Đêm ơi có hẹn
2024-05-21 17:00
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.
***
Trong một ngày bạn thích khoảng thời gian nào nhất, là buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều hay buổi tối? Còn tôi lại nghĩ vì ban ngày người ta đã quá dồn hết tâm sức lao đi cho công việc, cho mưu sinh, cho nhọc nhằn lên xuống, vậy nên chỉ có thời điểm về đêm là người ta có thể được tĩnh lặng. Để ngồi lại, để nhớ lại và để ôn lại những gì đã làm trong một ngày, rồi lại có kế hoạch cho ngày tiếp theo.
Những ngày tôi còn đi làm tôi hay vậy đó. Đêm với tôi là khoảng thời gian sau tám giờ tối, lúc đó tôi hay đi bộ trước nhà rồi mới đón nhận một giấc ngủ ngon. Và cũng chính là đêm luôn cho tôi nhiều cảm xúc giống nhau và khác nhau, cũng chính là đêm hay nhắc tôi nhớ về những chuyện những điều đã qua, những con người vừa xa vừa gần đã đi qua những năm tháng cuộc đời của tôi.
Tôi nhớ những câu thơ của anh, một người anh, một người bạn năm xưa, anh đã viết gởi cho tôi như để muốn chia sẻ về những điều thầm kín anh vẫn ấp ủ trong tim, mà khi đọc những câu thơ ấy tôi đã cảm nhận được như thế:
Đêm trắng trôi qua
Hình ai in khắc giữa tim ta
Còn đâu khi lỡ bước đi xa
Nói bao nhiêu
Nhớ thương nhiều
Khổ đau nhiều
Tôi cảm nhận được anh đang nhung nhớ một bóng hình ai đó, người luôn có trong trái tim anh, rồi khi anh tạm biệt để đi xa anh mới chọn cách viết ra để tỏ nỗi lòng mình, mà không biết người ấy có biết hay không.
Đêm với tôi là những tối được đi bộ phía trước nhà, tôi luôn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời tối đen đến thẫm lại kia, rồi lại thấy lòng mình nhẹ nhàng những cảm giác những cảm xúc của đêm mang lại.
.jpg)
Đêm ơi có hẹn cùng ai
Trăng thanh gió mát em còn nơi đây
Đêm ơi có hẹn cùng sao
Mình em lẻ bước bay vào trong thơ
Tôi nghĩ đêm sẽ là những khoảnh khắc những phút giây lắng đọng nhất và nhiều nhớ mong nhất với những người phụ nữ có chồng đi làm việc ở nơi xa. Lúc đó, chính là đêm, đã gieo vào tim họ đã gieo lòng họ những nỗi niềm không nguôi, những canh cánh những suy nghĩ lúc nào cũng tràn đầy trong khắp cơ thể về người chồng của họ.
Đêm ơi có hẹn cùng ai
Người xa nơi ấy nơi này em mong
Đêm ơi có hẹn cùng em
Em tìm nỗi nhớ nhốt mình vào trong
Tôi đã nhìn thấy rất nhiều hình ảnh những người mặc áo trắng những con người mang sứ mệnh đem lại sức khỏe và tính mạng cho con người. Trong nhiều đêm lạnh lẽo và vắng lặng trong các bệnh viện kia, tôi nhìn thấy họ, những bác sĩ, những điều dưỡng trực, những y tá, họ vừa đi vừa chạy, họ vừa nói vừa kéo xe, những chiếc xe chuyên dùng trong bệnh viện với đầy những loại thuốc và các phương tiện của y học để cứu chữa cho người bệnh. Tôi nhìn thấy và biết được hiểu được họ đã hết lòng hết sức và tận tâm với mọi người như nào.
Đêm ơi có hẹn cùng ai
Lặng thầm áo trắng mình em bước hoài
Đêm ơi có hẹn cùng người
Bôn ba vất vả trăm nghìn gian nan
Tôi cũng từng nhìn thấy trong bao năm liền hình ảnh của con tôi, cứ mỗi đêm là nhóc thức rất khuya, với cặm cụi bao nhiêu là đề thi bao nhiêu là bài vở. Rồi tôi có thể suy ra là có biết bao học sinh cũng cặm cụi thâu đêm với những kiến thức miệt mài của thầy cô của trường lớp như thế. Tôi đã nhìn con tôi, đã luôn nhớ hình ảnh ấy với nhiều nỗi xúc động lẫn yêu thương thật nhiều.
Đêm ơi có hẹn cùng ai
Sao trang giấy trắng vẫn hoài ước mơ
Đêm ơi có hẹn cùng con
Cậu học trò nhỏ kiên tâm tháng ngày
Tôi đã từng đi bộ nhiều lần trên những con đường dài trong đêm, và tôi nhìn thấy dưới những ánh đèn đường trong đêm khuya thanh vắng. Mà chủ yếu là tôi hay chở con tôi ra ga vào thành phố lớn trong kia để học, rồi tôi chạy xe thật chậm để có thể cảm nhận hết được mùi vị của đêm, để có thể lắng nghe được hết những tiếng nói của đêm. Rồi tôi lại nhìn thấy những bóng hình của những cô công nhân công ty vệ sinh, họ đang chăm chỉ và lặng lẽ trong công việc của họ. Mà cứ nhìn họ là tôi thấy nao lòng, tôi nghĩ đêm với họ chắc chỉ là công việc mà thôi, mà không biết họ sẽ hết ca làm lúc mấy giờ. Rồi sáng mai người ta lại thấy những con đường được sạch bong rác rưởi, người ta lại thấy những con đường được khoác lên những tấm áo mới sạch sẽ và thơm phức mùi của hoa, mùi của những hàng cây ở hai bên đường. Người ta có biết đâu đêm qua đã có những con người âm thầm kiên trì từng nhát chổi từng góc đường, đêm qua đã có những giọt mồ hôi đã nhỏ xuống trong lặng lẽ trong miệt mài.
Đêm ơi có hẹn cùng ai
Đêm trong lạnh lẽo có em đứng cùng
Đêm ơi có hẹn cùng em
Tay em có mỏi cho mùa xuân sang

Tôi cũng hay đi chơi trên những con đường trong thành phố mà nhất là con đường biển, rồi tôi lại luôn luôn nghĩ đến những người lính đang canh gác ở đảo xa kia. Không hiểu sao tôi cứ hay nghĩ đến điều ấy, rằng giờ này tôi được tung tang, tôi được tự do tôi được hít thở nhiều nhất những trong lành của đêm mang lại, thì nơi đảo xa xôi kia, anh vẫn đứng đó vẫn chắc tay súng để gìn giữ biên cương cho Tổ quốc. Không hiểu sao tôi vẫn luôn có những cảm xúc đó trong tim mỗi khi đi trên con đường biển. Mà tôi có được nhìn thấy anh đâu, người chiến sĩ trong dạn dày sương gió đã luôn có mặt trong trái tim tôi suốt bao năm dài.
Đêm ơi có hẹn cùng ai
Anh cầm chắc súng giữ gìn biên cương
Đêm ơi có hẹn cùng anh
Anh là chiến sĩ sáng như sao trên trời
Vì gia đình tôi chỉ có ba người, mà ông xã tôi và con trai tôi luôn đi làm ở xa nên gần như tôi chỉ có một mình ở nhà. Mà tôi rất hay đi ngủ sớm, rồi trong đêm tối lặng lẽ một mình như thế tôi hay suy nghĩ về rất nhiều người, tôi hay suy nghĩ về rất nhiều điều đã đi qua trong cuộc đời tôi. Có những đêm tôi đã rất nóng với những khát khao những khát vọng vẫn còn rất đầy trong tim, có những đêm thì tôi lại rất lạnh với những cơn mưa ngoài trời cứ vọng vang những tiếng mưa rả rich vào tận phòng ngủ của tôi. Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.
Đêm ơi có hẹn cùng ai
Đêm xòe tay với như ngàn đợi mong
Đêm ơi có hẹn cùng người
Em ngồi lắng đọng tháng ngày thiết tha
Tôi đã xa công việc rất nhiều rồi nên giờ đây đêm luôn là người bạn thân thiết hiểu rõ nhất những nỗi niềm những nỗi lòng của tôi trong suốt bao tháng năm qua. Mà tôi đã thầm cảm ơn đêm nhiều lần lắm, vì có đêm thì tôi thấy tôi như được lớn hơn thêm nữa, ở mạch cảm xúc tràn trề, tôi như được có nhiều hơn những tình yêu dành cho cuộc sống này dành cho mọi người quanh tôi. Rồi tôi lại nghĩ đến những người hay phải làm việc trong đêm, như những cô công nhân vệ sinh tôi gặp trên những con đường, như những người bảo vệ của khắp các công ty công sở, họ sẽ thấy đêm là rất lạnh hay rất ấm? Rất bận hay rất bộn bề vẫn với những lo toan của cuộc sống đời thường? Đêm với họ là những công việc luôn gắn liền với cuộc đời của họ, với những đam mê cũng có, với những nhọc nhằn sướng vui cũng có, và cũng chỉ có đêm mới hiểu là đêm đã cho họ những gì. Còn tôi vẫn luôn như thế, vẫn được thấy nguồn cảm xúc trong tôi được nuôi dưỡng và được trân trọng mỗi ngày là nhờ có đêm, là nhờ khi đêm xuống tôi đã rất nhiều lần ôm lấy đêm một mình trong yêu thương, trong chờ đợi.
Đêm là sự im lặng, đêm là sự lắng đọng, đêm là sự dịu dàng, đêm là sự cô quạnh, đêm là những yêu thương được trao cho nhau. Bạn ở vào cung bậc cảm xúc nào trong những cảm xúc tôi vừa viết? Còn tôi là tất cả những điều ấy. Có đêm thật nghiêng về cảm xúc này cũng có đêm thật nghiêng về cảm xúc kia, tôi chỉ muốn nói là tôi rất yêu đêm. Tôi cũng không biết đêm có hiểu được không những thì thầm lúc to lúc nhỏ của tôi, và cũng vì tôi chưa có hẹn cùng đêm bao giờ, chỉ là những xao động rất êm rất khẽ và rất nhẹ luôn len vào từng mach máu trong cơ thể tôi. Lên xuống, xuống lên, đều đặn, tí tách như tiếng kim đồng hồ vang lên rất rõ trong đêm.
Một ngày nào đó, một lần nào đó, nếu tôi có hẹn cùng đêm thì sao nhỉ, thì những yêu thương sẽ dâng đầy một lối nhỏ mà thôi.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nếu Như Còn Một Ngày Để Yêu | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.






