Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyến xe bus định mệnh

2022-11-01 01:20

Tác giả: Nấm Hương


blogradio.vn - Tôi bất ngờ kêu lên, và rồi một cánh tay rắn chắc nào đó nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi ra khỏi dòng người chen chúc để lùi về chỗ trống. Khi đó tôi vừa bất ngờ kèm theo chút cảm động, vội vàng nói cảm ơn anh, anh cúi đầu cảm ơn giữ phép lịch sự.

***

Tôi và anh tuy chỉ gặp nhau trên chuyến xe bus định mệnh này, nhưng anh đã để lại trong tôi một ấn tượng khó phai. Từng vạt nắng chiếu vào gương mặt tuy lạnh lùng ấy nhưng lại ấm áp đến lạ. Điều này càng toát lên vẻ đẹp kì lạ mà tôi không thể lí giải, nó không còn là khuôn mặt đẹp ở vẻ bề ngoài nữa, mà nó còn là vẻ đẹp của người có tấm lòng ấm áp. Dù cho sau này tôi và anh có còn gặp lại nhau nữa hay không thì tôi vẫn hi vọng rằng, "mai-đẹt-ti-ni" của tôi sẽ giống như anh - người con trai mang trái tim của nắng.

6 rưỡi sáng, vào một ngày đầu tuần trong tiết trời se se lạnh của mùa thu tháng 10, một cô gái cao mét rưỡi, tóc tai xõa dài, vừa đuổi theo xe bus vừa kéo cặp kính đang sắp rơi khỏi khuôn mặt lã chã mồ hôi kia mong sao cho kịp giờ học. Vâng! Cô gái đó chính là tôi, một đứa có “thâm niên” lâu năm đi xe bus và đuổi theo xe như tôi vẫn không thể rút ra được kinh nghiệm canh giờ xe chạy sao cho đúng. Thực ra tôi cũng đã canh giờ rồi đó chứ nhưng chẳng qua vì thức quá khuya cày nốt bộ phim ngôn tình còn đang dang dở mà khiến tôi ngủ quên mất. Hậu quả thì mọi người biết rồi đó, tôi lại trễ xe bus nữa rồi! Nhưng lần này với quyết tâm cao độ sẽ không bị muộn học mà tôi bất chấp vừa gào thét vừa đuổi theo chiếc xe bus đang băng băng chạy kia. Ông trời thương tình thế nào mà bác tài dừng xe cho tôi lên thật, tuy nhiên tôi lại gặp phải cảnh éo le hơn, đó là việc xe chở đông kín người khiến một đứa nhỏ bé như tôi khá khó khăn trong việc tìm chỗ đứng.

Đang trong tình thế luồn lách tìm chỗ đứng thì đập vào mắt tôi là một thân hình tuy mảnh khảnh nhưng vô cùng rắn chắc, phía tay trái người đó có xăm một hình thù gì đó trông có vẻ “giang hồ”, điều này khiến tôi dù chưa nhìn mặt nhưng đã không mấy thiện cảm nên cố gắng lùi lại và né né người đó ra.

Trong đầu đang mông lung nghĩ ngợi thì bất chợt xe thắng gấp khiến những người trong xe bị xô lung tung, trong đó có tôi. Xui rủi thế nào tôi lại xô vào đúng người tên “xăm trổ” kia, cũng có vẻ thấy hơi sợ sợ khiến tôi “mạnh dạn” ngẩng lên lén nhìn hắn một chút. Thực sự ngay lúc này đây tôi không biết phải dùng từ gì để miêu tả được cảm xúc lúc đó. Bởi “tên xăm trổ” ngay trước mặt tôi đây lại là một anh tràng vô cùng đẹp trai (dù anh có đeo khẩu trang cũng không thể giấu nổi vẻ đẹp ẩn sau chiếc khẩu trang đó), khuôn mặt có vẻ trắng kiểu thư sinh, đôi mắt hai mí to tròn, sống mũi có vẻ khá cao, mái tóc hơi xoăn đen láy.

Ngay lúc đó tôi không biết phải trách bản thân mình đã hồ đồ thế nào khi vội vàng quy chụp cho người con trai ấy tội danh “giang hồ”. Nhưng mà dù có trách đến mấy mà được đứng cạnh người con trai này lâu lâu thì tôi cũng cam lòng, nhưng mà chỉ là trong suy nghĩ của tôi thôi, còn ngoài mặt tôi vẫn cố tỏ ra lạnh lùng, sang chảnh (dù trông bộ dạng tôi sau khi “chiến đấu” để được có chỗ đứng thì nó đã quá tả tơi rồi).

Câu chuyện chưa dừng lại ở đó, khi chỗ phía đằng sau chúng tôi đứng có chút thoáng hơn, anh dần dần lùi lại còn lại mỗi mình tôi đứng nơi đó trong sự tiếc nuối. Tuy nhiên có vẻ dòng đời xô đẩy không bằng dòng người xô đẩy trên xe bus. Số lượng người vào xe ngày càng tăng, vì thế tôi cũng “trôi dạt” dần về chỗ anh, mỗi lúc một gần hơn… và rồi tôi đứng sáp lại dưới cánh tay anh. Vì trên xe bus có lắp những thanh cầm phía trên nên cả hai tay anh đều dành cho việc cầm vào tay cầm, nghiễm nhiên khi tôi đứng sát anh như vậy chắc chắn sẽ đứng trọn vị trí dưới cánh tay anh.

Người tôi sát với người anh, khi đó tôi có cảm nhận được một mùi hương thơm hiệu X-men thoang thoảng, khả năng là của anh rồi, một mùi hương tuy không quá rõ nhưng thực sự nó khiến ta nhớ mãi.

Đi được một đoạn, một số người ở phía sau đi qua chỗ chúng tôi để xuống xe, mặc dù người tôi tuy nhỏ xong lại không né được những người kia, kết quả là họ cứ thế vô tình khiến người tôi bị tì vào thành ghế mãi không thoát ra được. Tôi bất ngờ kêu lên, và rồi một cánh tay rắn chắc nào đó nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi ra khỏi dòng người chen chúc để lùi về chỗ trống. Khi đó tôi vừa bất ngờ kèm theo chút cảm động, vội vàng nói cảm ơn anh, anh cúi đầu cảm ơn giữ phép lịch sự.

Đến hồi tiếp theo của chuyến đi, anh bất ngờ lên tiếng khi mọi người càng ngày càng lùi xuống phía dưới chỗ chúng tôi:

“Mọi người đừng lùi xuống nữa ạ, hết chỗ rồi”. Giọng nói ấm áp đó vang lên khiến tôi như muốn gục ngã, thực sự không biết cho bao nhiêu cảm xúc trong tình huống đó mới có thể diễn tả cảm giác của tôi khi đó. Anh vừa đẹp trai, tốt bụng, giọng nói lại ấm áp vô cùng. Chưa kể việc khi nhìn ra còn một chiếc ghế đang trống, anh không những không vội vàng ngồi lên đó mà còn nói với một bà già ở phía trước ra chỗ đó ngồi. Đây quả thực là mẫu người mà tôi đang tìm kiếm.

Quay trở lại tiếp câu chuyện chen lấn, lần thứ hai nó vẫn xảy ra với tôi. Tất nhiên anh vẫn là người kéo tay tôi rời khỏi chỗ đó, tuy nhiên lần này có chút khác. Khi tôi ngước lên nhìn anh, đó là lúc tôi thấy anh cười, hai khóe mắt hơi nheo nheo lại, tay thì cứ thế cầm cổ tay tôi kéo ra, mắt thì nhìn tôi trong bất lực. Phải chăng anh thấy tôi là đứa vừa hậu đậu vừa thấy tội nghiệp ư? Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết lúc đó tôi và anh nhìn nhau, khi thấy anh cười mà bất giác tôi cũng cười theo, không cần biết tôi lúc đó trông như thế nào hay buồn cười ra sao.

Đến khi qua được giai đoạn chen chúc, dòng người lần lượt xuống, chỗ đứng cũng thoáng dần, khi đó tôi và anh mỗi người một phía. Bất giác một cánh tay khẽ kéo kéo cánh tay áo của tôi, tôi giật mình quay lại nhìn thì thấy anh đang chỉ về phía hàng ghế có 2 chiếc ghế trống. Tôi ngẩng lên nhìn anh, quả thực anh lúc này trông thật đáng yêu làm sao! Cái tay thì kéo nhẹ áo tôi, nhưng mặt thì lại cúi cúi xuống trông có vẻ thẹn thùng. Tôi lúc đó có suy nghĩ rằng, nếu tôi mà có người yêu như vậy chắc tôi cưng hắn lắm đây!

Không biết là do con tim mách bảo hay do lí trí vì biết chân tôi đã mỏi nên “ngoan ngoãn” tiến về phía hàng ghế và ngồi cùng anh. Anh và tôi có hỏi nhau xuống điểm nào, rồi lại im lặng, anh thì đeo tai phone nghe nhạc, còn tôi thì vẫn đang mơ màng về một điều gì đó mà khi nghĩ lại tôi cũng không rõ lắm. Sau vài cơn mưa trong suốt hành trình, cuối cùng nắng cũng dần lóe lên. Từng vạt nắng chiếu vào gương mặt tuy lạnh lùng ấy nhưng lại ấm áp đến lạ. Điều này càng toát lên vẻ đẹp kì lạ mà tôi không thể lí giải, nó không còn là khuôn mặt đẹp ở vẻ bề ngoài nữa, mà nó còn là vẻ đẹp của người có tấm lòng ấm áp. Hazzz… không biết có phải do tác dụng từ việc xem phim ngôn tình thâu đêm không mà trong trí tưởng tượng của tôi khi đó lại mong rằng anh sẽ là “mai-đẹt-ti-ni” của tôi.

Tôi và anh không còn nói chuyện sau đó, nhưng thỉnh thoảng tôi có trộm nhìn anh vài giây, dù là khi lạnh lùng hay khi anh cười tôi đều thấy anh thật đẹp.

© Nấm Hương - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân | Radio Tâm Sự

Nấm Hương

Nếu cuộc sống là một quả chanh, hãy biến nó thành li nước chanh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top