Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dấu Chân Online 36: Hành trình khám phá Hàn Quốc (phần I)

2011-07-08 17:39

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

KỲ I: Những lạ lẫm ban đầu

Tự nhận thuộc về “chủ nghĩa xê dịch”, thích đi, thích tìm hiểu, thích có những trải nghiệm với nhiều nơi, thế nhưng do nhiều điều kiện chưa cho phép nên cái sự “đi” của tôi chưa được đáng là bao. Với những người như tôi, chỉ ngồi nhà nghe “dấu chân online” quả thực là bức bách khó chịu, chỉ muốn hòa vào đó, muốn tự mình làm chủ những chuyến đi ấy.

Và cơ may đã đến với tôi, một chuyến thực tập 2 tháng tại Hàn Quốc, một mùa hè xứ Hàn, không còn gì thú vị hơn để có thể có những khám phá mới lạ. Hàn Quốc có lẽ không còn xa lạ gì với giới trẻ Việt Nam. Phim Hàn, nhạc Hàn, phong cách Hàn đã phần nhiều ẩn hiện trong đời sống hằng ngày của các bạn trẻ nước ta. Nhưng với tôi thì khác, trước khi đặt chân lên đất Hàn, tôi chỉ biết một điều duy nhất: Hàn Quốc một quốc gia phát triển, một con rồng châu Á.

Bước chân ra Nội Bài trong cái nóng 38 độ của Hà Nội, nhiều người đã bảo tôi may mắn thoát khỏi một mùa hè nóng nực nơi đây, quả có thế thật. Lần đầu tiên đi máy bay, không sợ, không say, chỉ một chút lâng lâng khi rời mặt đất. Hà Nội đêm, những ánh đèn le lói nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hút cùng với độ cao máy bay, xung quanh giờ đây chỉ một màu đen huyền bí của đêm tối, không còn giải pháp nào thích hợp hơn là ngủ.
Hàn Quốc chào đón tôi bằng ánh bình minh rực sáng trên không trung; mặt trời gần hơn bao giờ hết, ẩn hiện qua những áng mây hững hờ trôi, đẹp, huyền ảo. Đón bình minh không trên mặt đất, trải nghiệm thú vị đầu tiên, khác lạ, thích thú.

Máy bay hạ cánh, xuyên qua những lớp mây dày đặc, thật bất ngờ, không còn những ánh sáng rực rỡ, thay vào đó là mây đen, mưa bay. 5h30 sáng, sân bay Incheon 1 ngày mưa, một sự khác biệt đầu tiên với cái nắng nóng của Hà Nội chỉ vài tiếng trước đó. Bước ra khỏi máy bay là cả một không gian sân bay khổng lồ, nếu đem so sánh, Nội Bài của chúng ta chỉ là một góc nhỏ nơi đây. Đây là minh chứng đầu tiên cho sự phát triển của Hàn Quốc.

Một nơi xa lạ bên ngoài sân bay, với chút tiếng Hàn bập bõm học được một tháng trước khi đi không đủ để giao tiếp, không một ai chào đón bởi nơi chúng tôi đến cách đó tận 3h đi ôtô, dù đã có sự chỉ dẫn rõ ràng qua email nhưng vẫn không tránh khỏi một chút run rẫy, lo sợ ban đầu.

Lạ lẫm, không kinh nghiệm, tự tìm, tự mày mò rồi cũng tìm ra nơi đổi tiền, chỗ bán vé xe bus (xe bus đường dài như xe khách ở ta), không nói, bởi người bán vé chẳng biết tiếng Anh, chỉ trỏ, ra hiệu, rồi cũng mua được vé. Cầm trên tay tấm vé rồi mà vẫn còn run, chẳng biết có đúng tuyến, đúng xe không nữa. Đợi 10 phút xe đến, xem vé, nhìn ngó, thấy đúng số, chạy lên phó mặc cho số phận.

Bác tài xế không biết tiếng Anh, người Hàn trên xe cũng chẳng nhiều- chắc do xe sớm nên vắng, chẳng dám hỏi ai. May thay thấy một anh bạn Âu châu trên xe, hỏi người ta biết được đi cùng đến chỗ mình muốn đến, may quá vậy là đã không bị lạc. Thế là là có bạn đồng hành, Cbatine anh bạn Tây Ban Nha vui tính, tiếc là không gặp lại anh ấy lần nào nữa. 3h trên ô tô, không phải là ngắn chút nào, khi ngủ, khi nói chuyện, khi ngắm cảnh dọc đường cho thời gian trôi mau.

Trời mưa, kính ô tô bám đầy nước làm cho cảnh vật bên ngoài trở nên mờ ảo. Dọc đường đi, cảm nhận ban đầu đó là hệ thống giao thông tuyệt vời, đường đẹp, không bụi không tắc, xe chạy nhanh, rất khác với Hà Nội. Cảnh vật cũng thật đặc biệt, cả đường dài chỉ toàn đồi núi, và màu xanh của cây rừng, chốc chốc mới thấy những dãy nhà cao tầng lấp ló cạnh các quả đồi, thật khó để tìm thấy những cánh đồng thẳng cánh cò bay như ở ta. Thế mới biết người Hàn đã giỏi thế nào khi phát triển đất nước với điều kiện khó khăn về địa hình thế này.

Đi mãi, mệt mỏi rồi nhưng còn tệ hơn là không biết xuống chỗ nào, anh bạn kia cũng chẳng khá hơn. May mắn có 1 bạn trẻ người Hàn gần đó có lẻ nghe chúng tôi thắc mắc nên đã tốt bụng chỉ cho chúng tôi điểm xuống, vậy là ổn, hành trình 8 tiếng từ Nội Bài đã tìm được đến đích.

Xuống xe, có 2 bạn sinh viên Hàn chờ sẵn, họ là những người cực kỳ kiệm lời, chỉ nói có vài câu tiếng Anh, dù thế cũng đủ để tôi biết đã muộn 30 phút và họ phải đợi, chúng tôi được dẫn về trường, nơi mà tôi sẽ thực tập. 3 anh bạn khác dẫn đi làm thủ tục: vào trường, nhận phòng ở, các bạn này rất nhiệt tình, giúp đỡ từ A đến Z. Thêm 2 tiếng nữa, mọi thủ tục hoàn tất, mệt mỏi sau những chặng đường dài, đi ngủ và kết thúc chuyến hành trình thú vị đầu tiên sang xứ người.

(Chuyển thể từ bài viết của bạn đọc Lê Cường - cuongzn@hotmail.com)

Bạn thích lắng nghe những câu chuyện về những chuyến đi đặc biệt của chúng tôi? Bạn là một người thích di chuyển và đã từng khám phá thật nhiều điều thú vị trên mỗi vùng đất mình đi qua? Đừng chần chừ chia sẻ với Dấu chân Online những câu chuyện, kỷ niệm, ấn tượng và những lưu ý dành cho người khám phá sau qua Tổng Đài Bạch Tuộc 19006808

Giờ đây bạn đã có thể nghe Dấu Chân Online qua điện thoại rồi nhé!


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

back to top