Dành trọn tình yêu gửi tới người
2024-08-22 15:35
Tác giả:
tiểu tiên nữ
blogradio.vn - Để đến khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể tự hào rằng tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự việc cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh và giải phóng dân tộc, giải phóng con người mang hạnh phúc cho nhân dân.
***
Có bạn trẻ nào không xúc động với câu hát: "Nếu là người tôi sẽ chết cho quê hương." Quê hương hôm nay không đòi hỏi những người trẻ tuổi phải chết cho quê hương sống nữa. Đất nước vĩnh viễn độc lập tự do rồi, quê hương đòi hỏi anh phải sống và sống cho ra sống. Sống để xây dựng quê hương, xây dựng ước mơ của tuổi trẻ xương máu thấm nhuần từng tấc đất, máu thịt nuôi quê hương đổi lấy "Độc lập - Tự do - Hạnh phúc" cho biết bao thế hệ tương lai được nhìn thấy ánh sáng. Nhớ mãi ngày 6 tháng 9 năm 1971 với biết bao sinh viên trường đại học Bách Khoa - Hà Nội bỏ lỡ con đường tri thức vì ước mơ chung để rồi tuổi trẻ ấy tạm biệt giảng đường, lên đường vào tuyền tuyến. Những năm 1970 - 1972 Quảng Trị nơi có những câu thơ in dấu ngàn năm người lính Bách Khoa:
"Ra đi mang nặng lời thề
Chưa thắng giặc Mĩ chưa về Bách Khoa"
Những trái tim non nớt rạo rực sức sống tuổi trẻ phải gác lại nghiên bút ra đi theo tiếc gọi thân thương của tổ quốc, không ngại bom đạn ngã xuống như những bông hoa hồng rực rỡ nhất thế gian này. Những con người lưng chừng tuổi trẻ ấy với ước mơ, khát vọng lớn lao về tương lai sáng lạn, họ sẵn sàng ra đi vì lí tưởng, chiến dịch Hồ Chí Minh. 81 ngày đêm bảo vệ thành cổ Quảng Trị Tại chiến trường vô cùng ác liệt này, hàng nghìn người con ưu tú của Tổ quốc đã ngã xuống. Xương máu của các anh đã hóa thân vào từng tấc đất, hòa vào mênh mang sóng nước. Những sinh viên Bách Khoa năm ấy hiếm người trở về lành lặn và an toàn, nhưng tuổi trẻ ấy vẫn tiếp tục con đường tri thức. 50 năm đã trôi qua, khúc tráng ca của 81 ngày đêm lịch sử đã lùi xa nhưng mảnh đất năm xưa con người năm ấy của Quảng Trị mãi được khác ghi là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Nếu vào thăm thành cổ Quảng Trị xin nhẹ chân trên từng vặt cỏ. Nơi ấy có xương máu, thân thể của người lính đã ngã xuống. Trận chiến ác liệt 81 ngày đêm dội bom không ngớt của kẻ thù, bom trên đầu và lửa dưới mặt đất, có những người chỉ mới mười tám đôi mươi, đã nằm mãi nơi vùng đất oanh liệt này.

Để rồi đúng 11 giờ 30 phút quân ta tiến vào Sài Gòn đánh chiếm Dinh Độc Lập, bộ tổng tham mưu nguy Dương Văn Minh đầu hàng vô điều kiện. Cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng vào 30 tháng 4 năm 1975 những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bao thế hệ vào ngày đất nước tự do. Và cho đến nay năm 2024 những vị lãnh tụ có công lớn nhất với đất nước là Chủ Tịch Hồ Chí Minh người khai sinh ra nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, thủ tướng Võ Nguyên Giáp người có công bảo vệ đất nước với những chiến dịch huyền thoại. Cho tới bây giờ người học trò của Bác Hồ cố tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người thấm nhuần tư tưởng, đạo đức phong cách Hồ Chí Minh, người có công giữ gìn và phát triển đất nước trong suốt những năm tự do qua đã từ trần vào 13 giờ 38 phút ngày 19 tháng 7 năm 2024, tức là ngày 14 tháng 6 năm 2024 - âm lịch - bác Trọng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình và giao lại cho thế hệ trẻ bây giờ.
Cố tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hưởng thọ 80 tuổi với 57 năm tuổi Đảng, bác cống hiến hết mình cho Đảng cho đất nước Người sáng lập ra. Cho đến những năm tháng cuối đời bác vẫn vùi mình vào công việc vào những kế hoạch của đất nước sau này, dù ốm đau nhưng bác vẫn theo dõi đất nước, và đưa ra những đường lối chính sách cho quê hương, xây dựng đất nước bảo vệ lời thề của những người lính tri thức, người lính cụ hồ, bảo vệ lời thề của chính mình tuyệt đối trung thành với Đảng. Cố tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã từng nói: "Tôi xin nguyện đời phấn đấu hi sinh, tuyệt đối trung thành với lí tưởng, sự nghiệp cách mạng của Đảng. Ra sức tu dưỡng rèn luyện, cố gắng học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức phong cách Hồ Chí Minh để xứng đáng là một đảng viên của Đảng Cộng Sản Việt Nam". Lời tuyên thề ấy bác giữ mãi trong tim cho tới khi cuối đời. Sống cùng Đảng, chết không rời Đảng. Tấm lòng son chói sáng nghìn thu. Mặt trời có lúc mây mù. Trái tim ta vẫn đỏ bầu máu tươi! Bác từng đứng trước truyền thông và nói: "Trên ngực áo này không một tấm huân chương nhưng dưới làn áo mỏng này có một trái tim... sâu sắc". Để rồi một trái tim to lớn vừa ngừng đập với 80 năm tuổi đời, với 57 năm tuổi Đảng.
“Mong các đồng chí luôn luôn ghi nhớ, khắc sâu vào trong tâm trí và thực hiện cho bằng được chân lí: vì nước quên thân, vì nhân dân phục vụ, còn Đảng thì còn mình, danh dự là điều thiêng liêng cao quý nhất. Cái quý nhất của con người là được sống và danh dự sống, bởi vì đời người chỉ sống có một lần phải sống sao khỏi sót xa, ân hận. Vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, để khỏi hổ thẹn vì những việc làm ti tiện, đớn hèn bị mọi người khinh bỉ. Để đến khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể tự hào rằng tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự việc cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh và giải phóng dân tộc, giải phóng con người mang hạnh phúc cho nhân dân." - Nguyễn Phú Trọng.
Bác gửi gắm mọi thứ lại cho tuổi trẻ, những vất vả bác xây dựng được, bác gửi lại ước mơ của Hồ Chí Minh bởi ta là con cháu cụ Hồ, Đảng là Đảng cộng sản Việt Nam, dân tộc là dân tộc Việt Nam. Chính vì vậy tuổi trẻ à chúng ta nên "học lễ trước, học văn sau, học yêu nước, rồi hẵng yêu nhau." Bác tin vào thế hệ bây giờ, tuổi trẻ hiện tại hãy sống theo tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh, hãy ước mơ:
"Nếu là hoa hãy là hoa hướng dương
Nếu là chim hãy là chim bồ câu trắng
Nếu là đá hãy là đá kim cương
Nếu là người hãy là người Cộng Sản"
Nguyễn Phú Trọng
02/02/2023
Mỗi chúng ta hãy nên khắc ghi và phấn đấu thay cho trái tim lớn đã ngừng đập ấy. Và hãy nhớ rằng sao trên mũ là đất cờ tổ quốc, sắc cờ trên vai sáng mãi niềm tin, đường ta đi có lí tưởng dẫn đường, ngọn cờ Đảng là vầng dương chiếu sáng.
© tiểu tiên nữ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chúng Ta Từng Là Người Đặc Biệt Của Nhau | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.








