Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dấu Chân Online 34: Nha Trang - chỉ còn tôi với biển

2011-07-08 17:39

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Nha Trang - Chỉ còn tôi với biển

Tôi ghét biển. Tôi vốn ghét biển. Bởi tôi sợ nước, tôi sợ cái mênh mông rộng lớn của biển khơi, tôi sợ tiếng sóng vỗ ồn ào. Đứng trước biển, tôi có cảm giác rợn ngợp và bất an, tôi thấy mình chỉ là một giọt nước nhỏ bé, mà nếu giọt nước ấy có chịu hòa vào biển cả hay không, thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến vị mặn của biển.

Có lời bài hát : “…Biển ồn ào và dịu êm, biển dữ dội và lặng lẽ…”. Nhưng sao tôi không thể nhìn thấy vế thứ hai trong cái cặp từ đối lập ấy. Nếu phải chọn đi đến một trong hai : núi cao hay biển khơi – chắc chắn tôi sẽ chọn nơi thứ nhất.

Nhưng…chẳng biết…tôi yêu biển tự bao giờ…Tôi nhớ biển Vũng Tàu. Nhớ những kỉ niệm vô tư đẹp tuyệt mà tưởng chừng như sẽ chẳng bao giờ tìm thấy được sau khi tôi bước chân khỏi ghế nhà trường, hòa vào cuộc sống bon chen. Tôi thích nghe tiếng sóng vỗ rì rào, tôi thích cảm giác những đợt sóng va vào chân rin rít vị mằn mặn của biển. Tôi thích ngồi trên cát, ngửa mặt lên trời, ngắm ánh trăng vàng rọi phản chiếu xuống mặt nước. Tôi thích nhìn ra phía biển đêm xa xăm, lạnh lẽo và mênh mông…

Mùng 6 tết, tôi lại lên đường để tiếp tục đến với thành phố biển thứ hai – Nha Trang. Dù rằng, Nha Trang chẳng khiến cho tôi dang hai tay thích thú đón lấy từng cơn gió biển, chẳng đem lại cho tôi những kỉ niệm đẹp như tôi đã từng có ở Vũng Tàu. Nhưng tôi biết, mỗi nơi có một vẻ đẹp riêng. Chỉ vì, tôi đã làm phép so sánh giữa hai nơi, nên tôi không cảm thấy Nha Trang có điều gì thú vị. Tôi biết, tôi không nên làm như vậy. Có lẽ vì, thành phố biển thứ nhất đã đem đến cho tôi những kỉ niệm quá đẹp, khiến tôi không còn cảm thấy thích thú ở thành phố thứ hai. Nhưng, Nha Trang đã cho tôi nhiều bài học khiến tôi thấy mình “lớn” hơn, trưởng thành hơn.


Bãi biển Nha Trang (Ảnh: Internet)

Tôi thích ngồi lặng im, nghe kể về cuộc sống lênh đênh trên biển. Anh Vũ kể tôi nghe cách người ta câu cá như thế nào, thả lưới như thế nào, người ta bắt cua bắt ghẹ dưới biển như thế nào, rằng nghề câu mực lênh đênh như thế nào. Mỗi người mỗi chiếc thúng lẻ loi giữa biển khơi, chẳng ai biết trước điều gì sẽ xảy ra khi những cơn bão bất ngờ ập đến. Những con người lênh đênh trên biển, họ gọi nhau là “bạn”. Và họ sẽ không bao giờ bỏ bạn. Bởi họ biết rằng, khi họ gặp nạn, chẳng ai có thể giúp họ ngoài những người bạn.

Biển khơi dạy cho con người ta cách yêu thương nhau, đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau. Biển khơi cũng dạy cho con người ta mạnh mẽ hơn trước cái trở mình dữ dội của những cơn sóng biển. Có lẽ bởi thế, mà tôi bắt đầu thấy yêu biển nhiều hơn. Tôi không còn thấy sợ, khi lướt vun vút trên chiếc Jet Ski ra giữa biển khơi.Tôi hét lên khoan khoái mỗi khi sóng vỗ ầm vào mặt, làm cả người ướt sũng, ướt cả mái tóc. Leo núi, để thấy mình có thể chiến thắng bản thân như thế nào. Và lướt trên biển, để thấy mình mạnh mẽ ra sao. Tôi không còn nghĩ mình là giọt nước bé nhỏ, vô hình, mà nếu có hòa vào lòng biển hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến vị mặn của biển.

Mỗi con người là một giọt nước, nếu không có vô số những giọt nước ấy, thì có tồn tại biển cả hay không. Sóng biển, sẽ giống như sức mạnh con người thứ nhất trong tôi, có lúc mạnh mẽ, có lúc dịu êm, nhưng sẽ không bao giờ biến mất khỏi biển khơi. Biển, phải có sóng. Cũng giống như trong tôi, luôn có sức mạnh, sức mạnh để chiến thắng chính con người tôi mỗi lúc cần thiết. Dù là biển Vũng Tàu, hay biển Nha Trang, dù là kỉ niệm đẹp hay buồn man mác, thì tôi vẫn thấy yêu biển, mãi mãi yêu tiếng sóng vỗ rì rào….

”Đôi khi, hạnh phúc là có một quá khứ để tìm về”. Vậy thì, hạnh phúc đang ở rất gần bên tôi, rất gần…


Thông tin về thành phố biển Nha Trang

Nha Trang là một thành phố ven biển và là trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa, khoa học kỹ thuật và du lịch của tỉnh Khánh Hòa, Việt Nam. Trước khi trở thành phần đất của Việt Nam, Nha Trang thuộc về Chiêm Thành. Các di tích của người Chăm vẫn còn tại nhiều nơi ở Nha Trang. Nha Trang được Thủ tướng chính phủ Việt Nam công nhận là đô thị loại 1 vào ngày 22 tháng 4 năm 2009. Đây là một trong 6 đô thị loại 1 trực thuộc tỉnh của Việt Nam.

Theo nhiều nhà nghiên cứu, tên "Nha Trang" được hình thành do cách đọc của người Việt phỏng theo âm một địa danh Chăm vốn có trước là Ya Trang hay Ea Trang (có nghĩa là "sông Lau", tiếng người Chăm, tức là gọi sông Cái chảy qua Nha Trang ngày nay, con sông này đổ ra biển đúng chỗ có nhiều cây lau). Từ tên sông, sau chỉ rộng ra vùng đất từ năm 1653.


Về địa danh "Nha Trang", trong Toàn tập Thiên Nam Tứ Chí Lộ Đồ Thư, tập bản đồ Việt Nam do nho sinh họ Đỗ Bá soạn vào khoảng nửa sau thế kỷ 17 đã thấy có tên "Nha Trang Môn" (cửa Nha Trang). Trong một bản đồ khác có niên đại cuối thế kỷ 17 mang tên Giáp Ngọ Niên Bình Nam Đồ của Đoan Quận công Bùi Thế Đạt cũng thấy ghi tên "Nha Trang Hải môn" (cửa biển Nha Trang). Trong thư tịch cổ Việt Nam, đây có lẽ là những tài liệu sớm nhất đề cập đến địa danh này.

Trong Phủ biên tạp lục (1776) của Lê Quý Đôn đã có nhiều tên gọi Nha Trang như "đầm Nha Trang, dinh Nha Trang, nguồn Nha Trang, đèo Nha Trang".

c bãi biển dài của thành phố này đã biến nó thành một thành phố du lịch. Nơi đây cũng đã được chọn làm nơi tổ chức các sự kiện lớn như Festival Biển (Nha Trang), hay các cuộc thi sắc đẹp lớn như Hoa hậu Việt Nam, Hoa hậu Thế giới người Việt 2007 , Hoa hậu Hoàn vũ 2008, Hoa hậu Trái đất 2010...

Ngoài các sản vật biển, Nha Trang có nước yến/yến sào (hay tổ chim yến được chúng làm từ nước dãi của mình) và nem nướng Ninh Hòa. Ngoài ra, nói đến các món dân dã Nha Trang còn nổi tiếng qua món bún cá hay bánh căn. Với món bánh canh Nha Trang thì không giống với bất kỳ ở một địa phương nào khác, nước lèo được làm từ chất ngọt của cá cộng với bột bánh canh tạo nên một hương vị khó quên. Ngoài ra tại Nha Trang còn có bong bóng cá , vi cá , nước mắm , khô cá thu được xếp vào loại ngon . Hải sản Nha Trang đa dạng và phong phú với rất nhiều loại và vô số những món ăn khác nhau , nổi tiếng có món nhum - còn gọi là cầu gai hay nhím biển ăn sống với cải bẹ xanh.


Một góc phố Tây ở Nha Trang

Đặc biệt, còn có một phố Tây đang tồn tại giữa lòng Nha Trang. Nằm bên cạnh bờ biển Nha Trang có một khu phố nhỏ ven theo các con đường Hùng Vương, Trần Phú, Biệt Thự, Trần Quang Khải, Nguyễn Thiện Thuật... Nó không quá ồn ào, nhộn nhịp nhưng tập trung đông khách du lịch nước ngoài và người nước ngoài sinh sống tại Nha Trang.

Phố Tây ở Nha Trang tuy không sầm uất và ồn ào như Phố Tây Phạm Ngũ Lão ở Thành phố Hồ Chí Minh, nhưng lại mang những nét đặc trưng riêng. Con đường hẹp của khu Quân Trấn đã được mở rộng, với những dãy hàng, quán mang tên Tây, Việt lẫn lộn. Mỗi quán ăn đều mang một cái tên, một quốc tịch khác nhau, với nhiều màu sắc văn hóa, từ Á đến Âu đã tạo nên một khu phố Tây rất Nha Trang. Để có thể sống dễ dàng hơn giữa một cộng đồng người Việt, người nước ngoài ở khu phố Tây này hầu hết trang bị cho mình một vốn tiếng Việt, thậm chí có người nói rất sõi. Họ còn có một cái tên Việt Nam do những người bạn, những người hàng xóm Việt đặt cho, và họ rất thích cái tên Việt ấy.

Hiện nay cùng sự phát triển mạnh mẽ của nền du lịch tại Nha Trang, khu phố Tây đang trở thành quê hương thứ 2 của những người nước ngoài chọn Nha Trang làm nơi sinh sống và làm việc.

Tác giả: Trà My

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top