Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có một người cha mang tên 'ông nội'

2020-07-27 01:10

Tác giả: Dung Nguyễn


blogradio.vn - Ba chị em nó không có cái may mắn có một người mẹ mang tên "bà ngoại" khi bà đã ra đi từ lúc mẹ nó còn tấm bé nhưng cuộc đời đã cho chúng nó một người cha mang tên "ông nội".

***

Nó sinh ra và lớn lên ở một mảnh đất miền Trung đầy nắng gió. Gia đình không khá giả gì nhưng luôn đầm ấm và bình yên. Gia đình nó thuộc kiểu gia đình truyền thống nhiều thế hệ cùng sinh sống trong một mái nhà. Từ bé, nó và hai đứa em đã sống cùng với ba mẹ và ông bà nội. Trong ký ức tuổi thơ của ba chị em nó luôn có hình bóng của một người - ông nội - người ông yêu cháu nhất trên đời mà nó biết.

Mọi người trong nhà vẫn hay kể lại câu chuyện lúc nó còn nhỏ, được ông bế đi chơi, cháu chỉ bên nào là ông đi bên đó. Lớn lên chút nữa, khi mẹ sinh thằng út, hai chị em luân phiên nhau 1 đứa ngủ với ông, 1 đứa ngủ với bà. Hồi đó nó luôn có cảm giác hình như ông không lúc nào ngủ vì lúc nào nó cũng thấy tay ông phe phẩy quạt cho cháu. Vừa quạt, ông vừa kể chuyện ngày xưa của nhà nó ra sao, kể chuyện những năm tháng chiến tranh cả nhà cùng ở chung dưới một căn hầm, nghe tiếng dội bom của giặc Mỹ như thế nào. Nếu những đứa trẻ khác thường lớn lên giữa những câu chuyện cổ tích của bà thì nó lớn lên giữa những câu chuyện hiện thực lịch sử của ông. Chuyện chiến tranh, chuyện ông đi lính, chuyện cả nhà phải sơ tán ra Bắc. Chuyện quê nó đã sinh sống và chiến đấu ra sao giữa những năm tháng khốc liệt ấy. Rồi chuyện thời bao cấp, chuyện tem phiếu, chuyện ngày bé nó được ăn bột viện trợ… Dần dần, những câu chuyện của ông ngấm vào tâm can nó, khắc vào đó một thứ tình cảm mà sau này nó đã ý thức được – tình yêu quê hương.

Ngày học tiểu học, nó luôn là đứa khác biệt với bọn bạn vì mỗi khi đi lao động, nó luôn có 1 cái chổi hoặc cái cuốc vừa tầm tay với nó nhất được thiết kế riêng bởi ông. Không chỉ thiết kế đồ lao động, dụng cụ trực nhật, đồ học thủ công, đồ học quân sự mà bất cứ cái gì cháu yêu cầu ông đều sẵn sàng làm vô điều kiện. Quái đản nhất có lẽ là yêu cầu có 1 cái toilet riêng để không phải dùng chung với cả nhà mà ông cũng hì hục làm riêng cho nó. 

Với cả ba chị em nó, có một mật khẩu kiểu như "vừng ơi..." là "ông ơi". Những ngày học cấp 1, vì trường ở gần nhà nên 3 chị em toàn đi bộ đến trường, mỗi khi quên đồ gì thì chạy vội về ra sau nhà với câu hò quen thuộc "ông ơi" là lập tức sẽ có ngay. Ông là đồng hồ báo thức, là thời gian biểu, là phần mềm nhắc việc, là "trợ lý bất đắc dĩ" không bao giờ biết cáu của ba đứa cháu nội. Đêm nào trước khi đi ngủ ba đứa lại dặn ông sáng gọi dậy lúc mấy giờ là sẽ được đánh thức vào đúng giờ đó. Ngày nào đứa nào phải đi đâu, làm gì là ông đều nhớ để gọi dậy đúng giờ. Nhớ ngày bé thằng út siêu sợ ma, đêm nào đi sang nhà bạn hàng xóm chơi cũng đều bảo ông dắt đi, khi về chỉ cần đứng ở nhà bạn gọi "ông ơi" là lập tức có đèn pin chiếu thẳng đường cho về kẻo tối.

Nếu chứng kiến kiểu chiều cháu vô điều kiện của ông sẽ khó ai tin được ông vốn là người cha hết sức quân phiệt với các con của ông. Ông nghiêm khắc với con cái bao nhiêu thì với các cháu lại tình cảm bấy nhiêu. Hình ảnh nó nhớ nhất về ông mà cũng là hình ảnh mà mỗi lần nhớ đến là nó không cầm được nước mắt. Đó là hình ảnh ông rút ra rút vào chiếc khăn tay trong túi quần chấm lên mắt khi nó đi lấy chồng. Ông ngồi kể chuyện nó lúc nhỏ ra sao, ở nhà được chăm sóc như thế nào, có gì đặc biệt với mẹ chồng nó (vừa kể lại vừa rút khăn lau mắt). Hình ảnh đó thỉnh thoảng lại về trong những giấc mơ của nó.

Nó may mắn hơn các em vì khi lấy chồng và sinh con gái đầu lòng vẫn còn có ông. Dù lấy chồng xa nhưng khi sinh con, nó nằng nặc xin chồng cho phép về quê mẹ. Ngày sinh con gái đầu lòng, kể cả ngày ra viện về nhà, ông đều xé tờ lịch của ngày đó, ghi chú cẩn thận phía sau. Suốt mấy tháng ở cữ, hôm nào ông cũng ngồi gấp áo quần cho 2 mẹ con, phân loại nào tã, nào áo, nào khăn cẩn thận. Lúc con bé thức giấc, ông lại bế ẵm cho nó được chợp mắt. Hình ảnh ông ôm đứa chắt nhỏ, tay lại phe phẩy quạt rồi thì thầm kể chuyện lại khiến nó như đang nhìn thấy hình ảnh của nó và các em ngày còn bé. Nó lấy chồng xa, mỗi lần gọi điện về ông lại rút khăn chấm lên mắt...

Đã 10 năm rồi mấy chị em chẳng được gọi "ông ơi" và cũng chẳng còn thấy ông rút khăn lên chấm mắt.

Ba chị em nó không có cái may mắn có một người mẹ mang tên "bà ngoại" khi bà đã ra đi từ lúc mẹ nó còn tấm bé nhưng cuộc đời đã cho chúng nó một người cha mang tên "ông nội".

© Dung Nguyễn - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Những câu chuyện về gia đình khiến bạn không ngừng khóc | Family Radio

Dung Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn anh đã có mặt trong thanh xuân đơn phương của em

Cảm ơn anh đã có mặt trong thanh xuân đơn phương của em

“Rời xa anh, có lẽ em sẽ có người khác, niềm hạnh phúc khác, em sẽ có mái ấm riêng, sẽ có người sẵn sàng vì em mà cầm hoa đứng nơi lễ đường đợi em bước đến. Chỉ đáng tiếc người đó không phải là anh. Anh biết không, thích anh, em có trăm ngàn cái hối tiếc, nhưng hối tiếc nhất vẫn là thích anh nhưng lại không dám nói lời tỏ tình”.

8 lý do vì sao một số người có sức hút và dễ được quý mến hơn người khác

8 lý do vì sao một số người có sức hút và dễ được quý mến hơn người khác

Justin Clottey, tác giả cuốn sách kỹ năng sống Improve Your Self-Image by Understanding What Makes Someone Attractive (Tạm dịch: Cải thiện hình ảnh bản thân bằng cách hiểu điều gì tạo nên sức hút của một người) lý giải "Sức hút là khả năng mang người khác đến với bạn. Nó rất quan trọng vì nó khuyến khích người ta muốn trao cho bạn thời gian và năng lượng của họ". Theo Clottey, có 8 yếu tố khiến bạn trở thành người có sức hút hơn.

4 đặc điểm trên mặt nhận biết người phụ nữ vượng phu ích tử

4 đặc điểm trên mặt nhận biết người phụ nữ vượng phu ích tử

Người phụ nữ có tướng lông mày cong, khuôn cằm đầy đặn, đôi môi cong cùng khóe miệng sâu thì cuộc sống sẽ tràn ngập may mắn và hạnh phúc. Dù là khía cạnh công việc hay chuyện tình cảm đều vô cùng suôn sẻ, thuận lợi.

Bay về vùng nắng ấm

Bay về vùng nắng ấm

Chúng tôi bước đi song song giữa một rừng người đi dạo chợ Noel. Tôi khẽ nắm lấy tay cô ấy để chúng tôi không bị tách nhau ra ở đó, và Ái khẽ khàng siết chặt lại. Thật ra chậu củ cải đỏ nhỏ ấy thì không nặng lắm nhưng nếu tôi ôm nó thì sẽ chẳng thể nắm tay được cô ấy như thế này, nên chốc nữa quay lại vẫn là cách hay nhất.

Bộ tranh: Nếu chưa một mảnh tình vắt vai, bạn không bao giờ biết 'cái tụi yêu nhau' ngớ ngẩn như thế nào

Bộ tranh: Nếu chưa một mảnh tình vắt vai, bạn không bao giờ biết 'cái tụi yêu nhau' ngớ ngẩn như thế nào

Hình như yêu vào là ai ai cũng đâm ra ngớ ngẩn một chút, ít nhất là khi đứng trước mặt người mà mình thương.

Thật may khi thanh xuân đã gặp chị

Thật may khi thanh xuân đã gặp chị

Khi thanh xuân đủ chín, chị tự tin bay nhảy với ước mơ của mình thì tôi vẫn âm thầm bám gót lấy hình bóng chị ngày nào. Tôi vẫn thói quen cũ, vẫn miệt mài, chăm chỉ, vẫn kiếm tìm niềm vui, sự sẻ chia bằng các hoạt động thiện nguyện. Để rồi giờ đây tôi mới nghiệm ra rằng chính khoảng thời gian hy sinh cho thanh xuân không ngần ngại thì mới có tôi đầy tự tin và bản lĩnh như hôm nay.

Đơn phương

Đơn phương

Người đến người đi chẳng ở lại Nụ cười sa lỡ trái tim ai Rối bời, xao xuyến, tình len lỏi Hỏi đời vương vấn chút chi đây?

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Hiện tại thì không sao nữa rồi, tôi vẫn dõi theo cậu. Tôi chẳng còn những mộng mơ về đôi ta như lúc đầu nữa rồi, không còn ngốc nghếch chạy theo cậu. Giờ tôi đã có một mục tiêu quan trọng của riêng mình. Tôi chỉ mong cậu luôn hạnh phúc và mỉm cười, không phải buồn phiền vì bất cứ điều gì cả. Và hãy luôn nhớ rằng tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Chúng tôi, vốn không biết, bốn năm trôi qua, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, có những vấn đề nan giải trong cuộc sống. Có bao giờ, chúng tôi tự hỏi, con người vô tư tuổi 17 ấy, có phải đã mãi mãi biến mất rồi hay không?”.

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Năm tháng qua đi, những bài học cuộc sống của Audrey Hepburn vẫn còn vang vọng, để khi một ai đó đang cần tiếp thêm động lực cho hành trình sắp tới, chúng hiện hữu như những tia sáng hướng người ta đến một thái độ sống tích cực hơn.

back to top