Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có một người cha mang tên 'ông nội'

2020-07-27 01:10

Tác giả: Dung Nguyễn


blogradio.vn - Ba chị em nó không có cái may mắn có một người mẹ mang tên "bà ngoại" khi bà đã ra đi từ lúc mẹ nó còn tấm bé nhưng cuộc đời đã cho chúng nó một người cha mang tên "ông nội".

***

Nó sinh ra và lớn lên ở một mảnh đất miền Trung đầy nắng gió. Gia đình không khá giả gì nhưng luôn đầm ấm và bình yên. Gia đình nó thuộc kiểu gia đình truyền thống nhiều thế hệ cùng sinh sống trong một mái nhà. Từ bé, nó và hai đứa em đã sống cùng với ba mẹ và ông bà nội. Trong ký ức tuổi thơ của ba chị em nó luôn có hình bóng của một người - ông nội - người ông yêu cháu nhất trên đời mà nó biết.

Mọi người trong nhà vẫn hay kể lại câu chuyện lúc nó còn nhỏ, được ông bế đi chơi, cháu chỉ bên nào là ông đi bên đó. Lớn lên chút nữa, khi mẹ sinh thằng út, hai chị em luân phiên nhau 1 đứa ngủ với ông, 1 đứa ngủ với bà. Hồi đó nó luôn có cảm giác hình như ông không lúc nào ngủ vì lúc nào nó cũng thấy tay ông phe phẩy quạt cho cháu. Vừa quạt, ông vừa kể chuyện ngày xưa của nhà nó ra sao, kể chuyện những năm tháng chiến tranh cả nhà cùng ở chung dưới một căn hầm, nghe tiếng dội bom của giặc Mỹ như thế nào. Nếu những đứa trẻ khác thường lớn lên giữa những câu chuyện cổ tích của bà thì nó lớn lên giữa những câu chuyện hiện thực lịch sử của ông. Chuyện chiến tranh, chuyện ông đi lính, chuyện cả nhà phải sơ tán ra Bắc. Chuyện quê nó đã sinh sống và chiến đấu ra sao giữa những năm tháng khốc liệt ấy. Rồi chuyện thời bao cấp, chuyện tem phiếu, chuyện ngày bé nó được ăn bột viện trợ… Dần dần, những câu chuyện của ông ngấm vào tâm can nó, khắc vào đó một thứ tình cảm mà sau này nó đã ý thức được – tình yêu quê hương.

Ngày học tiểu học, nó luôn là đứa khác biệt với bọn bạn vì mỗi khi đi lao động, nó luôn có 1 cái chổi hoặc cái cuốc vừa tầm tay với nó nhất được thiết kế riêng bởi ông. Không chỉ thiết kế đồ lao động, dụng cụ trực nhật, đồ học thủ công, đồ học quân sự mà bất cứ cái gì cháu yêu cầu ông đều sẵn sàng làm vô điều kiện. Quái đản nhất có lẽ là yêu cầu có 1 cái toilet riêng để không phải dùng chung với cả nhà mà ông cũng hì hục làm riêng cho nó. 

Với cả ba chị em nó, có một mật khẩu kiểu như "vừng ơi..." là "ông ơi". Những ngày học cấp 1, vì trường ở gần nhà nên 3 chị em toàn đi bộ đến trường, mỗi khi quên đồ gì thì chạy vội về ra sau nhà với câu hò quen thuộc "ông ơi" là lập tức sẽ có ngay. Ông là đồng hồ báo thức, là thời gian biểu, là phần mềm nhắc việc, là "trợ lý bất đắc dĩ" không bao giờ biết cáu của ba đứa cháu nội. Đêm nào trước khi đi ngủ ba đứa lại dặn ông sáng gọi dậy lúc mấy giờ là sẽ được đánh thức vào đúng giờ đó. Ngày nào đứa nào phải đi đâu, làm gì là ông đều nhớ để gọi dậy đúng giờ. Nhớ ngày bé thằng út siêu sợ ma, đêm nào đi sang nhà bạn hàng xóm chơi cũng đều bảo ông dắt đi, khi về chỉ cần đứng ở nhà bạn gọi "ông ơi" là lập tức có đèn pin chiếu thẳng đường cho về kẻo tối.

Nếu chứng kiến kiểu chiều cháu vô điều kiện của ông sẽ khó ai tin được ông vốn là người cha hết sức quân phiệt với các con của ông. Ông nghiêm khắc với con cái bao nhiêu thì với các cháu lại tình cảm bấy nhiêu. Hình ảnh nó nhớ nhất về ông mà cũng là hình ảnh mà mỗi lần nhớ đến là nó không cầm được nước mắt. Đó là hình ảnh ông rút ra rút vào chiếc khăn tay trong túi quần chấm lên mắt khi nó đi lấy chồng. Ông ngồi kể chuyện nó lúc nhỏ ra sao, ở nhà được chăm sóc như thế nào, có gì đặc biệt với mẹ chồng nó (vừa kể lại vừa rút khăn lau mắt). Hình ảnh đó thỉnh thoảng lại về trong những giấc mơ của nó.

Nó may mắn hơn các em vì khi lấy chồng và sinh con gái đầu lòng vẫn còn có ông. Dù lấy chồng xa nhưng khi sinh con, nó nằng nặc xin chồng cho phép về quê mẹ. Ngày sinh con gái đầu lòng, kể cả ngày ra viện về nhà, ông đều xé tờ lịch của ngày đó, ghi chú cẩn thận phía sau. Suốt mấy tháng ở cữ, hôm nào ông cũng ngồi gấp áo quần cho 2 mẹ con, phân loại nào tã, nào áo, nào khăn cẩn thận. Lúc con bé thức giấc, ông lại bế ẵm cho nó được chợp mắt. Hình ảnh ông ôm đứa chắt nhỏ, tay lại phe phẩy quạt rồi thì thầm kể chuyện lại khiến nó như đang nhìn thấy hình ảnh của nó và các em ngày còn bé. Nó lấy chồng xa, mỗi lần gọi điện về ông lại rút khăn chấm lên mắt...

Đã 10 năm rồi mấy chị em chẳng được gọi "ông ơi" và cũng chẳng còn thấy ông rút khăn lên chấm mắt.

Ba chị em nó không có cái may mắn có một người mẹ mang tên "bà ngoại" khi bà đã ra đi từ lúc mẹ nó còn tấm bé nhưng cuộc đời đã cho chúng nó một người cha mang tên "ông nội".

© Dung Nguyễn - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Những câu chuyện về gia đình khiến bạn không ngừng khóc | Family Radio

Dung Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Chúng ta phải học cách quên đi một người đã trở thành quá khứ, bởi lẽ họ không thuộc về tương lai của chúng ta. Tôi đã tìm được người yêu thương mình, tôi vui vẻ, tôi hạnh phúc. Anh cũng thế, anh đã làm đám cưới, cô ấy mặc váy cưới rất xinh. Mọi thứ đã qua và chuyện buồn ngày xưa đã trôi nhẹ vào quá khứ.

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Đừng để một mình ta đi trên con đường trải đầy tiền mà ngoảnh mặt lại không có bóng dáng của người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, và những đứa con đáng yêu. Thậm chí là không còn sự sống để tận hưởng chúng thì lúc đó tiền có còn quan trọng nữa không?

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, những ký ức đẹp chúng ta từng có với anh chưa từng là thói quen và tình yêu dành cho em càng không phải là thói quen khó bỏ. Có thể bây giờ anh vô cùng đau đớn, nhưng anh sẽ chờ em trở về theo cách khác. Mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn.

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

Cuộc đời này vốn thật đẹp như thế, tròn trịa tinh khôi, chỉ là em đã bị cuốn theo những muộn phiền nên đôi khi thấy mình lạc lõng. Em trở lại với công việc bằng một tinh thần mới lạc quan hơn, em nhìn xung quanh bằng đôi mắt trìu mến và bao dung hơn.

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Từ lúc nào đó, con chợt nhận thức ra sự cao cả của lòng mẹ là lớn lên từ những điều bình dị nhất, và con quen rồi hai tiếng gọi: “Mẹ ơi…”

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Thời gian đã đổ lên lưng tường đầy rêu phong, nhưng ký ức tuổi thơ bên chị nó còn mãi trong tôi, như một bộ phim quay chậm ghi lại những khoảnh khắc rất êm đềm, lặp đi lặp lại làm người xem ấn tượng mãi không thôi. Tôi nhớ tiếng rao của chị, hồi đó tôi hay đi sau lưng chị cười chọc vì tiếng rao lớn mà chả có ai mua. Thế mà bây giờ tôi lại rơi nước mắt khi nhớ tới tiếng rao "Ai mua khoai mì không" đứng trước di ảnh chị, miệng tôi cứ gọi "Chị Nguyệt ơi, em đã trở về”.

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ không giống như xưa Hay suy nghĩ chuyện vu vơ rồi khóc Ủ rũ muộn phiền, lười soi gương chải tóc Yếu đuối vô cùng, cần lắm được chở che.

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

back to top