Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đến khi nào ta gặp lại nhau (Phần cuối)

2021-05-03 01:22

Tác giả: Nguyễn Hạ Phong


blogradio.vn - Cô hay đi là cà các quán trà sữa gần ấy như quán cà phê Joy, tiệm Phúc Long, Kohi, My Life Coffee… chỉ để nhìn ngắm xung quanh, phố xá, xe cộ. Cô nghĩ rằng cuộc sống là do mình tạo ra, nếu cô vui vẻ hạnh phúc thì mọi thứ cô làm cũng sẽ mang đến hạnh phúc cho người khác.

***

Trong những tháng năm thanh xuân ấy của cô, trái tim cô luôn có anh và Diễm. Họ là một phần trong cuộc sống của cô. Cả ba đều đã có những bước đi riêng trong công việc và cuộc sống. Nhưng đâu đó chúng ta vẫn nghĩ về nhau như cách mà ngày đầu chúng ta đã gặp nhau.

Một chiều mưa cuối tuần, ngồi ở nhà vừa uống ly trà xanh tự pha vừa xem clip của trang Bếp Trên Đỉnh Đồi, thật là một cảm giác an yên khá tả. Bỏ hết những lo toan vất vả trong cuộc sống, cô đắm chìm trong thế giới của riêng cô.

Từ ngày quay trở lại công việc hiện tại, cô cảm thấy vui và hài lòng hơn. Mỗi sáng, cô thức dậy khá sớm, đón chuyến xe buýt đầu tiên để đến văn phòng, sau khi đi dạo dọc con đường Nguyễn Thị Minh Khai, Hai Bà Trưng và cô dừng lại trước cổng văn phòng ở Lê Duẩn. Ngồi trên tầng 20 của tòa nhà, cô nhìn những chuyển động xung quanh, cả khung cảnh thành phố thu nhỏ lại qua khung cửa sổ nơi cô ngồi. Gần 6h chiều, sau khi hoàn tất công việc, cô bắt đầu đi dạo xung thành phố trước khi lên chuyến xe buýt để về nhà. Cô hay đi là cà các quán trà sữa gần ấy như quán cà phê Joy, tiệm Phúc Long, Kohi, My Life Coffee… chỉ để nhìn ngắm xung quanh, phố xá, xe cộ. Cô nghĩ rằng cuộc sống là do mình tạo ra, nếu cô vui vẻ hạnh phúc thì mọi thứ cô làm cũng sẽ mang đến hạnh phúc cho người khác.

Cô nhận được thiệp mời của công ty cũ nhân dịp kỉ niệm mười năm thành lập công ty, và tin nhắn của bác sếp cũ với nội dung “Hi vọng bạn sẽ đến ^^”. Cái icon ^^ chỉ có mình cô và bác sếp cũ biết thôi, ngày cái thời điện thoại di động còn là phím số, icon biểu lộ cảm xúc thì cũng chỉ là những kiểu đơn giản như mặt cười là ^0^, giận dữ >.<, cười híp mắt ^^,... nó không biểu lộ được nhiều biểu tượng cảm xúc như công nghệ hiện nay. Nhưng nhìn những cái icon đó cũng đủ làm ấm lòng người như cô.

Hôm kỉ niệm mười năm thành lập công ty cũ, cô chọn cho mình bộ trang phục đơn giản đúng chất “người của kỉ niệm”, áo sơ mi đen, quần tây đen và giày cao gót. Chắc là để gợi nhớ cảnh cũ người xưa. Bác sếp cũ ra chào đón cô bằng cái ôm thắm thiết, gần 10 năm quay lại nơi đây. Mọi thứ giống như ngày đầu cô đến, bác sếp đưa cô đi xung quanh để xem hàng hoa mà cô trồng trước đây, các công trình môi trường mà cô từng làm project leader. Đi tới đâu cô cũng mỉm cười, vì cô nhớ lại những lần tranh cãi nẩy lửa, những lần deadline dí, cô và team cô phải cô gắng tăng ca để hoàn tất.

Cô gặp lại những anh chị đồng nghiệp cũ, một vài bạn trong team cũ của cô. Cô và họ ngồi ôn lại chuyện cũ, lúc phải tăng ca gần tối để sửa máy, lúc chạy thử hệ thống… những nụ cười và kèm theo những giọt nước mắt hạnh phúc. Đến giờ tiệc khai mạc, bác sếp lên trên bục gửi lời cảm ơn đến những cựu nhân viên và đặc biệt gửi tặng lại cô chiếc cúp “Nữ Kỹ Thuật Trẻ xuất sắc năm 2006”. Cô nhớ rằng năm ấy, cô và team cô đã cùng nhau nhận dự án xây dựng Hệ Thống Xử Lý Nước Thải. Cô nhớ rất rõ trong bài báo cáo cô đã viết rằng “Chúng ta tạo ra sản phẩm để đảm bảo cuộc sống cho chúng ta, nhưng chúng ta phải có trách nhiệm kiểm soát những chất thải mà chúng ta tạo ra. Nó không phải vì chúng ta mà là vì thế hệ con cái của chúng ta”.

Đoạn phỏng vấn hỏi về lý do vì sao cô lại chọn con đường làm Kỹ thuật, cô đã trả lời “Người truyền cảm hứng con đường kỹ thuật cho cô chính là người thầy đầu tiên”. Người đã từng bước dạy cho cô cách tiếp cận với kỹ thuật, là một người trong vai trò kỹ thuật như thế nào, nó đòi hỏi sự tỉ mỉ và tính kiên nhẫn. Suốt những năm qua cô luôn ghi nhớ và thực hiện điều ấy rất tốt, cô thầm nghĩ, kiến thức đã có, thực hành cũng nhiều, chắc cũng đến lúc phải làm cái gì đó khác hơn.

Kết thúc buổi tiệc, bác sếp đến ôm cô lần cuối, ông cảm ơn cô vì những đóng góp của cô và mong rằng cô cũng sẽ thành công trong công việc mới. Ông sẽ về hưu và quay về Úc trong năm nay, ông đã cống hiến cả tuổi trẻ cho công ty này, đến lúc ông dành thời gian cho bản thân mình. Cô cảm thấy có chút gì đó luyến tiếc, cô luyến tiếc cho ông hay cho chính cô?

Mấy hôm nay trời đã bắt đầu vào mùa hè, cô quyết định xin nghỉ phép khoảng 1 tuần để lên Đà Lạt cùng hai đứa em của cô. Cô đi thăm lại từng nơi mà cô, anh và Diễm đã đi qua, giống cuộc viếng thăm công ty cũ. Quán bún riêu ở kế bên trường Cao Đẳng Sư Phạm, quán kem ở gần Nhà Thờ Con Gà, …. Đi đến đâu cô cũng mỉm cười. Chợ Đà Lạt về đêm vẫn nhộn nhịp như mười năm trước đây hay còn hơn. Những kỉ niệm cứ ùa về trong cô, khi cô mở điện thoại xem lại ảnh chụp những nụ cười còn vẹn nguyên của cả ba.

Cô gặp lại giáo sư người từng hướng dẫn cô làm đề tài trước đây, giáo sư hỏi thăm về anh và Diễm. Cả hai đều hiện đang làm trong ngành dầu khí, những nghiên cứu của họ rất quan trọng và có ích cho việc tìm kiếm và nghiên cứu. Vị giáo sư hỏi cô có ý định về giảng dạy cùng bà ở đây hay không? Lời đề nghị có chút khiến cô bối rối, khi hiện nay cô đang rất hài lòng với công việc của mình và mọi thứ xung quanh cô Nhưng cô quyết định xin nghỉ việc và chuyển đến dạy ở trường đại học F. Cô muốn dùng kiến thức, kinh nghiệm trong suốt mười năm qua để truyền lại cho thế hệ trẻ. Thế hệ mà cô tin rằng họ sẽ trở thành những Nữ Kỹ Sư, Nam Kỹ Sư Xuất Sắc và công hiến nhiều hơn cô.

Cô sắp xếp đồ đạc thật cẩn thận, để chuẩn bị cho chuyến đi. Cô được sắp xếp ch ở dành cho giảng viên, nơi làm việc,… Trước khi đi, cô gọi điện hẹn anh và Diễm đi coffee, quán coffee cô chọn ở Quận 9, nơi thuận tiện cho cả ba. Cô đến sớm hơn dự định, ngồi trong quán, cô mong lung nghĩ về những kỉ niệm, những giấc mơ của “Cò Anh, Cô Rùa và Cỏ Bốn Lá” đó là biệt danh của cả ba trước đây. Từng kỉ niệm, từng hồi ức vui vẻ hiện lên trong cô. Anh ốm mà cao nhất nhóm, nên được đặt biệt danh là Cò, cô luôn là người chậm chạp nên được gọi là Rùa và Diễm luôn may mắn trong mọi chuyện nên được gọi là Cỏ Bốn Lá.

Diễm đến sớm hơn anh, cô và Diễm bắt đầu trò chuyện, những câu chuyện mà trong suốt những năm qua họ chưa bao giờ nói với nhau. Anh đến sau cùng, cả ba cùng trò chuyện như chưa hề có những năm tháng cách xa. Vẫn như ngày ấy, anh luôn mang đến mòn quà nhỏ cho cô và Diễm như sự chào mừng những người bạn cũ lâu ngày không gặp.

Cơn mưa đầu mùa cũng đã đến, thay vì nằm kín trong chăn, thì giờ cô đang ở Đà Lạt để tận hưởng không khí nơi đây, ngồi nấu nồi khoai cho lũ trẻ con trong khu nhà, nhắm từng ngụm trà, lắng nghe tiếng mưa và bản nhạc hòa tấu “Cây đàn bỏ quên”. Cô cảm nhận rằng, anh, Diễm và cô đã, luôn và mãi mãi sẽ là những phần trong cuộc sống của nhau. Cô nhắn tin cho cả hai, “Khi nào rảnh lên Đà Lạt nhé hai cậu, ^^!”

© Nguyễn Hạ Phong - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Chúng ta, ai rồi cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình l Truyện Hay

 

Nguyễn Hạ Phong

Tôi là người sống nội tâm.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top