Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyện tình ở New York (Phần 15)

2008-12-17 09:32

Tác giả:


Blog Việt - Tôi thấy Billy và bà chủ Mei Chow !!! 


 

Minh họa: Internet

Xe của Billy, anh chủ, đang đỗ bên đường, Billy ngồi trong. Bà chủ Mei Chow đi ra từ tiệm thuốc, mặt mũi hớn hở. Nếu thế thì chả có gì thắc mắc. Nhưng tôi nhìn thấy hơn cả thế. Bà chủ chui vào trong xe, kéo lấy anh chủ…hôn chụt một cái, rồi hai người mặt sát mặt nói chuyện với nhau rất tình tứ. Chính vì vậy nên họ không thấy xe tôi và Ryan đi qua, tôi còn ngoái lấy ngoái để xem lại cho chắc, nhưng cũng giục Ryan đi nhanh khỏi chiếc xe đó kẻo họ nhìn thấy tôi thì cũng không tiện lắm. Ryan hỏi tôi rằng tôi quen họ sao, tôi nói rằng một là ông chủ tiệm nail, một là bà chủ tiệm spa. Nhưng sự thật là lúc đó tôi cũng rùng cả mình, bởi vì bà Mei Chow tuy rằng có đẹp nhưng là….đẹp lão rùi, lại cặp kè với anh chủ có hơn 30 tuổi. Mà hơn nữa là, mối quan hệ của anh này với cô gái xinh đẹp Sheryl Chow thì sao? Yêu cả mẹ lẫn con à? Đừng nói là …yêu cả tôi nữa nhé. Tự nhiên thấy rờn rợn. Đúng là cái…chốn này lắm điều kỳ lạ! 

Xe đi qua tiệm spa, tôi chỉ qua cho Ryan thấy thôi, cũng không muốn ở lại lâu vì cứ thấy sờ sợ cái đôi kia thế nào đó. Tôi hỏi Ryan xem anh có vừa thấy cảnh cái đôi già già trong xe hôn nhau không? Ryan nói rằng anh không để ý. "What do you think of a 60 years old woman falling in love with a over 30 years old man?" (Anh nghĩ sao nếu một bà già 60 tuổi yêu một người đàn ông hơn 30 tuổi?). Ryan phá lên cười, "Is that so? Love is ageless, Kin" (Có chuyện đó sao? Tình yêu không giới hạn tuổi tác mà Kin). "Yes, ageless so you can fall in love with anyone!" (Vâng, không giới hạn tuổi tác vì thế anh có thể yêu bất kỳ ai). Tôi "kết luận" đầy mỉa mai. Kể ra thì, họ yêu nhau cũng không có sao, nhưng nếu yêu cả cô con gái nữa thì tồi tệ quá. Tôi quá đỗi tò mò đi, anh chủ của tôi phức tạp hơn tôi tưởng nhiều!!! Ryan chêm vào: "And since they are both rich, they can double their wealth with their love, age means nothing here, you think so too?" (Và vì họ cùng giàu có, họ có thể nhân đôi của cải với tình yêu, tuổi tác lúc này không có ý nghĩa gì cả, em có nghĩ thế không?).

Ryan kể rằng anh rất thích biển. Ngày trước bố anh làm hải quân đi viễn xứ khắp nơi và ông hay kể cho anh nghe về những hòn đảo ông tới. Tôi hỏi anh có thích ngọn hải đăng không? Bởi nơi tôi sống trên đảo có một ngọn hải đăng cũ rất đẹp. Khi nào trời sáng và nắng ráo tôi sẽ rủ anh đi bộ về cuối đảo chơi. Mắt Ryan sáng rực lên, anh nói mình thích đi biển hơn là học Y.

Ryan hỏi tôi có thích xem phim không? Anh muốn rủ tôi đi xem phim. Tôi biết anh là tuýp người rất bận rộn, có vẻ anh đang cố gắng để đưa đón tôi đi chơi. Hoặc anh đang cố gắng "bù đắp" cho những gì xảy ra. Tôi nói rằng đừng lo, tôi không buồn vì chuyện buổi chiều, và tất nhiên đồng ý đi xem phim, bất cứ lúc nào anh rỗi rãi. Chúng tôi nói chuyện khá nhiều. Tôi nhận ra Ryan là một người đàn ông sống rất tình cảm cho dù đôi lúc anh cũng khiến tôi hơi giật mình nếu không cười vì trông…lạnh quá, và có vẻ hơi khó gần. Có lẽ do ngoại hình, chắc hẳn khi nhìn thấy một người đàn ông đẹp ở ngoài đời, ta cũng thấy phần lớn là họ toát ra vẻ…khó gần. Tôi cảm nhận vậy!

Xe về đến nhà, Ryan hỏi tôi: "You’re not ready for a kiss right?" (Em vẫn chưa sẵn sàng cho một nụ hôn sao?). Tôi đỏ cả mặt, và nói rằng anh có thể hôn tôi…lên má. Chừng nào tôi còn chưa rõ mối quan hệ của anh với cô trợ lý hay là…cô nào khác thì chỉ thế thôi! "OK, i’ll do it, but your lip is my desire" (Ok, nhưng đôi môi kia mới là nơi anh khao khát!), Ryan nháy mắt. Ryan không hôn lên má mà cắn nhẹ và tai tôi khiến tôi nóng cả người (tôi thích hành động này hơn cả hôn), rồi hít hít mái tóc. Hành động quen thuộc Ryan đã luôn làm kể từ ngày tôi gặp anh.

Trở về nhà, cảm thấy hơi…hoàn hồn. Một ngày thu hoạch đáng kể những sự kiện khá hay ho. Tôi tự nhủ: "Đến tuổi cuộc sống nó phải phức tạp thế".

Đúng thế, đêm đấy khó ngủ thật, toàn suy nghĩ về Ryan, về anh chủ, bà chủ, nàng Garbriel và nàng Shery Chow, và cả ông già viết tiểu thuyết nữa. Ngày mai đi làm, có cả tá điều thắc mắc về anh chủ, nhưng tế nhị thôi.

Không ngủ được nên tôi tới tiệm nail sớm. Anh chủ ngạc nhiên khi thấy tôi đến sớm, hôm nay cô làm cùng cũng đã đi làm, tôi thấy đỡ ngột ngạt hơn khi phải chỉ có mình tôi và anh chủ. Chả hiểu sao hôm nay tôi nhìn mặt anh chủ cứ thấy nét…đểu đểu. Tôi hỏi: "Sao bữa có bạn em gọi tới hỏi em anh không đưa máy cho em?". "Ủa, là hỏi em hả? Mà hồi nào vậy? ". "Hôm nọ đấy, thứ bảy đấy, anh ấy tên là Ryan, sao anh không đưa máy cho em?" "Ủa, anh không thấy có nói mà, anh chỉ thấy có hỏi khách và cô Lyn (là cô làm cùng) thôi mà cưng?". Mặt anh này chối như thật, xạo quá đi. Thôi tôi chả trách nữa, tôi dặn Ryan gọi về nhà, đằng nào ban ngày tôi cũng chả đi đâu được. Nhưng thấy có gì đó thất vọng và đổ vỡ!

Có lẽ Billy cũng hiểu là mình đã làm sai. Anh dịu giọng và hỏi han tôi rằng tôi đã có bạn trai rồi sao. Tôi nói rằng tôi chẳng có ai cả, tôi không thích có bạn trai. Billy cười, tôi bắt đầu thấy ngài ngại cái chốn này. Và hôm đấy chúng tôi nói chuyện với nhau ít hơn, Billy rất hay nhìn thái độ của tôi, tôi vờ không để ý. Thứ hai cũng ít khách, tôi hay ra ngòai chơi cho dễ thở!

Minh họa: Theo blog Hà Kin

Tôi cũng để ý, Billy hay có điện thoại bằng tiếng Hoa, giọng nói rất truyền cảm, đích thị là nói với…gái, là Sheryl hay bà Mei đây? Tôi không hiểu lắm mối quan hệ của họ nữa. Billy thấy dường như thấy tôi thắc mắc về gia đình của Sheryl. Anh nói rằng gia đình của bà Chow là gia đình quý tộc rất danh tiếng từ thời Mãn Thanh. Bà của Mei Chow là một Cách Cách gì đó tôi không nhớ nữa. Sau này di tản sang Anh, Mỹ và Hong Kong hết. Sheryl sinh tại Hong Kong nhưng em gái sinh tại Mỹ. "Sheryl xinh thật đấy nhỉ, trông dáng cả 2 mẹ con rất quý phái", tôi nói. "Ô, nhỏ em mới xinh nè, khi nào em gặp nha!". Hừm, lại em nữa!!!

Một ngày thứ hai không vui vẻ cho lắm, Billy cũng buồn buồn, chắc do tôi không vui.

Lại tới thứ ba, tôi xuống spa. Lần này tôi cũng nhìn bà chủ thấy…khang khác, khác thế nào thì...khó tả!

Cô gái người Việt hôm nay cứ tíu tít, hỏi tôi Valentine có gì vui không? Tôi nói vui lắm. "Ahh, xạo ghê, thế mà nói là chưa có bồ". Hôm nay cô gái này về sớm vì có việc. Tôi 5h mới về. Và, xuống bến xe điện ngầm, nhân vật tiếp theo lại xuất hiện, nhảy thẳng đến trước mặt tôi. Người này là một người mà sau này về Việt Nam, được đông bạn bè của tôi biết tới nhất, và một số người đã được diện kiến, một vỏ bọc hoàn hảo cho tôi sau này, lại là ai đây???

(Còn tiếp)

Hình ảnh đại diện của Hà Kin

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

Vài nét về blogger: Hà Kin - chủ nhân của những trang blog mà người đọc có thể tìm thấy ở đó “ý nghĩa của cuộc sống, và một nhân sinh quan lạc quan mới mẻ”.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top