Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dành trọn tình yêu gửi tới người

2024-08-22 15:35

Tác giả: tiểu tiên nữ


blogradio.vn - Để đến khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể tự hào rằng tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự việc cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh và giải phóng dân tộc, giải phóng con người mang hạnh phúc cho nhân dân.

***

Có bạn trẻ nào không xúc động với câu hát: "Nếu là người tôi sẽ chết cho quê hương." Quê hương hôm nay không đòi hỏi những người trẻ tuổi phải chết cho quê hương sống nữa. Đất nước vĩnh viễn độc lập tự do rồi, quê hương đòi hỏi anh phải sống và sống cho ra sống. Sống để xây dựng quê hương, xây dựng ước mơ của tuổi trẻ xương máu thấm nhuần từng tấc đất, máu thịt nuôi quê hương đổi lấy "Độc lập - Tự do - Hạnh phúc" cho biết bao thế hệ tương lai được nhìn thấy ánh sáng. Nhớ mãi ngày 6 tháng 9 năm 1971 với biết bao sinh viên trường đại học Bách Khoa - Hà Nội bỏ lỡ con đường tri thức vì ước mơ chung để rồi tuổi trẻ ấy tạm biệt giảng đường, lên đường vào tuyền tuyến. Những năm 1970 - 1972 Quảng Trị nơi có những câu thơ in dấu ngàn năm người lính Bách Khoa:

"Ra đi mang nặng lời thề

Chưa thắng giặc Mĩ chưa về Bách Khoa"

Những trái tim non nớt rạo rực sức sống tuổi trẻ phải gác lại nghiên bút ra đi theo tiếc gọi thân thương của tổ quốc, không ngại bom đạn ngã xuống như những bông hoa hồng rực rỡ nhất thế gian này. Những con người lưng chừng tuổi trẻ ấy với ước mơ, khát vọng lớn lao về tương lai sáng lạn, họ sẵn sàng ra đi vì lí tưởng, chiến dịch Hồ Chí Minh. 81 ngày đêm bảo vệ thành cổ Quảng Trị Tại chiến trường vô cùng ác liệt này, hàng nghìn người con ưu tú của Tổ quốc đã ngã xuống. Xương máu của các anh đã hóa thân vào từng tấc đất, hòa vào mênh mang sóng nước. Những sinh viên Bách Khoa năm ấy hiếm người trở về lành lặn và an toàn, nhưng tuổi trẻ ấy vẫn tiếp tục con đường tri thức. 50 năm đã trôi qua, khúc tráng ca của 81 ngày đêm lịch sử đã lùi xa nhưng mảnh đất năm xưa con người năm ấy của Quảng Trị mãi được khác ghi là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Nếu vào thăm thành cổ Quảng Trị xin nhẹ chân trên từng vặt cỏ. Nơi ấy có xương máu, thân thể của người lính đã ngã xuống. Trận chiến ác liệt 81 ngày đêm dội bom không ngớt của kẻ thù, bom trên đầu và lửa dưới mặt đất, có những người chỉ mới mười tám đôi mươi, đã nằm mãi nơi vùng đất oanh liệt này.

Để rồi đúng 11 giờ 30 phút quân ta tiến vào Sài Gòn đánh chiếm Dinh Độc Lập, bộ tổng tham mưu nguy Dương Văn Minh đầu hàng vô điều kiện. Cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng vào 30 tháng 4 năm 1975 những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bao thế hệ vào ngày đất nước tự do. Và cho đến nay năm 2024 những vị lãnh tụ có công lớn nhất với đất nước là Chủ Tịch Hồ Chí Minh người khai sinh ra nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, thủ tướng Võ Nguyên Giáp người có công bảo vệ đất nước với những chiến dịch huyền thoại. Cho tới bây giờ người học trò của Bác Hồ cố tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người thấm nhuần tư tưởng, đạo đức phong cách Hồ Chí Minh, người có công giữ gìn và phát triển đất nước trong suốt những năm tự do qua đã từ trần vào 13 giờ 38 phút ngày 19 tháng 7 năm 2024, tức là ngày 14 tháng 6 năm 2024 - âm lịch - bác Trọng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình và giao lại cho thế hệ trẻ bây giờ.

Cố tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hưởng thọ 80 tuổi với 57 năm tuổi Đảng, bác cống hiến hết mình cho Đảng cho đất nước Người sáng lập ra. Cho đến những năm tháng cuối đời bác vẫn vùi mình vào công việc vào những kế hoạch của đất nước sau này, dù ốm đau nhưng bác vẫn theo dõi đất nước, và đưa ra những đường lối chính sách cho quê hương, xây dựng đất nước bảo vệ lời thề của những người lính tri thức, người lính cụ hồ, bảo vệ lời thề của chính mình tuyệt đối trung thành với Đảng. Cố tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã từng nói: "Tôi xin nguyện đời phấn đấu hi sinh, tuyệt đối trung thành với lí tưởng, sự nghiệp cách mạng của Đảng. Ra sức tu dưỡng rèn luyện, cố gắng học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức phong cách Hồ Chí Minh để xứng đáng là một đảng viên của Đảng Cộng Sản Việt Nam". Lời tuyên thề ấy bác giữ mãi trong tim cho tới khi cuối đời. Sống cùng Đảng, chết không rời Đảng. Tấm lòng son chói sáng nghìn thu. Mặt trời có lúc mây mù. Trái tim ta vẫn đỏ bầu máu tươi! Bác từng đứng trước truyền thông và nói: "Trên ngực áo này không một tấm huân chương nhưng dưới làn áo mỏng này có một trái tim... sâu sắc". Để rồi một trái tim to lớn vừa ngừng đập với 80 năm tuổi đời, với 57 năm tuổi Đảng.

“Mong các đồng chí luôn luôn ghi nhớ, khắc sâu vào trong tâm trí và thực hiện cho bằng được chân lí: vì nước quên thân, vì nhân dân phục vụ, còn Đảng thì còn mình, danh dự là điều thiêng liêng cao quý nhất. Cái quý nhất của con người là được sống và danh dự sống, bởi vì đời người chỉ sống có một lần phải sống sao khỏi sót xa, ân hận. Vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, để khỏi hổ thẹn vì những việc làm ti tiện, đớn hèn bị mọi người khinh bỉ. Để đến khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể tự hào rằng tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự việc cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh và giải phóng dân tộc, giải phóng con người mang hạnh phúc cho nhân dân." - Nguyễn Phú Trọng.

Bác gửi gắm mọi thứ lại cho tuổi trẻ, những vất vả bác xây dựng được, bác gửi lại ước mơ của Hồ Chí Minh bởi ta là con cháu cụ Hồ, Đảng là Đảng cộng sản Việt Nam, dân tộc là dân tộc Việt Nam. Chính vì vậy tuổi trẻ à chúng ta nên "học lễ trước, học văn sau, học yêu nước, rồi hẵng yêu nhau." Bác tin vào thế hệ bây giờ, tuổi trẻ hiện tại hãy sống theo tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh, hãy ước mơ:

"Nếu là hoa hãy là hoa hướng dương

Nếu là chim hãy là chim bồ câu trắng

Nếu là đá hãy là đá kim cương

Nếu là người hãy là người Cộng Sản"

Nguyễn Phú Trọng

02/02/2023

Mỗi chúng ta hãy nên khắc ghi và phấn đấu thay cho trái tim lớn đã ngừng đập ấy. Và hãy nhớ rằng sao trên mũ là đất cờ tổ quốc, sắc cờ trên vai sáng mãi niềm tin, đường ta đi có lí tưởng dẫn đường, ngọn cờ Đảng là vầng dương chiếu sáng.

© tiểu tiên nữ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúng Ta Từng Là Người Đặc Biệt Của Nhau | Radio Tâm Sự

tiểu tiên nữ

là siêu nhân

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top