Có một trái tim nơi ngực trái chờ em nghe bình yên
2023-04-18 01:25
Tác giả:
CiCy
blogradio.vn - Bóng tối cũng không đáng ghét đến như vậy đâu cô gái à, chẳng qua nó mang trong mình màu đen huyền bí khiến em yếu đuối mà thôi. Nhìn xem, bầu trời đêm nay đẹp lắm, nó đẹp như cái đêm đầu tiên em tới thành phố này vậy. Êm đềm và đầy sự chờ mong.
***
Gửi em,
Lang bạt giữa chốn thành thị tấp nập, xô bồ đó đủ rồi.
Đêm cũng đã buông xuống từ lâu.
Em, cô gái nhỏ bé khoác lên mình thân xác của những kẻ trưởng thành - đang lê thê từng bước trở về "nhà". Nói đúng hơn đó là nơi em trú chân giữa thế giới lớn ngoài kia, cái thế giới thật giả lẫn lộn khiến em mệt mỏi.
Tôi thấy rồi. Thấy hết rồi. Em thật sự mệt rồi. Bóng đêm đã làm cho sự yếu đuối trong em trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Tìm cho mình một góc nhỏ quen thuộc, em ngồi sụp xuống, gục đầu, cuộn tròn mình, thu người trong vòng tay yếu ớt. Sự im lặng bao trùm căn phòng nhỏ lạnh lẽo, tách biệt với phố xá đông đúc ồn ào ngoài kia - nơi tiếng người, tiếng xe vẫn còn văng vẳng dù đường đã lên đèn tự lúc nào. Giữa khoảng không chật chội của căn phòng nhỏ vẻn vẹn hơn chục mét vuông, em như bé lại, hóa thành tí hon, lạc giữa không gian đen tối trĩu nặng. Sự sợ hãi như xâm chiếm cơ thể em, xen qua từng lớp da thịt, lẻn vào đến tận xương tủy. Tê tái. Lạnh buốt. Em sợ bóng tối, sợ đêm đến và sợ cả chính bản thân mình.
Em của màn đêm thật khác với em của ánh mặt trời sáng lạng. Nụ cười em nở trên môi ban sáng, sự huyên náo nô đùa của em lúc đó và sự hiểu chuyện của em khi nãy thật ra đều là giả, là sự gượng gạo, là vẻ bề ngoài của em mà thôi. Đâu ai biết được đằng sau đó là cả một thế giới nội tâm đầy phức tạp và rối bời. Phải chăng sự cô đơn và những nỗi đau em đang chịu đều là cái giá của sự trưởng thành? Liệu nó có đắt quá không em?
Tôi hỏi "Em ổn không?".
"Không sao đâu, cuộc sống mà". Đúng. Lần nào em cũng trả lời tôi như thế.
Bao nhiêu lần em vấp ngã, suy sụp tôi đều thấy, nhớ rõ như in, hằn sâu trong tôi bấy nhiêu vết sẹo chồng chất chẳng thể lành. Một câu chuyện tình dang dở, một cuộc sống bận rộn, vài áp lực đè nén tâm can, những nỗi đau vẫn còn dằn vặt nơi tiềm thức...tất cả như những con sóng lớn tràn về, dâng lên, bủa vây em bất cứ lúc nào khi em bất cẩn, lơ là.
Cô gái nhỏ bé của tôi ơi, em đang làm gì với chính bản thân mình vậy. Giá như em tức giận điên cuồng mà phá phách, giá như em náo loạn một chút. Giá như, chỉ vậy thôi, tôi cũng không phải thấy em như bây giờ, chắp vá từng mảnh gương đã vỡ mà không biết mình đã bị thương từ lúc nào.
Không, từ đầu đến cuối em vẫn như vậy, tôi chưa từng thấy em chia sẻ, tựa đầu lên vai ai đó thủ thỉ, phàn nàn hay buồn bực cáu gắt. Em mang hết những thứ cảm xúc không tên, những suy nghĩ quẩn quanh vào thế giới của riêng em, giấu nó ở một nơi không ai biết, chôn vùi chúng ở một sa mạc khô cằn nào đó mà chẳng ai dại gì mà đến thăm. Có lẽ con người ta luôn tự tạo cho mình một vài sa mạc như thế, nơi ấy có một chiếc hộp thời gian đã sờn cũ, chất chứa trong đó những nhớ mong hoài niệm, hay ấp ủ một điều gì đó nhỏ nhoi, và cũng có những người cất giữ một vài thứ cảm xúc bâng quơ, quen thuộc mà đau đớn đến xé lòng.
Ai đó hỏi em có bao giờ em khóc? Trông em vui vẻ thế kia mà.
Đúng là em chưa bao giờ khóc kể từ khi đến thành phố này. Giọt nước mắt em mặn ngọt ra sao tôi nào đâu biết được, em giấu nó kĩ quá.
Em đã tự chọn cho mình một vai diễn quá khó trong vở kịch của cuộc đời mình. Và một diễn viên nghiệp dư như em gần như đã kiệt sức mà chẳng nhận được tiếng vỗ tay nào từ phía khán giả.
Một giọt, hai giọt rồi ba giọt. Đôi mắt kia tự lúc nào đã đẫm vài dòng lệ dài rơi từ khóe mi, rớt xuống đôi má gầy gò của em. Đắng ngắt, cay xé. Bao nỗi niềm, uất ức chất chứa trong em bấy lâu nay giờ đã được giải phóng. Thôi được rồi. Khóc đi, khóc đi em. Hãy để những giọt nước mắt cuốn trôi những muộn phiền sầu não. Gào thét và điên cuồng đi em, những người lạ ngoài kia không ai biết đâu em à. Đêm nay, em sẽ là chính mình, mở khóa cho mọi xúc cảm trong em trào dâng, ùa về.
Suỵt. Khẽ thôi. Sự lặng thinh lại trở về căn phòng nhỏ một lần nữa. Nhưng lần này lại khác. Đó là sự im lặng hòa cùng với hơi thở ấm áp của em. Em đã thiếp đi trong những tiếng nấc nghẹn ngào mà bấy lâu nay mới thốt ra được. Chống chọi với thế giới lớn này thật khó quá em nhỉ?
Có lẽ đây là giấc ngủ ngon nhất của em từ khi đến thành phố này. Ngủ ngon em nhé, rồi ngày mai mọi thứ sẽ khác. Đừng sợ hãi hay gục ngã mà hãy mạnh mẽ lên em. Mạnh mẽ để không ai có thể làm tổn thương em thêm lần nào nữa. Mạnh mẽ để đi tìm lại những gì em mất, tìm lại chính bản thân em. Và biết đâu một ngày nào đó trong tương lai em sẽ tỏa sáng như những vì sao ngoài kia.
Tôi muốn nói với em rằng "ngôi sao sáng nhất luôn tỏa sáng vào đêm tối nhất". Hãy nỗ lực bằng tất cả những gì mình có, không vì ai cả mà vì chính bản thân em, em xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn.
Thực ra cuộc sống này cũng không quá khó khăn như em tưởng. Chỉ là, thật trớ trêu thay, người đời dạy cho em cách yêu thương người khác mà lại quên dạy em rằng phải biết yêu thương chính bản thân mình. Ba mẹ cho em một cơ thể hoàn hảo, một tâm hồn khỏe khoắn tươi vui, tại sao em lại tự giày vò chính bản thân và để người khác dễ dàng điều khiển những xúc cảm trong em. Em là một cô gái kiên cường, tôi tin em sẽ mang lại cho mình một cuộc sống hạnh phúc và bình yên như em hằng mơ ước.
Bất giác mà viết nhiều như thế mong em hiểu tôi hơn, lắng nghe tôi một chút.
Tôi, trái tim đang đập trong lồng ngực em, đang từng ngày từng giờ dõi theo em trên từng nấc thang của cuộc đời. Hãy để những vết sẹo trong tôi hóa thành nguồn sức mạnh trong em, đưa em qua từng cơn sóng lớn, dắt em qua từng ngã tư đèn đỏ đông người, và ở nơi dừng chân phía trước tôi mong sẽ được nghe hai chữ "bình yên" từ em. Cố lên em nhé.
Bóng tối cũng không đáng ghét đến như vậy đâu cô gái à, chẳng qua nó mang trong mình màu đen huyền bí khiến em yếu đuối mà thôi. Nhìn xem, bầu trời đêm nay đẹp lắm, nó đẹp như cái đêm đầu tiên em tới thành phố này vậy. Êm đềm và đầy sự chờ mong.
© CiCy - blogradio.vn
Xem thêm: Chẳng Cơn Bão Lớn Nào Bằng Bão Lòng
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.








