Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có một trái tim nơi ngực trái chờ em nghe bình yên

2023-04-18 01:25

Tác giả: CiCy


blogradio.vn - Bóng tối cũng không đáng ghét đến như vậy đâu cô gái à, chẳng qua nó mang trong mình màu đen huyền bí khiến em yếu đuối mà thôi. Nhìn xem, bầu trời đêm nay đẹp lắm, nó đẹp như cái đêm đầu tiên em tới thành phố này vậy. Êm đềm và đầy sự chờ mong.

***

Gửi em,

Lang bạt giữa chốn thành thị tấp nập, xô bồ đó đủ rồi.

Đêm cũng đã buông xuống từ lâu.

Em, cô gái nhỏ bé khoác lên mình thân xác của những kẻ trưởng thành - đang lê thê từng bước trở về "nhà". Nói đúng hơn đó là nơi em trú chân giữa thế giới lớn ngoài kia, cái thế giới thật giả lẫn lộn khiến em mệt mỏi.

Tôi thấy rồi. Thấy hết rồi. Em thật sự mệt rồi. Bóng đêm đã làm cho sự yếu đuối trong em trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Tìm cho mình một góc nhỏ quen thuộc, em ngồi sụp xuống, gục đầu, cuộn tròn mình, thu người trong vòng tay yếu ớt. Sự im lặng bao trùm căn phòng nhỏ lạnh lẽo, tách biệt với phố xá đông đúc ồn ào ngoài kia - nơi tiếng người, tiếng xe vẫn còn văng vẳng dù đường đã lên đèn tự lúc nào. Giữa khoảng không chật chội của căn phòng nhỏ vẻn vẹn hơn chục mét vuông, em như bé lại, hóa thành tí hon, lạc giữa không gian đen tối trĩu nặng. Sự sợ hãi như xâm chiếm cơ thể em, xen qua từng lớp da thịt, lẻn vào đến tận xương tủy. Tê tái. Lạnh buốt. Em sợ bóng tối, sợ đêm đến và sợ cả chính bản thân mình.

Em của màn đêm thật khác với em của ánh mặt trời sáng lạng. Nụ cười em nở trên môi ban sáng, sự huyên náo nô đùa của em lúc đó và sự hiểu chuyện của em khi nãy thật ra đều là giả, là sự gượng gạo, là vẻ bề ngoài của em mà thôi. Đâu ai biết được đằng sau đó là cả một thế giới nội tâm đầy phức tạp và rối bời. Phải chăng sự cô đơn và những nỗi đau em đang chịu đều là cái giá của sự trưởng thành? Liệu nó có đắt quá không em?

Tôi hỏi "Em ổn không?".

"Không sao đâu, cuộc sống mà". Đúng. Lần nào em cũng trả lời tôi như thế.

tinh-yeu-muon-hanh-phuc

Bao nhiêu lần em vấp ngã, suy sụp tôi đều thấy, nhớ rõ như in, hằn sâu trong tôi bấy nhiêu vết sẹo chồng chất chẳng thể lành. Một câu chuyện tình dang dở, một cuộc sống bận rộn, vài áp lực đè nén tâm can, những nỗi đau vẫn còn dằn vặt nơi tiềm thức...tất cả như những con sóng lớn tràn về, dâng lên, bủa vây em bất cứ lúc nào khi em bất cẩn, lơ là.

Cô gái nhỏ bé của tôi ơi, em đang làm gì với chính bản thân mình vậy. Giá như em tức giận điên cuồng mà phá phách, giá như em náo loạn một chút. Giá như, chỉ vậy thôi, tôi cũng không phải thấy em như bây giờ, chắp vá từng mảnh gương đã vỡ mà không biết mình đã bị thương từ lúc nào. 

Không, từ đầu đến cuối em vẫn như vậy, tôi chưa từng thấy em chia sẻ, tựa đầu lên vai ai đó thủ thỉ, phàn nàn hay buồn bực cáu gắt. Em mang hết những thứ cảm xúc không tên, những suy nghĩ quẩn quanh vào thế giới của riêng em, giấu nó ở một nơi không ai biết, chôn vùi chúng ở một sa mạc khô cằn nào đó mà chẳng ai dại gì mà đến thăm. Có lẽ con người ta luôn tự tạo cho mình một vài sa mạc như thế, nơi ấy có một chiếc hộp thời gian đã sờn cũ, chất chứa trong đó những nhớ mong hoài niệm, hay ấp ủ một điều gì đó nhỏ nhoi, và cũng có những người cất giữ một vài thứ cảm xúc bâng quơ, quen thuộc mà đau đớn đến xé lòng.

Ai đó hỏi em có bao giờ em khóc? Trông em vui vẻ thế kia mà.

Đúng là em chưa bao giờ khóc kể từ khi đến thành phố này. Giọt nước mắt em mặn ngọt ra sao tôi nào đâu biết được, em giấu nó kĩ quá.

Em đã tự chọn cho mình một vai diễn quá khó trong vở kịch của cuộc đời mình. Và một diễn viên nghiệp dư như em gần như đã kiệt sức mà chẳng nhận được tiếng vỗ tay nào từ phía khán giả.

suy-cho-cung-tren-doi-nay-thu-met-moi-nhat-van-la-tinh-yeu-758x540

Một giọt, hai giọt rồi ba giọt. Đôi mắt kia tự lúc nào đã đẫm vài dòng lệ dài rơi từ khóe mi, rớt xuống đôi má gầy gò của em. Đắng ngắt, cay xé. Bao nỗi niềm, uất ức chất chứa trong em bấy lâu nay giờ đã được giải phóng. Thôi được rồi. Khóc đi, khóc đi em. Hãy để những giọt nước mắt cuốn trôi những muộn phiền sầu não. Gào thét và điên cuồng đi em, những người lạ ngoài kia không ai biết đâu em à. Đêm nay, em sẽ là chính mình, mở khóa cho mọi xúc cảm trong em trào dâng, ùa về.

Suỵt. Khẽ thôi. Sự lặng thinh lại trở về căn phòng nhỏ một lần nữa. Nhưng lần này lại khác. Đó là sự im lặng hòa cùng với hơi thở ấm áp của em. Em đã thiếp đi trong những tiếng nấc nghẹn ngào mà bấy lâu nay mới thốt ra được. Chống chọi với thế giới lớn này thật khó quá em nhỉ?

Có lẽ đây là giấc ngủ ngon nhất của em từ khi đến thành phố này. Ngủ ngon em nhé, rồi ngày mai mọi thứ sẽ khác. Đừng sợ hãi hay gục ngã mà hãy mạnh mẽ lên em. Mạnh mẽ để không ai có thể làm tổn thương em thêm lần nào nữa. Mạnh mẽ để đi tìm lại những gì em mất, tìm lại chính bản thân em. Và biết đâu một ngày nào đó trong tương lai em sẽ tỏa sáng như những vì sao ngoài kia.

Tôi muốn nói với em rằng "ngôi sao sáng nhất luôn tỏa sáng vào đêm tối nhất". Hãy nỗ lực bằng tất cả những gì mình có, không vì ai cả mà vì chính bản thân em, em xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn.

Thực ra cuộc sống này cũng không quá khó khăn như em tưởng. Chỉ là, thật trớ trêu thay, người đời dạy cho em cách yêu thương người khác mà lại quên dạy em rằng phải biết yêu thương chính bản thân mình. Ba mẹ cho em một cơ thể hoàn hảo, một tâm hồn khỏe khoắn tươi vui, tại sao em lại tự giày vò chính bản thân và để người khác dễ dàng điều khiển những xúc cảm trong em. Em là một cô gái kiên cường, tôi tin em sẽ mang lại cho mình một cuộc sống hạnh phúc và bình yên như em hằng mơ ước.

nguoi-yeu-toi

Bất giác mà viết nhiều như thế mong em hiểu tôi hơn, lắng nghe tôi một chút.

Tôi, trái tim đang đập trong lồng ngực em, đang từng ngày từng giờ dõi theo em trên từng nấc thang của cuộc đời. Hãy để những vết sẹo trong tôi hóa thành nguồn sức mạnh trong em, đưa em qua từng cơn sóng lớn, dắt em qua từng ngã tư đèn đỏ đông người, và ở nơi dừng chân phía trước tôi mong sẽ được nghe hai chữ "bình yên" từ em. Cố lên em nhé.

Bóng tối cũng không đáng ghét đến như vậy đâu cô gái à, chẳng qua nó mang trong mình màu đen huyền bí khiến em yếu đuối mà thôi. Nhìn xem, bầu trời đêm nay đẹp lắm, nó đẹp như cái đêm đầu tiên em tới thành phố này vậy. Êm đềm và đầy sự chờ mong.

© CiCy - blogradio.vn

Xem thêm: Chẳng Cơn Bão Lớn Nào Bằng Bão Lòng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vỡ

Vỡ

Hạn mức đã đến giữa thời không xa lạ, Phép nhiệm màu không đến bên ta khi tan vỡ Phải chăng khởi đầu đừng nên gặp gỡ Sẽ không để lại lòng nhau tan vỡ hồi lâu .

Nó và tôi

Nó và tôi

Tôi không biết phải làm sao giải thích Nỗi nhớ kia cứ như thật như mơ Nó là bạn một người tôi rất nhớ Tính hiền lành nhân hậu dễ thương.

Rồi chúng ta sẽ tìm thấy một người

Rồi chúng ta sẽ tìm thấy một người "Vừa gặp bạn, đã cười"

Cuộc đời chúng ta luôn khao khát gặp được một người tâm đầu ý hợp, một đời một kiếp bên nhau trọn vẹn, vừa gặp cái là cười. Nhưng giữa biển người mênh mông rộng lớn ấy, gặp gỡ nhiều, tìm hiểu nhiều mà mảnh ghép chỉ có một. Cho nên nếu đã gặp đúng người rồi thì nhất định không bỏ lỡ.

Hồn anh gửi vô gió

Hồn anh gửi vô gió

Chỉ là mai ta không còn nhau nữa Chỉ là mai và lòng không nương tựa Không cảm giác chỉ là ngày qua Và ta là hồn thu cách xa.

Chúng ta đã bắt đầu quá muộn và kết thúc quá sớm…

Chúng ta đã bắt đầu quá muộn và kết thúc quá sớm…

Hôm đó, là một ngày nắng rất đẹp. Là lần cuối tớ được mặc chiếc áo dài trắng với cương vị vẫn còn là học sinh. Tớ trang điểm kĩ càng, áo dài trắng tinh, mang giày đế hơi cao, chắc có lẽ cũng đã bớt được sự trẻ con thường ngày.

Thương em

Thương em

Cuộc sống quả nhiên vô thường, tuổi 20 đẹp đẽ của em đã không thể trọn vẹn, còn bao ước mơ, hoài bão vẫn chưa thể thực hiện. Thương em...

Anh như vị trà

Anh như vị trà

Thế rồi, mùa xuân qua đi Tâm hồn em vẫn ngây thơ lạnh lùng Còn anh, trái tim nồng cháy, Lâu ngày, cũng có lúc chia làm hai.

Tạm biệt những điều đã cũ

Tạm biệt những điều đã cũ

Một năm tưởng dài lê thê Vậy mà trôi nhanh tựa gió Việc làm xong, việc dang dở In dấu hành trình đi qua.

TÌM VỀ KÝ ỨC YÊN BÌNH

TÌM VỀ KÝ ỨC YÊN BÌNH

Có những lúc cho mình khoảng lặng ngồi suy tư, tôi thèm được trở về tuổi thơ. Thèm được sống lại những cảm xúc yên bình trong sâu thẳm tâm hồn một thời xa ngái.

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

back to top