Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ở đó ba có còn giữ ký ức gia đình mình

2017-10-23 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Nó đóng cửa và quay về phòng trước khi những giọt nước mắt đang cố kìm nén trong lòng, bùng lên và chực trào ra khỏi khoé mắt. Nó nghe thấy tiếng nấc của mẹ. Bất công quá phải không mẹ? Ba - người mà nó luôn yêu quý, kính nể nhất, người mà nó dành nhiều tình thương nhất, còn rất nhiều kế hoạch phải thực hiện, còn nhiều nơi chưa đặt chân đến, còn chưa thấy nó thực hiện ước mơ của mình, chưa chở nó đi thi tuyển sinh cấp ba, đi thi đại học... như ông đã hứa cơ mà.

***

blog radio, Ở đó ba có còn giữ ký ức gia đình mình

Ba vẫn thường ngồi ở cái chõng tre trước nhà mà tư lự một điều gì đó. Dù là đôi khi ông chẳng nghĩ gì hết, chỉ đơn giản là ngồi hóng gió và nghe một vài bản nhạc quê hương.

Sức khoẻ của ba trước đây thuộc dạng ổn định, trí nhớ thì rất tốt, ông có thể ghi nhớ tất cả mọi chuyện, kể cả những chuyện vụn vặt, ông đều nhớ rất kĩ. Ba nó hiền lắm, hoà đồng, cởi mở với đồng nghiệp, thầy cô nào trong trường cũng đều quí mến ông.

Thế nhưng một cơn đau quằn quại đã tìm đến ông, mắt ông ầng ậng nước. Mẹ nó lo lắm, hỏi han đủ thứ rồi nghe ba nó đáp trong cơn đau:

- Mẹ nó, tôi đau lắm. Chắc ở nhà không ổn đâu, soạn đồ đi viện đi...

Giọng ông rất nhỏ, nhỏ thôi, nhưng đủ để nó nghe thấy. "Lạ thật, ba vẫn còn rất khoẻ mà, lúc chiều còn cười nói vui vẻ bên gia đình mà?" - nó tự hỏi chính mình. 3h sáng, vậy là ba mẹ nó đi bệnh viện, nó và hai chị ở nhà rất lo...

Mọi chuyện sau đó vẫn diễn ra bình thường mãi cho đến khi kết quả xét nghiệm của ba nó đã có, cả một tập hồ sơ dày. Trong tập hồ sơ bệnh án ấy, người ta ghi nhiều lắm, rất nhiều, những chữ chằng chịt. Nó cũng chẳng hiểu được đó là căn bệnh gì, chỉ thấy mẹ bảo bác sĩ nói cần phẫu thuật cho ba.

Cả nhà nó như chết lặng. Trong khi phẫu thuật, bác sĩ phát hiện ra một khối u ác tính nên không thể tiến hành cắt bỏ như dự tính. Từ đó, ba nó không còn có thể ăn uống được nữamàg được hổ trợ thở oxy y tế. Nghĩa là sức khoẻ của ông lúc này rất yếu.

Cả nhà nó quyết định giấu ông. Nhưng lúc biết bệnh, nụ cười ba nó buồn hơn bao giờ hết, như vật thể sắc nhọn cứa vào tim mẹ và ba chị em nó. Đau rát.

Gia đình làm giấy tờ xuất viện cho ba rồi đưa ba về nhà. Tối đó, ba nó thức rất khuya, mắt ông buồn lắm, như đang suy nghĩ gì đó. Đột nhiên ông xoay người lại và thấy nó đang đứng chết lặng ở cửa, giọng nhẹ nhàng:

- Con gái, nếu lỡ ba...

- Đừng lo ba. Ba sẽ qua mà, không sao đâu ba!

blog radio, Ở đó ba có còn giữ ký ức gia đình mình

Rồi nó đóng cửa và quay về phòng trước khi những giọt nước mắt đang cố kìm nén trong lòng, bùng lên và chực trào ra khỏi khoé mắt. Nó nghe thấy tiếng nấc của mẹ. Bất công quá phải không mẹ? Ba - người mà nó luôn yêu quý, kính nể nhất, người mà nó dành nhiều tình thương nhất, còn rất nhiều kế hoạch phải thực hiện, còn nhiều nơi chưa đặt chân đến, còn chưa thấy nó thực hiện ước mơ của mình, chưa chở nó đi thi tuyển sinh cấp ba, đi thi đại học... như ông đã hứa cơ mà.

Sáng hôm sau, nó đến phòng ba. Điều đầu tiên chào đón nó là khuôn mặt hốc hác và đôi mắt sưng đỏ của mẹ. Nó bước ngang qua, mở cửa vào phòng như tìm kiếm câu trả lời. Trong phòng, ba nó đang nằm thẫn thờ trên giường, những giọt nước mắt còn đọng lại ở khoé mắt. Nó nhẹ nhàng ngồi bên cạnh ba, suốt quãng thời gian bên ông, chẳng ai nói với ai câu gì, chỉ đơn giản là im lặng.

Mỗi ngày, ba đều cố gắng chiến đấu với căn bệnh của mình. Ông dành cả buổi sáng để nhìn mọi vật xung quanh, ngắm nhìn từng thành viên trong nhà như là để ghi nhớ tất cả. Mỗi lần ông gọi tên nó là mỗi lần tim nó thắt lại.

Ba nó, đang dần quên...

Và rồi nó nghĩ, khi kí ức của ông chỉ còn là một tờ giấy trắng thì liệu có còn một góc nhỏ nào lưu giữ lại hình ảnh của mẹ, của hai chị, của nó không? Chắc không đâu, ba nhỉ?

Ba dần quên nó...

Ba nó nhấn chìm mọi kí ức trong sự quên lãng. Ông đã rơi vào trạng thái hôn mê.

Ba nằm trên giường bệnh, trắng xoá, cả căn phòng đều thuần một màu trắng. Khuôn mặt ông thanh thản như chìm trong giấc ngủ say. Mẹ bảo ba hôn mê rồi. Nó cười, không phải đâu, ba chỉ đang ngủ thôi, chỉ cần nó đến lay ba, ba nó nhất định sẽ tỉnh thôi.

Ngày mà Ba lãng quên nó. Nó chợt ý thức được một điều. Hoá ra quên là như thế, là chẳng còn gì lưu lại trong bộ nhớ của ta, chẳng còn gì cả, ngoài một màu trắng tinh khôi.

"Chỉ là màu trắng thôi ba nhỉ? Chẳng có con, chẳng có mẹ, chẳng có hai chị, phải không ba? Chỉ có màu trắng, không có màu xanh hi vọng, cũng chẳng có những lời Ba nói, chỉ có một màu trắng thôi, phải không Ba?" - nó tự nói chuyện với mình và rất hi vọng câu trả lời từ Ba nó. Rồi chị nó lí giải: không đâu, không hẳn là một màu trắng, sẽ có mẹ, có ba chị em ta trong trí nhớ của ba.

Ba nó đã ra đi vào một sáng đầu hè, trong căn phòng và cả ngôi nhà thuần một màu trắng.

Ông ra đi rất yên bình...

Và nó tin, ba nó sẽ không quên nó, sẽ không bao giờ như vậy. Ba sẽ mãi luôn nhớ đến gia đình, nhớ cả nó và những điều đã hứa với nó. Ba sẽ bên nó và thực hiện lời hứa cùng nó...

...Và nó mãi luôn tin như vậy.

© Đen mê Tím – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sao bạn còn chưa ngủ?

Sao bạn còn chưa ngủ?

Bạn cho rằng nếu ngủ sớm ở tuổi trẻ đầy nhiệt huyết này thì bạn chắc hẳn sẽ thua kém và bị đào thải ngay thôi. Khắc nghiệt quá đúng không, chúng ta không thể làm gì hơn ngoài cố gắng đến cạn kiệt sức lực.

6 loại năng lực chỉ có thể tìm thấy ở người nhạy cảm

6 loại năng lực chỉ có thể tìm thấy ở người nhạy cảm

Nhiều người thường đánh đồng sự nhạy cảm với tính cách yếu đuối và nhu nhược. Nhưng mấy ai biết được rằng, sự nhạy cảm nếu được phát huy đúng lúc sẽ trở thành một loại siêu năng lực. Vậy người nhạy cảm thường sở hữu những loại năng lực gì?

Nắm tay em đi đến cùng

Nắm tay em đi đến cùng

Ai trong cuộc đời đều có những giai đoạn thăng trầm, tình yêu cũng vậy, chỉ cần dũng cảm vượt qua nó, cuộc sống hạnh phúc sẽ chào đón và trao cơ hội cho bất cứ ai. Bức tranh tuyệt vời nhất là bức tranh trong tâm tưởng, chỉ cần mình thấy đẹp, tất cả sẽ hóa tuyệt vời.

Em thương anh bằng tất cả những gì có thể

Em thương anh bằng tất cả những gì có thể

Em thương anh, vừa hèn mọn, vừa ích kỷ. Em chỉ kiến tạo mà lại không gìn giữ, em không nỗ lực nhiều mà vội vàng buông thõng bàn tay, người tình của em, anh giận em rồi có phải không anh.

‘Nắp biển’ - Đóng nắp những xúc cảm mênh mông

‘Nắp biển’ - Đóng nắp những xúc cảm mênh mông

“Ai là người bước lên từ biển, trên bãi biển một ngày Hạ tàn. Người cuối cùng ấy đã trở về nhà mà không đóng nắp biển. Vì vậy mà biển cứ mãi mở toang”.

Những người phụ nữ nội trợ

Những người phụ nữ nội trợ

Trước giờ chỉ có mình tôi lo hết việc nhà, trong ngoài tươm tất đâu đó nên cả nhà cứ mặc định đó là việc của tôi, ai nấy yên tâm vun vén cho công việc của bản thân mình. Tôi bệnh có mấy ngày vậy là cả nhà bị rối loạn triều đình luôn.

 Tạm biệt anh, tạm biệt thời vụng dại

Tạm biệt anh, tạm biệt thời vụng dại

Tạm biệt anh, tạm biệt thời vụng dại Em mỉm cười quay lại với cuộc đời, Để dành yêu thương đó chôn giấu mãi Tận sâu trong lòng và sâu tận trong tim.

Về lại tuổi thơ

Về lại tuổi thơ

Có ai về lại tuổi thơ Cùng tôi tìm lại ấu thơ thuở nào Chiều nghiêng nắng đổ bờ ao Chuồn chuồn nghỉ mệt hàng rào trước sân.

Xếp hạng độ manh động của 12 chòm sao, sẵn sàng thử những việc 'điên' nhất có thể

Xếp hạng độ manh động của 12 chòm sao, sẵn sàng thử những việc 'điên' nhất có thể

Chòm sao nào sẽ là người dám bất chấp tất cả để làm những điều mình muốn và chòm sao nào thì lại thích ở trong vùng an toàn hơn cả?

Hy vọng mỗi nàng công chúa đều tìm được hoàng tử của riêng mình

Hy vọng mỗi nàng công chúa đều tìm được hoàng tử của riêng mình

Mỗi người đều có lựa chọn tình yêu cho riêng mình, muốn bản thân mình có một mối tình lãng mạn nhất nhưng họ lại quên mất rằng nếu một người đã không thích bạn thì đừng dối lòng mình làm cho bản thân chịu tổn thương mà hãy chạy theo hướng khác để có thể tìm được hạnh phúc hơn. Tôi hy vọng rằng mỗi nàng công chúa trên thế giới này đều tìm được hoàng tử của mình để tạo nên một tình yêu hoàn mỹ như tình yêu trong truyện cổ tích.

back to top