cô, khi cô mở điện thoại xem lại ảnh chụp những nụ cười còn vẹn nguyên của cả ba.

Cô gặp lại giáo sư người từng hướng dẫn cô làm đề tài trước đây, giáo sư hỏi thăm về anh và Diễm. Cả hai đều hiện đang làm trong ngành dầu khí, những nghiên cứu của họ rất quan trọng và có ích cho việc tìm kiếm và nghiên cứu. Vị giáo sư hỏi cô có ý định về giảng dạy cùng bà ở đây hay không? Lời đề nghị có chút khiến cô bối rối, khi hiện nay cô đang rất hài lòng với công việc của mình và mọi thứ xung quanh cô Nhưng cô quyết định xin nghỉ việc và chuyển đến dạy ở trường đại học F. Cô muốn dùng kiến thức, kinh nghiệm trong suốt mười năm qua để truyền lại cho thế hệ trẻ. Thế hệ mà cô tin rằng họ sẽ trở thành những Nữ Kỹ Sư, Nam Kỹ Sư Xuất Sắc và công hiến nhiều hơn cô.

Cô sắp xếp đồ đạc thật cẩn thận, để chuẩn bị cho chuyến đi. Cô được sắp xếp ch ở dành cho giảng viên, nơi làm việc,… Trước khi đi, cô gọi điện hẹn anh và Diễm đi coffee, quán coffee cô chọn ở Quận 9, nơi thuận tiện cho cả ba. Cô đến sớm hơn dự định, ngồi trong quán, cô mong lung nghĩ về những kỉ niệm, những giấc mơ của “Cò Anh, Cô Rùa và Cỏ Bốn Lá” đó là biệt danh của cả ba trước đây. Từng kỉ niệm, từng hồi ức vui vẻ hiện lên trong cô. Anh ốm mà cao nhất nhóm, nên được đặt biệt danh là Cò, cô luôn là người chậm chạp nên được gọi là Rùa và Diễm luôn may mắn trong mọi chuyện nên được gọi là Cỏ Bốn Lá.

Diễm đến sớm hơn anh, cô và Diễm bắt đầu trò chuyện, những câu chuyện mà trong suốt những năm qua họ chưa bao giờ nói với nhau. Anh đến sau cùng, cả ba cùng trò chuyện như chưa hề có những năm tháng cách xa. Vẫn như ngày ấy, anh luôn mang đến mòn quà nhỏ cho cô và Diễm như sự chào mừng những người bạn cũ lâu ngày không gặp.

Cơn mưa đầu mùa cũng đã đến, thay vì nằm kín trong chăn, thì giờ cô đang ở Đà Lạt để tận hưởng không khí nơi đây, ngồi nấu nồi khoai cho lũ trẻ con trong khu nhà, nhắm từng ngụm trà, lắng nghe tiếng mưa và bản nhạc hòa tấu “Cây đàn bỏ quên”. Cô cảm nhận rằng, anh, Diễm và cô đã, luôn và mãi mãi sẽ là những phần trong cuộc sống của nhau. Cô nhắn tin cho cả hai, “Khi nào rảnh lên Đà Lạt nhé hai cậu, ^^!”

© Nguyễn Hạ Phong - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Chúng ta, ai rồi cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình l Truyện Hay

 

Nguyễn Hạ Phong

Tôi là người sống nội tâm.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

Con về đón Tết

Con về đón Tết

Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.

back to top