Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ở đó ba có còn giữ ký ức gia đình mình

2017-10-23 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Nó đóng cửa và quay về phòng trước khi những giọt nước mắt đang cố kìm nén trong lòng, bùng lên và chực trào ra khỏi khoé mắt. Nó nghe thấy tiếng nấc của mẹ. Bất công quá phải không mẹ? Ba - người mà nó luôn yêu quý, kính nể nhất, người mà nó dành nhiều tình thương nhất, còn rất nhiều kế hoạch phải thực hiện, còn nhiều nơi chưa đặt chân đến, còn chưa thấy nó thực hiện ước mơ của mình, chưa chở nó đi thi tuyển sinh cấp ba, đi thi đại học... như ông đã hứa cơ mà.

***

blog radio, Ở đó ba có còn giữ ký ức gia đình mình

Ba vẫn thường ngồi ở cái chõng tre trước nhà mà tư lự một điều gì đó. Dù là đôi khi ông chẳng nghĩ gì hết, chỉ đơn giản là ngồi hóng gió và nghe một vài bản nhạc quê hương.

Sức khoẻ của ba trước đây thuộc dạng ổn định, trí nhớ thì rất tốt, ông có thể ghi nhớ tất cả mọi chuyện, kể cả những chuyện vụn vặt, ông đều nhớ rất kĩ. Ba nó hiền lắm, hoà đồng, cởi mở với đồng nghiệp, thầy cô nào trong trường cũng đều quí mến ông.

Thế nhưng một cơn đau quằn quại đã tìm đến ông, mắt ông ầng ậng nước. Mẹ nó lo lắm, hỏi han đủ thứ rồi nghe ba nó đáp trong cơn đau:

- Mẹ nó, tôi đau lắm. Chắc ở nhà không ổn đâu, soạn đồ đi viện đi...

Giọng ông rất nhỏ, nhỏ thôi, nhưng đủ để nó nghe thấy. "Lạ thật, ba vẫn còn rất khoẻ mà, lúc chiều còn cười nói vui vẻ bên gia đình mà?" - nó tự hỏi chính mình. 3h sáng, vậy là ba mẹ nó đi bệnh viện, nó và hai chị ở nhà rất lo...

Mọi chuyện sau đó vẫn diễn ra bình thường mãi cho đến khi kết quả xét nghiệm của ba nó đã có, cả một tập hồ sơ dày. Trong tập hồ sơ bệnh án ấy, người ta ghi nhiều lắm, rất nhiều, những chữ chằng chịt. Nó cũng chẳng hiểu được đó là căn bệnh gì, chỉ thấy mẹ bảo bác sĩ nói cần phẫu thuật cho ba.

Cả nhà nó như chết lặng. Trong khi phẫu thuật, bác sĩ phát hiện ra một khối u ác tính nên không thể tiến hành cắt bỏ như dự tính. Từ đó, ba nó không còn có thể ăn uống được nữamàg được hổ trợ thở oxy y tế. Nghĩa là sức khoẻ của ông lúc này rất yếu.

Cả nhà nó quyết định giấu ông. Nhưng lúc biết bệnh, nụ cười ba nó buồn hơn bao giờ hết, như vật thể sắc nhọn cứa vào tim mẹ và ba chị em nó. Đau rát.

Gia đình làm giấy tờ xuất viện cho ba rồi đưa ba về nhà. Tối đó, ba nó thức rất khuya, mắt ông buồn lắm, như đang suy nghĩ gì đó. Đột nhiên ông xoay người lại và thấy nó đang đứng chết lặng ở cửa, giọng nhẹ nhàng:

- Con gái, nếu lỡ ba...

- Đừng lo ba. Ba sẽ qua mà, không sao đâu ba!

blog radio, Ở đó ba có còn giữ ký ức gia đình mình

Rồi nó đóng cửa và quay về phòng trước khi những giọt nước mắt đang cố kìm nén trong lòng, bùng lên và chực trào ra khỏi khoé mắt. Nó nghe thấy tiếng nấc của mẹ. Bất công quá phải không mẹ? Ba - người mà nó luôn yêu quý, kính nể nhất, người mà nó dành nhiều tình thương nhất, còn rất nhiều kế hoạch phải thực hiện, còn nhiều nơi chưa đặt chân đến, còn chưa thấy nó thực hiện ước mơ của mình, chưa chở nó đi thi tuyển sinh cấp ba, đi thi đại học... như ông đã hứa cơ mà.

Sáng hôm sau, nó đến phòng ba. Điều đầu tiên chào đón nó là khuôn mặt hốc hác và đôi mắt sưng đỏ của mẹ. Nó bước ngang qua, mở cửa vào phòng như tìm kiếm câu trả lời. Trong phòng, ba nó đang nằm thẫn thờ trên giường, những giọt nước mắt còn đọng lại ở khoé mắt. Nó nhẹ nhàng ngồi bên cạnh ba, suốt quãng thời gian bên ông, chẳng ai nói với ai câu gì, chỉ đơn giản là im lặng.

Mỗi ngày, ba đều cố gắng chiến đấu với căn bệnh của mình. Ông dành cả buổi sáng để nhìn mọi vật xung quanh, ngắm nhìn từng thành viên trong nhà như là để ghi nhớ tất cả. Mỗi lần ông gọi tên nó là mỗi lần tim nó thắt lại.

Ba nó, đang dần quên...

Và rồi nó nghĩ, khi kí ức của ông chỉ còn là một tờ giấy trắng thì liệu có còn một góc nhỏ nào lưu giữ lại hình ảnh của mẹ, của hai chị, của nó không? Chắc không đâu, ba nhỉ?

Ba dần quên nó...

Ba nó nhấn chìm mọi kí ức trong sự quên lãng. Ông đã rơi vào trạng thái hôn mê.

Ba nằm trên giường bệnh, trắng xoá, cả căn phòng đều thuần một màu trắng. Khuôn mặt ông thanh thản như chìm trong giấc ngủ say. Mẹ bảo ba hôn mê rồi. Nó cười, không phải đâu, ba chỉ đang ngủ thôi, chỉ cần nó đến lay ba, ba nó nhất định sẽ tỉnh thôi.

Ngày mà Ba lãng quên nó. Nó chợt ý thức được một điều. Hoá ra quên là như thế, là chẳng còn gì lưu lại trong bộ nhớ của ta, chẳng còn gì cả, ngoài một màu trắng tinh khôi.

"Chỉ là màu trắng thôi ba nhỉ? Chẳng có con, chẳng có mẹ, chẳng có hai chị, phải không ba? Chỉ có màu trắng, không có màu xanh hi vọng, cũng chẳng có những lời Ba nói, chỉ có một màu trắng thôi, phải không Ba?" - nó tự nói chuyện với mình và rất hi vọng câu trả lời từ Ba nó. Rồi chị nó lí giải: không đâu, không hẳn là một màu trắng, sẽ có mẹ, có ba chị em ta trong trí nhớ của ba.

Ba nó đã ra đi vào một sáng đầu hè, trong căn phòng và cả ngôi nhà thuần một màu trắng.

Ông ra đi rất yên bình...

Và nó tin, ba nó sẽ không quên nó, sẽ không bao giờ như vậy. Ba sẽ mãi luôn nhớ đến gia đình, nhớ cả nó và những điều đã hứa với nó. Ba sẽ bên nó và thực hiện lời hứa cùng nó...

...Và nó mãi luôn tin như vậy.

© Đen mê Tím – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh ổn mà, ở nơi đó sống thật vui em nhé

Anh ổn mà, ở nơi đó sống thật vui em nhé

Em à, bao yêu thương của em, tình yêu của anh, cả những hi vọng của chúng ta anh sẽ thay em làm tất cả. Màu nắng hôm nay đẹp lắm rạng rỡ như nụ cười của em. Anh ổn mà. Em ở nơi đấy nhất định phải sống thật vui em nhé. Anh cũng sẽ như thế, luôn cả phần của em.

3 tướng bàn tay độc lạ cực hiếm, ai có được cả đời tiêu không hết tiền

3 tướng bàn tay độc lạ cực hiếm, ai có được cả đời tiêu không hết tiền

Nếu bạn sở hữu tướng bàn tay dưới đây thì sẽ vô cùng hạnh phúc, giàu có hơn người.

Tháng bảy oi ả nhưng ngọt ngào, thoáng qua thôi nhưng gợi nhiều nỗi nhớ

Tháng bảy oi ả nhưng ngọt ngào, thoáng qua thôi nhưng gợi nhiều nỗi nhớ

Tháng bảy oi ả nhưng ngọt ngào, thoáng qua thôi nhưng gợi nhiều nỗi nhớ. Nhịp thở của mùa làm rung từng phím cảm xúc tận sâu trong đáy lòng để ta biết yêu cuộc đời nhiều hơn nữa.

Em mệt rồi, mình buông tay thôi anh

Em mệt rồi, mình buông tay thôi anh

Em mệt rồi không cố nữa đâu anh Yêu thương mong manh chỉ riêng mình giữ lấy Cứ ngỡ cho đi nhiều đến vậy Sẽ được nhận về cũng ngần ấy quan tâm.

Thời cấp ba lưu luyến

Thời cấp ba lưu luyến

Nắng khẽ vàng trên bức tường dĩ vãng Ve gọi hè cứ xao lãng từng cơn Trách thời gian, ta không thể giận hờn

Về quê em đất Mũi

Về quê em đất Mũi

Em đưa anh về đất Mũi Cà Mau Miền Tây nắng soi dòng sông lấp lánh

Phụ nữ sở hữu những tướng tai 'kim cương' này cuộc sống giàu có

Phụ nữ sở hữu những tướng tai 'kim cương' này cuộc sống giàu có

Tướng tai “kim cương” phụ nữ nếu sở hữu được thì cuộc sống giàu có, sống trong nhung lụa

Làm sao khi chẳng thể quên được người cũ?

Làm sao khi chẳng thể quên được người cũ?

Bạn đang tương tư cái cảm giác hạnh phúc trong tình yêu với một ai đó, người mà làm cho bạn có cảm xúc chứ không nhất thiết phải là người yêu cũ. Bạn cũng nhớ cái cảm giác được tin tưởng một người, người sẽ luôn ở bên cạnh bạn cho dù cả thế giới có quay lưng với bạn.

'An gia thiên hạ' – những bài học vô cùng đắt giá

'An gia thiên hạ' – những bài học vô cùng đắt giá

Có thể nói rằng “An gia thiên hạ” là bộ phim truyền hình được vô cùng yêu thích của Tôn Lệ và bạn diễn ăn ý La Tấn. Xem bộ phim này những ai đang theo nghề môi giới và dịch vụ sẽ học được rất nhiều bài học hay để áp dụng cho chính công việc của mình.

'Challenge Accepted' - Tôi chấp nhận thách thức!

'Challenge Accepted' - Tôi chấp nhận thách thức!

Thử thách chưa bao giờ là điều đáng để lên án khi nó khiến bạn mạnh mẽ và cứng cáp như “vàng thử qua lửa”, hãy tiếp tục chinh phục cảm giác chiến thắng khi bạn tự thân vượt qua hết thử thách này đến thử thách khác mà bản thân đã đặt ra.

back to top