Cứ yêu như những ngày ấy
2021-11-08 01:20
Tác giả:
Mih Key
blogradio.vn - Ngần ấy năm, vậy mà khi nhìn thấy bóng lưng ấy, tôi vẫn bần thần tới như vậy. Đây là lần thứ hai chúng tôi gặp lại. Một cách thật tình cờ, anh ấy lại là người hiến máu cho bố tôi ở bệnh viện. Cái người mà tôi gọi là người yêu cũ.
***
“Đây là... Phan Vinh”.
Hoà Anh giới thiệu một cách đầy tự hào, đây là anh họ của anh ấy.
Tôi trong phút giây ngỡ ngàng, đã chẳng nói được nên lời nào. Bần thần nhìn chàng trai đã từng quen thuộc như hơi thở trong chốc lát. Tôi đã ngỡ mình đã quên, nhưng hình như tôi vẫn còn nhớ như in mọi chuyện. Nỗi đau lại tràn về, tê tái.
Tôi rất nhanh lấy lại bình tĩnh, chào hỏi như người mới quen. Phan Vinh nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt dừng lại trên người tôi rất lâu.
Hai ánh mắt cứ thế chạm vào nhau, dường như thế giới chỉ có hai chúng tôi ngơ ngẩn nhìn nhau.
“Em tên là Mai Quyên”.
“Anh là Phan Vinh...rất vui được biết em”.
Những lời nói dối ngượng ngùng mà cả hai chúng tôi đều biết. Cả hai chúng tôi đều giả vờ không quen biết nhau cho tới khi, Hòa Anh gắp một con tôm anh ấy đã bóc sẵn cho tôi.
Tôi chẳng có tâm trí để tâm mình bị dị ứng tôm, theo quán tính chuẩn bị gắp cho vào miệng.
“Em quên mất mình bị dị ứng tôm?”.
Một câu nói đưa chúng tôi vào một tình thế ngượng ngùng.
Hòa Anh đã biết chúng tôi từng là gì của nhau.
“Tại sao em lại nói dối?”.
Anh hỏi rất nhẹ nhàng, nhưng tôi biết anh đang lo sợ, sợ rằng tôi yêu anh không đủ nhiều. Trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn sẽ là kẻ thất bại. Có nhiều lý do để tôi chấp nhận bên cạnh anh, nhưng còn về cảm xúc, tôi không chắc đó là gì.
“Có rất nhiều chuyện, nếu anh không biết sẽ tốt hơn là biết. Em vẫn mong anh cho em chút thời gian, để em biết mình làm gì cho đúng. Em rất sợ làm anh tổn thương”.
Anh cười khẩy, ánh mắt chua chát nhìn tôi. Tôi cảm giác như mình là kẻ chẳng ra gì, cứ dây dưa với một người, nhận đủ sự quan tâm của người ta, nhưng chưa bao giờ nói một câu, rằng tôi yêu anh.
“Em vốn đã làm tổn thương anh rồi. Anh biết anh tự làm tự chịu, anh tự muốn bên cạnh em, quan tâm em, tự muốn yêu em. Tới tận bây giờ, em vẫn không muốn giãi bày mọi tâm sự với anh”.
Bởi vì tình yêu là thứ, cho đi sẽ không tự huyễn hoặc bản thân nhận được gì. Yêu là sợ người đó tổn thương hơn bản thân mình.
Bỗng dưng nước mắt tôi lại rơi, rơi vì cảm động trước tấm chân tình của anh, rơi vì bản thân ngốc quá, sao không yêu người tốt như vậy.
“Lâu rồi không gặp”.
Cái giọng nói này, cho dù tôi không quay mặt lại, vẫn có thể nhận ra là ai.
“Hình như em vẫn rất ổn, đúng chứ?”.
Tôi không muốn quay lưng lại, không muốn cho anh ấy thấy mắt tôi đang đỏ hoe.
“Ổn hơn khi không có anh bên cạnh”.
Rồi tôi cũng không ngoảnh mặt lại, nên không biết cảm xúc của anh lúc đó là như thế nào.
Tôi uống đến lon bia thứ tư, vẫn chưa cảm thấy có cảm giác say gì. Ngồi bệt xuống sàn nhà, lưng tựa vào cánh cửa gỗ. Tôi nhìn chằm chằm vào một điểm vô định, những ký ức của những năm ấy lại ùa về, đã rất lâu rồi tôi luôn tạo ra cái bỏ bọc hạnh phúc một cách hoàn hảo.
Tôi luôn cười nói trước mặt Hòa Anh, tôi chẳng bao giờ kêu ca hay kể những khó khăn tôi gặp phải cho anh nghe. Tôi cũng chưa từng kể về người yêu cũ cho anh nghe, tôi dường như biết rất nhiều về anh, còn anh thì có lẽ là không nhiều.
Người khác nhìn vào luôn ngưỡng mộ vì chúng tôi chẳng bao giờ cãi nhau nửa lời. Ai cũng mặc định chúng tôi là một đôi, chỉ có tôi với anh hiểu rõ, chúng tôi đang ở giai đoạn tìm hiểu nhau mà thôi. Tôi cố gắng mở lòng, để cho bản thân một cơ hội mới. Bởi vì tôi phải thử những thứ mới thì mới có thể thôi vấn vương cái quá khứ ấy. Còn anh, cứ mải miết đuổi theo tôi. Nhiều khi tôi tự hỏi, tại sao anh ấy lại yêu tôi.
Trong tình yêu làm gì có lý do, chỉ có những trái tim khờ dại mãi đợi chờ những thứ không có kết quả gì tốt đẹp. Tôi đã từng có một mối tình khắc cốt ghi tâm, một mối tình thật đẹp ở thời điểm nó bắt đầu. Người yêu cũ, lại là anh họ của người yêu hiện tại. Và duyên số là một cái gì đó rất kỳ lạ, khoảnh khắc tôi cần ai đó bên cạnh, lại là người đó chứ không phải anh.
Ngần ấy năm, vậy mà khi nhìn thấy bóng lưng ấy, tôi vẫn bần thần tới như vậy. Đây là lần thứ hai chúng tôi gặp lại. Một cách thật tình cờ, anh ấy lại là người hiến máu cho bố tôi ở bệnh viện. Cái người mà tôi gọi là người yêu cũ.
“Nếu là anh của hai năm trước, chắc chắn anh sẽ không làm chuyện này, phải không Phan Vinh?”.
Anh ấy chưa trả lời vội, chỉ lặng yên đưa tôi lon nước ngọt và cái bánh bao nóng hổi.
“Ăn đi rồi hãy nói chuyện”.
Nhìn chiếc bánh bao nhỏ xinh, bỗng dưng bao sự tủi thân ùa về, nước mắt cứ thế rơi. Anh ấy nhẹ nhàng vỗ đầu tôi, thì thầm.
“Bố em sẽ không sao đâu”.
“Xin lỗi đã làm em tổn thương. Anh đã từng là một thằng tồi, rất rất tồi. Có lẽ là anh đã chưa gặp đúng người khiến anh toàn tâm toàn ý yêu thương, và có lẽ, chưa từng ai đối với anh tốt tới vậy”.
“Anh chưa bao giờ kể chuyện gì đã xảy ra với gia đình anh”.
“Em nói đúng, anh không biết yêu là gì. Nhưng chỉ là đã từng. Bố anh từng ngoại tình, điều đó khiến cho anh không tin vào sự thủy chung trong tình yêu. Và anh quen thói các cô gái luôn chạy theo anh, cảm giác rất hãnh diện. Nhưng em lại mang lại cảm giác thật khác lạ. Em có vỏ bọc lạnh lùng, nhưng thực ra em lại sống rất tình cảm và chân thật. Anh đã rất áy náy khi từng trêu đùa tình cảm của em. Khoảng thời gian không có em ở bên cạnh, anh đã rất, rất nhớ những lúc bên em. Anh học được nhiều điều từ em, có những thứ anh không thể quên”.
Tôi chỉ biết im lặng, cắn từng miếng bánh bao nhỏ, chẳng có mùi vị gì lúc này. Anh vỗ nhẹ đầu tôi rồi đứng dậy, vẫn là cái giọng nói trầm ấm đó.
“Yên tâm đi, khi nào bố em tỉnh lại, anh sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của em. Anh không muốn làm em khó xử với Hòa Anh. Anh ấy là người tốt, chí ít, là tốt hơn anh”.
Nếu nói tôi không muốn níu kéo anh ấy, là nói dối.
Bố tôi tỉnh lại, anh ấy đi thật.
“Ai tặng hộp yến sào thế con?”.
Bố tôi hỏi tôi mới giật mình nhật ra nó được đặt ngay ngắn trên trước bàn gỗ gần cửa sổ.
“Là bạn con”.
Đầu óc hỗn loạn, tôi bấm gọi cho anh vài cuộc, dù biết đây là số cũ mà anh đã dùng mấy năm trước. Tôi tự cười cho sự ngốc nghếch của bản thân mình.
Bố tôi bình phục rất nhanh, chẳng mấy chốc đã ăn được hết cả bát phở. Đợi Hòa Anh đi rồi, bố tôi mới hỏi tôi.
“Người mua yến sào với người hiến máu cho bố, là cùng một người đúng không? Bố biết con là đứa sống rất tình cảm, lúc nào cũng cười cười cho qua chuyện để không ai phải lo lắng. Đôi lúc con à, nếu con gặp được một người mà con có thể sống thật với cảm xúc của mình, thì hãy dũng cảm mà ở bên cạnh nhau. Đời người có được bao nhiêu mà cứ phải dằn vặt nhau mãi thế con?”
Tôi chạy đuổi theo Hòa Anh ra bãi gửi xe. Tôi mím môi, rồi chậm rãi nói từng từ một.
“Anh mang lại cho em cảm giác an toàn, nhưng lại không mang tới cho em cảm xúc mãnh liệt và đồng cảm như em đã từng có. Thật kỳ lạ phải không? Em chưa bao giờ muốn làm anh thất vọng. Nhưng em chỉ hy vọng chúng ta chỉ là bạn. Nếu em còn cứ dây dưa với mối quan hệ của chúng ta, em cảm thấy bản thân thật ích kỷ”.
“Em đã cố thử, vì anh là một người đàn ông rất rất tốt. Em cũng cảm thấy có lỗi, vì cứ giữ anh bên cạnh, chỉ vì anh đã tới bên em lúc em cô đơn nhất”.
Anh ấy cứ đứng khựng lại một lúc lâu, rồi chẳng nói gì, hoặc giả như chẳng có gì để nói với tôi cả.
Tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên liên tục, là số cũ của Phan Vinh.
“Em tưởng anh không dùng số này nữa”.
Anh ngập ngừng đôi chút “Ừ, không tính đổi, sợ một ngày nào đó, lỡ em có nhớ tới anh, còn có thể gọi”.
Tôi cắn chặt môi, ngăn những tiếng nức nghẹn ngào, lần này tôi khóc không phải chỉ vì cảm động, mà còn là vì, tôi có nhớ anh ấy thật.
“Cũng may là em không xóa số anh. Anh tưởng em đã xóa hết mọi thứ về anh”.
“Ừ, em cũng tính xóa, nhưng không hiểu sao lại quên mất. Em xóa gần như mọi thứ, ảnh chụp chung, tin nhắn, video. Đồ anh tặng em cũng mang vứt đi hết, chỉ riêng số điện thoại, em cứ chần chừ mãi rồi lại thôi. Em không biết là vì đãng trí, hay là vì em không muốn cắt đứt phương thức liên lạc duy nhất giữa hai chúng ta”.
“Nhưng anh biết gì không? Cho dù em có xóa số anh đi chăng nữa, nếu có duyên chúng ta ắt gặp lại nhau”.
Anh thở dài, tôi nghe rõ cả tiếng thở đều đều của anh.
“Em ... thật ngốc”.
© Mih Key - blogradio.vn
Xem thêm: Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.















