Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu người lính thật đẹp biết bao

2023-10-18 05:25

Tác giả: tiểu tiên nữ


Nếu vào thăm thành cổ Quảng Trị, xin hãy nhẹ bước trên từng vạt cỏ. Nơi ấy, có xương máu, thân thể của những người lính đã ngã xuống. Trận chiến ác liệt 81 ngày đêm dội bom không ngớt của kẻ thù, bom trên đầu và lửa dưới mặt đất, có những người chỉ mới mười tám, đôi mươi, đã mãi nằm lại nơi vùng đất oanh liệt này.

Chiến tranh lùi xa và hoà bình lập lại, những bức thư cuối cùng được gửi về quê nhà sau khi người lính trẻ hy sinh được viết cho người mẹ già thao thức mong ngóng đợi con, viết cho người vợ cưới và những đứa con thơ.

Ngày 27 tháng 7 năm 2023

Một ngày khó quên trong tôi, khi vô tình xem được chuyển động 24h ngày hôm đó điều tôi cảm thấy nuối tiếc nhất là mối tình của bà Xơ. Có thể nói rằng ngày đẹp nhất trong cuộc đời bà là ngày bà khoác lên mình bộ váy cưới gả cho ông Huỳnh người mà bà dành trọn cả đời để yêu thương, cảm giác được gả cho người mình yêu không ai là không hiểu nó hạnh phúc đến nhường nào. Khi bắt đầu cuộc sống vợ chồng, bà đã bắt đầu mơ tưởng có thể được bước qua từng khoảnh khắc, cột mốc của đời người với ông, cùng ông sống đến lúc đầu bạc. Nhưng những chuyện suôn sẻ thường thì không bao giờ chiều theo lòng người, chỉ mới ở với nhau được 7 ngày thì ông nhận được giấy báo nhập ngũ vào Nam phục vụ kháng chiến. Bà chỉ đành gói ghém quần áo tiễn người đi xa, kể từ giây phút tiễn ông đi tình yêu của hai người phải đo lường bằng khoảng cách và con số tiễn chồng đi lính.

Mặc dù ở trên chiến trường nhưng ông luôn cố gắng dành thời gian rảnh viết thư gửi về cho bà để bà yên lòng. Thời ấy, thư tay là phương tiện duy nhất giữ mối liên lạc giữa hậu phương và tiền tuyến. Những lá thư ông tranh thủ thời gian viết đôi khi còn vương màu đất, con chữ vội vã khắc họa rõ nét trên từng trang giấy, những bức thư gửi tới bà đôi lúc sẽ có lá về đúng thời gian, có những lá về chậm hơn, hay đôi khi sẽ có những lá thư không thể về được bên bà. Mỗi một bức thư khi được gửi về như một lời báo bình an, vừa là sự hỏi han, quan tâm an ủi gửi tới bà và mẹ. Ông đã gửi cho bà 10 bức thư, mỗi bức đều để lại cho bà những kỉ niệm sâu sắc và lòng đau thương trắc ẩn. Hơn hết là 2 bức thư được gửi vào tháng 9/1972 và tháng 1/1973 đó là một trong những bức thư trước khi ông hy sinh được gửi về bên bà, đặc biệt là bức thư được viết vào tháng 9/1972 ông đã gọi bà bằng từ ngữ thân thương nhất, và lời nhắn nhủ quan trọng gửi tới cô gái ấy.

a_3_qt

Quảng Trị 11/9/1972

Em thương yêu!

Nếu em thật sự thương anh thì em sẽ làm theo những lời anh căn dặn

Hằng năm cứ đến ngày này em hay thắp vài nến hương tưởng nhớ tới anh.

Còn khi em nhận được lá thư này hãy đừng buồn nhiều nhiều cho đời còn tươi trẻ.

Nếu có điều kiện hãy cứ đi bước nữa vì đời em còn trẻ lắm.

Theo anh thì em nên làm như vậy.

Thôi nhé em. đừng buồn

Khi được sống trong hoà bình hãy nhớ tới công anh

Nếu thương anh thật sự thì khi hoà bình bó điều kiện vào Nam hãy mang hài cốt anh về....

Quảng trị ngày 11/9/1972 ở một góc nào đó trên mặt trận có chàng lính trẻ đang hòa mình cùng bức thư, anh ta biết hoàn cảnh của mình hiện tại khó lòng bình an trở về nên đã viết bức thư này gửi về cho vợ. Anh mong rằng hằng năm cứ đến ngày này cô có thể thắp cho anh vài nén hương để tưởng nhớ đến chàng lính năm đó. Hơn nữa anh mong khi nhận và đọc được lá thư này em sẽ hiểu ra được hoàn cảnh của anh hiện tại và đừng quá buồn nhiều, bởi anh hy sinh một lòng vì tổ quốc và hoà bình cho em và mẹ. Anh biết rằng em đang còn rất trẻ nên anh muốn em có thể tiến thêm bước nữa, có một người có thể thay anh chăm sóc, quan tâm an ủi em, ở cái tuổi 23 ấy dạng còn rất trẻ em hãy kiếm lấy một người tử tế một người có thể cùng em đến già, cùng em đi hết quãng đường chứ không như anh, chỉ biết hứa rồi lặng lẽ hy sinh…

Bức thư của ông có nghĩa như vậy, nhưng đâu đó ở dòng cuối ông vẫn ôm ấp một chút hy vọng mong bà không quên đi ông, ở nơi đất khách quê người đầy lạnh lẽo này ông mong rằng bà có thể đem ông về quê hương, nơi chan chứa hơi ấm nhất, tình yêu thương của cha mẹ, nơi hiện hữu bóng hình bà, nơi mà tuổi xuân ông gửi lại, quê hương chính là tia nắng trong ông, bà chính là mặt trời tỏa nắng trong cuộc đời.

Cầm bức thư trên tay mà lòng bà nặng trĩu, thanh xuân của bà sống chết ra sao khó lòng hiểu rõ, chắc hẳn khi nhận được bức thư này bà chỉ muốn từ hậu phương lao ra tiền tuyến dang rộng vòng tay nhỏ bé ôm lấy ông, vươn mình lên bảo vệ ông trước bom đạn của kẻ thù. Tưởng chừng bức thư như một lời báo bình an với bà, hoá ra đó là những lời tạm biệt hay một bức di chúc gửi lại người phương xa. Chàng trai ấy, người chồng thân thương chỉ mới sống chung dưới một mái nhà cùng bà 7 ngày, bây giờ đây có thể sẽ hy sinh trên chiến trường bất kỳ lúc nào, điều này khó lòng chấp nhận nổi. "Em thương yêu" bà chưa bao giờ nghe thấy ông gọi mình như vậy, giá như ông có thể đứng ngay trước mặt bà rồi gọi bà với từ ngữ ấy, giọng điệu đó thay vì chỉ là dòng chữ. Không biết khi nhận được bức thư này bà đã khóc bao nhiêu, điều bà ao ước chỉ là sự bình yên ở bên ông sáng mỗi ngày em cài khuy áo, ra trước hiên em rót một cốc trà, sà vào lòng nhau ngắm dòng đời huyện nào. Bà chỉ mong may mắn mỉm cười với mình một lần để ông có thể bình an trở về bên bà bà không cần điều gì hơn.

Rồi tháng 1/1973 bà nhận được bức thư nữa từ ông, bà tưởng chừng như ông trời đã đứng về phía bà, bà cảm thấy rất hạnh phúc và may mắn, bức thư gửi về khi ấy nó như là bức thư báo bình an với bà. Những điều không may vẫn say ra, ông trời dường như đã bỏ qua lời cầu nguyện của người con gái ấy. 81 ngày đêm Thành Cổ Quảng TRị chìm trong lửa đạn, Đồng Chí LÊ VĂN HUỲNH cùng những người đồng đội khác đã hy sinh để lại vinh quang cho tổ quốc. Khi nhận được tin này bà hận ông trời không đứng về bên mình, hận bản thân không thể bảo vệ ông, hận nhất là bọn thực dân xâm lực.

Theo như được tìm hiểu ông Huỳnh gửi cho bà Xơ 10 bức thư, một trong những bức thư ông gửi về cho bà, có một đoạn khiến tôi nhớ nhớ mãi không thể quên, chắc hắn bà Xơ cũng không thể quên được đoạn ấy, đoạn thư ấy như sau: "Từ thị xã đi qua cầu, ngược trở lại, hỏi thăm thôn Nhan Biểu, em cứ đi đến đó, tính xuôi theo dòng nước thì ở cuối làng. Đến đó sẽ có tìm thấy tấm bia ghi tên anh đục trên mảnh tôn, anh đó, đưa anh về nhé". Có vẻ trước khi nhập ngũ chàng trai đã linh tính trước điều gì nên đã khắc trước cho bản thân một ngôi mộ, để khi hy sinh có thể trở về bên ngôi mộ này ngắm nhìn quê hương, nhìn khoảng thanh xuân của mình. Chắc hẳn bà rất đau lòng, tại sau đất nước mượn anh ấy từ bà nhưng không trả (NGUỒN :Cây Olive màu trắng).

Hơn 30 năm sau, cuối cùng 2 người cũng gặp lại tiếc rằng người con gái tuổi 23 với mái tóc xanh năm ấy bây giờ đã hoà mình cùng thời gian mặt đã hiện rõ lên những nếp nhăn bị bào mòn bởi tuổi tác, còn chàng trai năm ấy ra đi vì nghĩa lớn bây giờ đây chỉ còn lại là hũ tro tàn. Thanh xuân của bà năm gói gọn trên tay. Bao nhiêu năm qua bà không chọn đi thêm bước nữa chỉ để dành trọn cả cuộc đời cho ông, bà chọn cách đi tiếp con đường ông và bà đang đi giờ, bảo vệ lấy mảnh ký ước tươi đẹp thời thanh xuân có ông bên cạnh. Nếu ông và bà có duyên vợ chồng, nhưng không có phân đi cùng nhau đến cuối đời thì bà sẽ tự mình vẽ lên phận của đôi ta. Một phần vì bảo vệ lời thề son sắc, một phần nữa là vì yêu ông một lòng một dạ, một mình ông thôi. Bà muốn nhìn ngắm thế giới ông dùng cả sinh mạng để bảo vệ, nhìn những đứa trẻ ngây thơ được cầm sách tới trường.

Nếu thật sự có kiếp sau, tôi mong rằng họ có thể gặp lại nhau một lần nữa, ở một nơi có sự hoà bình khiếp này quá đủ rồi. Hay để họ có thể đến với nhau ở đâu đó trên thế giới này đi, hãy cho họ vừa có duyên vừa phận, đừng để họ bỏ lỡ nhau nữa, hãy mang may mắn đến bên hai người họ dù chỉ một lần để cô gái ở hậu phương không phải chờ chàng trai tiến tuyến mãi.

Dù ở thời đại nào vẫn luôn có những tình yêu đẹp như là trên, tôi mong rằng khi mọi người đọc được bài này hãy cố gắng đưa đất nước phát triển để những người chiến sĩ ở lại, và những người bên kia thế giới không cảm thấy hối hận khi đã dùng cả sinh mạng để bảo vệ đất nước này. Tôi cũng muốn gửi một ít lời chúc đến những người vợ thương binh, liệt sỹ hãy luôn mỉm cười để đón nhận được những điều tốt đẹp của thế giới, hãy nhìn thế giới mà chồng mọi người bảo vệ theo hướng lạc quan nhất, xem coi nó đẹp đến nhường nào, nó đang nỗ lực phát triển để các cô không thất vọng đấy.

© Sakura - blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

 

tiểu tiên nữ

là siêu nhân

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top