Phát thanh xúc cảm của bạn !

DCOL 38: Hà Nội, những cảm xúc tưởng chừng lãng quên...

2011-07-08 17:39

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Cái rét đọng mưa tràn vào đất nội thành sau vài ngày ảm đạm đến não nề. Tấm chăn mỏng cuộn vo tròn không lèn được thêm hơi ấm, trời càng rét lòng thêm tỉnh táo, không mơ hồ. Nhấc Hà Nội vào ấm êm, con phố dài ngọt ngào chiều chuộng gió len qua khóe mắt, bàn tay quen lối nhen nhẹ vào găng xỏ đan vờn túi áo! Ấm rồi đấy, mặc kệ trời ru mưa, mặc kệ mùa cóng lạnh, Hà Nội chỉ thu mình vào mảng mơ ảo, góc phố hoen rêu đợi màu hửng má. Hà Nội vẫn thế nhỉ, đằm thắm u mê,  ám ảnh.

Em hãy kể chuyện nhớ
của Hà nội chúng mình..
Ngói nắng đổ,mảng tường xưa..
chỉ còn vương chút hình..
ai sinh ra ai lớn lên..
cũng vậy thôi..
chỉ có Một Hà Nội nhói trong Tim


Hà nội đang vào những ngày cận Tết.  Buồn cho người xa Quê Hương. Tết sẽ rót vào nỗi u sầu cảm giác cơ quạnh. Hà nội là thế, cứ biến mình trôi nhanh tận đến đầu con đường rồi mất hút ở ngõ nhỏ nào ấy. Chìm đắm...! Ai chưa quá Xa Hà nội nhưng Hà nội thì chẳng thể xa ai trong tâm tưởng. Một buổi chiều nắng tan trên vờn tóc, hôm qua thây ai tựa vai khóc. Là cả ngày, Hà nội ưu tư...

Mỗi ngày tôi đều nhớ ngày nhỏ mẹ tôi dẫn tôi từ giữa phố Lương ngọc Quyến đi ăn phở. Hồi đó Mẹ nghèo lắm, đưa tôi vào Hàng phở Vui phố Hàng Giầy. Mẹ bảo ăn đi con, tôi ngôi úp mặt vào tường thấp tè ăn bát phở bò nghi ngút khói. Chỉ biết ăn và thưởng thức cái cảm giác  được ăn phở. Mẹ thì ngồi đó không ăn, chỉ nhìn... Và đến giờ Hàng phở vẫn còn.  Cuối cùng tôi cũng đủ lớn để biết, cả đời mình chả được ăn bát phở nào ngon như ngày ấu thơ.

Hà nội rét ngọt ngào. Vị đậm quánh của cái rét chớm mùa này phết lên mảnh đất lớp đủ dày rồi được vài ngày khô cong keo tung mù bụi. Rét bám vào vai co ro thích lắm, ôm trọn lấy cấu cấu xoa tròn lên gan bàn chân đầy đủ tất. Thi thoảng lại chen vào trong chăn ấm chui tọt vào đôi tay đan vào vào nhích vào nơi ấm. Mùa đông bình yên nhỉ!!!

Bình yên là được quàng khăn len găng ấm đi xe máy người iu mình ôm chặt phía sau.
Bình yên là đêm khuya gió chạy trốn vào góc phố có bát phở thơm bốc khói... húp xì xoạp.
Bình yên là bát ốc lẫn ớt gừng lá chanh xả vị ngọt ngào nóng bỏng tay nước ốc ấm bụng.
Bình yên là là ngồi đâu đó ngắm xe cộ dòng người đi lại bên mình chén nóng caffe đắng dư vị ngọt ngào.
Bình yên là bữa cơm nhà đủ mọi người mời nhau đơm đầy bát...
Bình yên là giấc ngủ đẫy đà trong chăn ấm mở mắt ra thấy có ai đang thở tóc vào mặt mình thích lắm...
Bình yên là trao nhau nụ hôn trong giá lạnh để môi mềm ra không cong lên nứt nẻ...
Bình yên là bản nhạc tình du dương cạnh cửa sổ trời xam xám có bông hoa tự nhiên nở đúng ngày...

Hà nội về đêm có tiếng gió lang thang, gió cứ tìm mảng sáng rồi len lỏi va đập vào khoảng tối của góc đổ bóng mái ngói nhà co khô vì lạnh. Vậy mà vẫn tiếng khuya cố dòm vào cửa nhà then chặt lách nhỏ để tìm thật nhiều ấm áp gia đình đang tràn ngập tiếng xuýt xoa tận hưởng hơi nóng của ấm trà hưởng mùi Hà nội. Hà nội đêm trong cái tĩnh là lặng đổ nghiêng.

Sớm giăng sương mơ mơ ảo ảo. Gió nhỏ nhẹ đẩy lá trên cành sấu chen vàng bong ra rơi như mưa đọng sau cơn. Lá vàng hết nửa con phố trùm lên vệt xanh loang lổ âm u. Vậy là mùa lá đổ đến chào thu qua.

Mùa buồn năm nay đến thật đúng lúc, mọi vật đìu hiu chùng mình xuống thở dài, lặng lẽ đón cái kết năm ảm đạm. Dù sao nhắm mắt vào mọi điều va chạm lung lay dữ dội đã ẩn khuất đi vào góc nào bị nén lại không còn vỡ òa ra như trước... Êm đềm lắm...!

Sáng đây thôi các cụ già chậm rãi đi sát vỉa hè thong dong ngắm đất trời dáng khom khom gợi tả điều xưa cũ... Xe đạp cũ nâng niu quay vòng tròn xoe bám đường mỏng dính trượt đi nhưng chầm chậm mặc kệ hối hả đang cố vượt qua chỉ để lại 1 nụ cười ấm áp. Hà nội năm nay đẹp hơn nhiều chứ, cái rét đang chập chạp chạy lòng vòng kéo những lá khô dệt lên tấm thảm huyền dịu. Lạnh mà! Mùa thay lá, kéo cô quạnh lên hàng cây, cành thơ, khẳng khiu yêu kiều... Hít thở bầu không khí trong veo này thích quá đỗi. Ai sẽ đi trên con đường nhỏ chờ một lá vàng rơi nhẹ vào vai, mang điều may mắn kèm 1 điều ước nhỏ xíu. Mình sẽ ước 1 điều mong mỏi lắm...

Tết về!  Ghé cửa nhìn vào từng ngôi nhà đang háo hức. Tết năm nay rét tê lòng, cỏ cây co ro vươn ngọn đung đưa qua gió. Đi cả con phố ngập đào thấy buồn thiu. Hà nội mình nhỏ nhẹ, vậy mà ngắm cả một vườn đào rộng lớn chỉ thấy nao nao. Đôi khi giá trị văn hoá cứ mất dần đi thì giá trị tầm thường lại lớn mạnh vô cùng.


Ngày xưa cành đào nhỏ cây quất xinh chiếm điểm tô nơi trang trọng nhất phòng khách. Cả nhà tìm nụ cười rạng rỡ phố hoa Hàng Lược. Trẻ con người lớn mặc quần áo đẹp đi ngắm nghĩa mà vẫn xộc xệch lắm. Cái tâm nó nằm sâu trong lòng đâu có toát hết ra ngoài như bây giờ. Cái thì vật vã to, cái thì cụt lủn vô giá trị. Nó toát lên ở chính cái thi vị nhất của Tết: cây đào, cây quất, trái pháo, nén hương... 

Buồn cho 1 giá trị cứ cho là to thì đẹp.

Năm mới về, bình yên là tiếng bè bạn mời nhau chén rượu nồng thêm nồi lẩu tỏa lan mùi nóng bỏng môi. Bình yên là nghe đâu đó tiếng piano gõ trong lòng mình bản nhạc du dương.Bình yên là chén chè nóng cười vui bạn bè ngồi sát nhau cười tít mắt. Bình yên là nhiều lắm...

Là Hà nội...
Là yêu...
Là được ôm trọn ai đó trong lòng nhìn xa xăm, ngợ nghĩ vẩn vơ vô định...

Là...

Rét cứ ùa về thêm nữa, mới thấy lòng mình đóng lại để ấm êm...


(Chuyển thế từ bài viết của bạn đọc Kdbudu)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

back to top