Chuyện tình ở New York (Phần 9)
2008-12-16 10:04
Tác giả:
( Blog Việt )
- Excuse me? Ryan who? (Xin lỗi, Ryan nào vậy?)
Thoáng hững hờ, thoáng sững sờ, và rồi…thực sự bất ngờ. Thực sự là tôi không dám chắc đó có phải là chàng Ryan tôi kiếm tìm vất vả bao lâu nay hay không nữa, cho đến khi tôi nghe được câu tiếp theo:

Minh họa: Theo blog Hà Kin
- Hey painful eyes, you forgot me already? (Em đã quên anh rồi ư?)
- Oh, wow, hi…how are you? (Ồ, xin chào, anh khỏe chứ?)
- Totally miserable until finally got your email. What takes you so long to write me back. i’ve been missing you so bad. (Thực sự khổ sở cho đến khi nhận được email của em. Điều gì khiến em mãi mới viết thư cho anh thế, anh thực sự nhớ em)
- When did you get my email? And…which one is that? (Lúc đó tôi không còn khái niệm là cái email nào là trúng nữa, vì tôi gửi theo kiểu đủ loại và không cả thèm check xem cái nào đi cái nào về nữa, cũng hơi chán rồi mà!)
- Last night, i’ve just got it last night, i was so crazily happy but must hold my breath until today to give you a call. Thanks God it is really you! (Tối qua, anh vừa nhận được thư tối qua, anh thực sự rất vui mừng nhưng phải nín thở chờ đến hôm nay mới dám gọi cho em!)
À, thì ra email của tôi đã đi được đến đích. Vậy là bao nhiêu nỗ lực thì cũng được đền đáp. Một bài học tuyệt vời của cuộc đời, never give up (Đừng bỏ cuộc)! Tôi chỉ muốn kể ngay ra một tràng cho anh biết cuộc hành trình đi tìm anh khổ sở thế nào, cho anh biết cái lý do mãi tới ngày hôm nay tôi và anh mới gặp được nhau, nhưng sau đó tôi chỉ cười (có lẽ hạnh phúc và bất ngờ quá chăng?):
- Well, it’s a long story, haha. (Đó là 1 câu chuyện dài)
- You know i’ve been looking for you, i’ve standing at the subway to look for you, hoping for a chance to catch a glance of your eyes, just hopeless, i thought may be you got a boy friend, you…. (Em biết không anh đã đi tìm em suốt, anh đã đứng ở bến tàu điện ngầm hi vọng sẽ được nhìn thấy ánh mắt em, nhưng chỉ nhận được sự thất vọng, anh đã nghĩ rằng em đã có bạn trai, em...)
- Oh, hold on. You’ve been looking for me? (Khoan đã, anh đã tìm em ư?)
- Yes, like a mad man! (Ừ, như một kẻ điên!)
Và tôi chợt nhớ ra tôi đã từng để lại một mảnh giấy "quan trọng" ở văn phòng của anh mà, anh phải nhận được từ lâu rồi chứ?
- Hey, i came to your office to look for you too, its on Saturday. You were off, haven’t you received my note i left there? i gave to the assistance. (Này anh, em đã đến chỗ làm của anh vào hôm thứ 7. Hôm đó anh nghỉ, vậy anh chưa nhận được tờ giấy nhắn em để lại ư? Em đã đưa nó cho cô trợ lý mà)
- What note ?You left a note for me to Gar? Well, she must have forgotten to give me. (Giấy nhắn nào cơ? Em đã để lời nhắn cho anh qua Gar à? Cô ấy đã quên đưa cho anh rồi)
- Or she’s your girlfriend and she’s jealous! (Hay cô ấy là bạn gái của anh và ...đang ghen!)
- NO, she’s not my girl friend. i haven’t got a girl friend... (Không, cô ấy không phải bạn gái của anh, anh chưa có bạn gái...)
- But may be she wants to be your girl friend (Có thể là cô ấy muốn trở thành bạn gái anh thì sao)
- OH NO, NO way, she can’t be… (Không, không đâu, cô ấy không thể...)
Và hai chúng tôi cùng cười. Tiếng cười của anh trong điện thoại vô cùng ấm áp và hạnh phúc. Tôi cảm nhận được thế. Và nếu có hỏi tôi, một trong những giây phút hạnh phúc của cuộc đời tôi là lúc nào thì tôi sẽ trả lời là lúc này đây.
- But how about you? You have a boyfriend too? i bet you have…you’ve been busy with your boy friend…. (Thế còn em, em có bạn trai rồi phải không? Anh cá là em có rồi, và em bận rộn với bạn trai suốt...)
- Oh, me? i guess i have, but…you’ve seen him? Cause i haven’t. (Em ư? Em đóan là có, nhưng anh đã nhìn thây anh ấy chưa? Chứ em thì chưa)
Và lại cười. Có lẽ màn "thăm dò" nhau đã được giải tỏa.
- I can’t wait to call you today. If you don’t mind, can i take you out now? Where are you, i’d come to pick you up. (Nếu em không ngại, anh có thể đưa em đi chơi bây giờ không? Em đang ở đâu, anh sẽ đón em)
Ngước nhìn lên đồng hồ, 9h hơn. Kể ra bây giờ đi vẫn được đấy, không biết ý bố mẹ thế nào. Ngòai trời tuyết lại lất phất bay rồi....
- OK, come pick me up at the train station. (Ok, anh đón em ở bến tàu điện ngầm nha)
Dập máy rồi mà người tôi vẫn run lên. Tôi đã rất giỏi khi nói chuyện được bình tĩnh như vậy. Chỉ trong một thời gian ngắn mà tôi đã quá nhiều lần hạnh phúc - thất vọng – bỏ cuộc - quyết tâm - bất ngờ - hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ có bạn trai cả, cũng chưa bao giờ yêu cả. Cảm giác thế này tôi cũng chưa bao giờ có được, có thể tôi yêu rồi thì sao? Hay là tôi chỉ đang sung sướng với niềm vui của một kẻ chiến thắng? Tôi không biết, tôi sẽ thử mình!

Minh họa: c munilla
Mặc quần áo, phải ngồi trang điểm lại thật xinh. Vì lúc đó trông tôi rất mệt mỏi và xấu xí, thậm chí tóc tai còn bết cả lại vì lạnh quá, nhưng người ta bảo, khi tinh thần phấn chấn thì tự nhiên con người sẽ trở nên rạng rỡ. Mà rạng rỡ là điểm mạnh của tôi. Tôi muốn đôi mắt mình sẽ phải thật đẹp. Tôi hồi hộp mong chờ được nhìn lại vóc dáng tuyệt vời ấy của anh. Tôi sẽ tự hào lắm đây, vì đêm nay, đêm Valentine, tôi được đi cạnh một người đàn ông đẹp!
Không dám nói với mẹ là con đi chơi…Valentine, vì bố mẹ sẽ ngất mất. Nhưng tôi cũng chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ đi về nhà muộn.
- Mẹ ơi, cho con đi ra Times Squares nhé, xem không khí Valentine.
- Ra xem thiên hạ ôm nhau à?
- Vâng, ra xem bọn nó ôm nhau.
- Đến khổ con tôi. Mặc ấm vào và về sớm nhé.
- Ôi vâng, là lá la…!!!
Có vẻ hôm nay là một ngày suôn sẻ. Ít khi nào tôi gặp nhiều may mắn như thế. Đứng chờ xe bus đỏ, tôi ngắm các đôi dập dìu đứng tâm sự. Đôi nào cũng hạnh phúc, mọi ngày tôi sẽ ghen tị đấy, nhưng hôm nay, họ sẽ phải ghen tị với tôi. Chỉ ít phút nữa thôi, khi chiếc xe bus chở tôi ra bến tàu điện ngầm, tôi sẽ cũng được "dập dìu" như thế.
Tuyết bắt đầu rơi dầy hơn, gió lành lạnh, tự nhiên tôi nghĩ về ông già tật nguyền hay viết tiểu thuyết và thấy thương ông lắm. Giờ này có những tâm hồn cô đơn như vậy ở đâu đó. Nhưng chắc gì ông đang cô đơn? Có thể ông đang viết sách và quên hết mọi chuyện thì sao. Tôi nghĩ tới anh chủ, cũng đang cô đơn hay bên cạnh một cô Việt kiều nào đấy, biết đâu. Tôi nghĩ tới họ vì cả hai đã chúc tôi có một ngày Valentine may mắn.
Tôi đã tới bến. Đứng chờ phía bên trong, ấm áp vô cùng. Tôi được "chỉ định" đứng chờ ở phòng chờ bên trên. Tôi đi đi lại lại, nhát lại ngó vào cái cabin soát vé cười với ông soát vé một phát. Ông ta lại nhìn tôi đầy dò hỏi, chắc lại thêm người nữa thắc mắc sao cô nàng này lại "đáng yêu" thế nhỉ? Cứ thấy dòng người đi từ dưới tàu đi lên là tôi lại ngó. Anh vẫn chưa tới. Tôi đứng nhìn ra bên ngòai cửa kính của phòng chờ, ngắm tuyết lất phất rơi, ngắm những cặp đôi hối hả qua lại, ngắm một cô bé con vừa đi vừa hét, ngắm dòng sông thâm đen phía xa xa, tất cả đối với tôi đều mang cảm giác bình yên.
- Hi, there.
Tôi đã lờ mờ nhìn thấy bóng phản chiếu của tấm kính cho tới khi người ấy tiến lại thật gần và đứng sau lưng tôi cất tiếng một chào nhẹ như hơi thở, một người đàn ông cao ráo mặc áo choàng đen, một hình ảnh quen thuộc, vì tôi đã nhìn anh như vậy lần đầu tiên.
- “Hi”. Một nụ cười tôi gửi anh qua tấm kính. Rồi tôi quay lại.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi khiến tôi bối rối và ngượng lắm, chắc mặt và tai đỏ phải biết. Nhưng tôi hay biết chữa ngượng bằng một cách cười rất "hồn nhiên". Và cả hai lại cùng cười. Hôm nay, tóc anh dài hơn một chút, hàng râu quai nón đã tỉa ngắn lại chỉ còn tóc mai rất dài, khoác một chiếc áo choàng đen. Anh đẹp và nổi bật tới mức, không ai đi qua mà không ngắm lại nhìn anh và…nhìn tôi. Tôi có được một cảm giác hãnh diện và may mắn chưa từng có. Anh chìa tay ra, muốn nắm tay tôi. Thoáng do dự, và tôi nắm tay anh, tim đập loạn nhịp.
Tôi tự hỏi chúng tôi sẽ đi đâu đây? Anh lại cúi xuống, nhíu mày, cười và nói:
- Can i take you to a very special place? (Anh có thể đưa em đến một nơi rất đặc biệt không?)
- How special is that? (Đặc biệt như thế nào cơ?)
- You’ll see! (Rồi em sẽ thấy)
Và trên tàu, tôi đã bất ngờ khi được nghe kể, rằng anh đã đi tìm tôi khổ sở thế nào…!

Hình ảnh đại diện của Hà Kin
Truyện Online – Theo Blog Hà Kin
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

