Chuyện tình ở New York (Phần 10)
2008-12-16 10:15
Tác giả:
Blog Việt - Nắm tay nhau đi thang máy cuốn xuống dưới bến tàu. Tôi nghĩ rằng những người đang đi ngược lại đều đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt hâm mộ (và ganh tị). Tối nay, tôi nghĩ sẽ phải "khai thác" triệt để những thắc mắc của tôi về Ryan bấy lâu nay.
Thắc mắc gì là lớn nhất đây? Không phải là cô trợ lý Gar xấu tính, không phải là anh đang làm việc cụ thể gì, nhà anh ở đâu, tại sao đẹp trai thế mà…chưa có người yêu,…mà là…anh quốc tịch gì vậy? Tôi đồ rằng anh cũng phải có một tá thắc mắc về tôi. Nhất là sự kiện tôi đã "mất tích" bấy lâu nay.
- So are you able to tell me where your parents from now? ( Anh có thể cho em biết bố mẹ anh đến từ đâu không?)
Tôi phải hỏi ngay lập tức, vì…tò mò quá rồi.
- Still wondering hah? (Vẫn băn khoăn hả?)
- Well…yes (cười)
Anh nhìn tôi đầy ẩn ý, rồi nhìn ra phía khác, cười mỉm, mắt liếc dòng người qua lại, rồi không nói gì. Tôi lay lay tay anh:
- Come on, tell me, tell me (Nói cho em biết đi mà)
Đáp lại là một nụ cười rất khó hiểu. Nhìn đầy mê hoặc!
- Come on, come on…come (Đi mà!)
- You missed me?(Em có nhớ anh không?)

Minh họa: Theo blog Hà Kin
Câu hỏi lại cắt ngang khiến tôi im bặt. Tôi đang hỏi chuyện khác cơ mà. Lần đầu tiên có một người nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi tôi như vậy. Thực sự là, tôi không rõ rằng tôi đã nhớ anh hay không? Hay chỉ là chút ấn tượng xa xưa đã khiến tôi quá "tiếc nuối" và "hiếu chiến" tới mức phải tìm ra anh cho đến tận ngày nay. Thời kỳ vừa rồi cũng không phải là tôi thực sự nhớ nhung anh cho lắm. Tôi chỉ là một kẻ hiếu chiến, có thể lắm chứ. Nhưng lúc này thì tôi bối rối lắm, tim rung rinh, thấy mình đã chiến thắng, thấy có cảm xúc lắm.
- Of course, i did, you? (Tất nhiên là có, còn anh?)
- Hopefully you missed me as much as i did! (Hi vọng là em cũng nhớ anh như anh đã nhớ em)
Bước lên tàu, im lặng với nhau đôi chút dù trong khoang khá ồn ào, dường như cả hai đang tự tận hưởng những lắng đọng suy nghĩ của riêng mình. Chúng tôi lên chuyến đi ngược lại về phía quận Queens chứ không sang
- OK, i’ll tell you, but promise to tell me where you are from too? Deal? (Ok, anh sẽ nói em nghe, nhưng em cũng phải nói cho anh biết em từ đâu đến nhé)
- Yes, absolutely! (Tất nhiên rồi)
- Well, my father is Brazilian and Cuban, my mother is half
- Wow, you are totally mixed, hihi. You do look different, you attract women a lot don’t you? (Ồ, anh quả là một hỗn hợp đấy. Anh có vẻ ngoài rất lạ, anh có biết là mình rất thu hút phụ nữ không?)
- Not only women, haha… (Không chỉ phụ nữ đâu em)
- I guess you’re right. You speak Spanish? (Em cũng nghĩ thế. Anh nói tiếng Tây Ban Nha à?)
- Spanish and Portugese, just a little bit of Japanese.Its time your turn! You’re mixed too? (Tây Ban Nha và Bố Đào Nha, một chút tiếng Nhật. Giờ đến lượt em? Em cũng là người lai phải không?)
- Nope, absolutely 100% Vietnamese! (Không, người Việt
- You are what? (Gì cơ?)
- Vietnamese (Người Việt
- Oh, wow, Vietnamese. i have no friends from this country, but i think still you are different, especially your eyes, and your full lips. They are sexy! (Ồ, người Việt
- Really? Just kidding, never heard of that. But i do look different, haha. (Thật ư? Em chưa nghe thấy thế bao giờ, nhưng quả thật em trông cũng kỳ lạ)
- You are kidding too… (Em lại đùa rồi)
Màn mở đầu cũng khá thú vị đấy chứ nhỉ. Giải tỏa được thắc mắc lớn rồi. Tôi rất muốn kể cho anh nghe chuyện tôi tìm anh khổ sở thế nào, và muốn được tố cáo tội của mụ trợ lý cho anh nghe ra sao. Không thiếu chuyện để kể, đúng không nhỉ! Thực sự tôi không phải là người tự tin về bản thân mình. Suốt cả bao năm ở Việt Nam, tôi chưa bao giờ có bạn trai, và thường tôi nghĩ rằng tôi có vấn đề về "ngoại hình" và tính cách, và tất nhiên cũng có kha khá người theo đuổi. Nhưng thực sự tôi không hề nghĩ rằng ai trong số đó có kẻ thật lòng và kiên trì. Tôi thậm chí đã từng nghĩ rằng chẳng có ai là thích tôi thật cả. Và tôi cũng vậy, có lẽ tôi cũng chả thích nổi ai. Đã 22 tuổi, cần phải thay đổi chứ đúng không nhỉ? Tôi tin rằng có thể tôi sắp biết thế nào là yêu chăng. Và dù người ấy không phải là một người Việt
Anh đưa tay lên vuốt mái tóc thẳng tưng nhưng hơi bên bết của tôi và cười (rất dịu dàng).

- I blamed myself for being so rush on that day. I should have stayed and took your number. I was waiting. I think you are not the type of easy girl to give me an instant call. But a whole month was too much to wait. Since i did not know exactly where you live and where you are from. i was desperate. Everday i’m back from work i stand at the station to look for you. i asked all of my friends if they know about you and looked all the Asian girls on street if they are at my sight, been like that such a long time. And sometimes just drinking something by myself and thinking of you, too much. i’ve never been that way. I used to have girl friends, i hadn’t been missing them that much! (Anh đã tự trách mình vì hôm đó đã quá vội vã. Lẽ ra anh nên ở lại và xin số của em. Anh đã chờ đợi. Anh nghĩ em không phải là cô gái dễ dàng gọi cho anh ngay. Nhưng đã gần một tháng anh chờ đợi rồi. Khi mà anh không biết em ở đâu và em từ đâu đến, anh đã mất hi vọng. Mỗi ngày đi làm về, anh lại đứng ở bến tàu để tìm em. Anh đã hỏi tất cả bạn bè của mình rằng liệu họ có thấy một cô gái người Châu Á trên đường hay không, một thời gian dài như vậy... Thi thoảng, anh ngồi uống một chút gì đó và nghĩ đến em thật nhiều. Anh chưa bao giờ như vậy. Anh đã từng có không ít bạn gái nhưng chưa từng như ai đến như vậy).
Những lời nói đầy chân thành đó làm tôi suýt chảy cả nước mắt. Được cái tôi không dễ chảy nước mắt nên tôi hay cười lấp liếm.
- You cried too? (Anh...có khóc không?)
- Oh, cry? Hmm, i guess until i completely loose you i guess i will…When did you come to my office?(Ừm, anh nghĩ nếu anh thực sự không thể tìm được em thì chắc là có... Em đến cơ quan anh lúc nào nhỉ)
- Last week i guess, on Saturday. (Hình như là thứ 7 tuần trước)
- That’s my day off! Too bad. What a sudden makes you think of me this late? (Đó là ngày nghỉ của anh. Tệ thật. Điều gì khiến em nghĩ tới anh muộn thế?)
- Secret, haha…. (Đó là một bí mật)
Tôi quyết định không nói cho anh biết tôi đã đi tìm anh như thế nào. Anh đi tìm tôi mà, cứ để cho anh nghĩ rằng chỉ có anh đi tìm tôi đi. Tôi muốn biết anh sẽ đưa tôi đi đâu. Tôi hy vọng thế nào anh cũng đừng làm trái tim tôi mỏi mệt vì quá nhiều hạnh phúc! Tôi mâu thuẫn thế đấy!
- You like Spanish music? (Em có thích âm nhạc Tây Ban Nha không?)
- I don’t listen a lot but i think i do. (Em không nghe nhiều nhưng em nghĩ là có)
Anh đặt bàn tay lên tay tôi. Bàn tay tôi được che lấp hoàn toàn bởi tay anh, tựa như có một cảm giác mình được che chở và bảo vệ. Rồi bàn tay ấy nắm tay tôi lại. "You and i, in this moment, holding the night, so close…hold it now, you can hear our heart beats". Cảm giác giống như lyrics của bài The Sweetest days vậy đó.
Đi ra ngoài trời, tuyết rơi to quá, mù mịt, lại hơi ẩm ướt nữa. Anh sợ tôi lạnh nên cuống quýt bắt tôi đứng nép vào phía bên trong một trạm xe bus và bảo tôi đứng chờ ở đó để đi lấy xe ô tô.
Khoảng 5 phút anh lái một chiếc xe van tới, chạy xuống mở cửa đưa tôi vào ngồi. Thật là ấm áp. Anh nói rằng xe của anh vừa mới được sửa ở gần đây và bây giờ anh mới lấy.
Trên đường đi, anh rất hay với tay vuốt tóc tôi, có lẽ do lạnh quá nên nó khá bết, anh lo rằng tôi bị lạnh. Xe rẽ vào một góc phố, và dừng lại trước một quán bar của người

Quán bar nhỏ và lúc đó tòan các đôi ngồi, đôi nào cũng hạnh phúc. Anh bồi vừa nhìn thấy chúng tôi đã chạy ra bắt tay và nói chuyện bằng một tràng tiếng Tây Ban Nha, dường như là họ đã quen biết nhau lâu rồi. Quán bar có một sân khấu nhỏ, trên đó có một ban nhạc chơi nhạc của người Mỹ la tinh, họ đang hát mấy bản tình ca bằng tiếng Tây Ban Nha. Anh nắm tay tôi và chỉ lên:
- That’s my band! (Đây là ban nhạc của anh)
- You have a band? (Anh có ban nhạc?)
- Yes, i perform here at night sometimes. They are all my friends. (Ừ, anh diễn ở đây vài buổi tối. Tất cả đều là bạn của anh!)
- What do you play? (Anh chơi nhạc cụ gì vậy?)
- Guitar (Ghi ta)
- Wow.
Tôi suýt mê đi, trên cả tuyệt vời. Tôi còn không ngờ tới cả điều này. Anh bồi xếp cho tôi một chỗ ngồi, một ánh nến nhỏ được đặt ở giữa lung linh. Anh bồi nhìn tôi và tấm tắc…khen bằng tiếng Anh bồi rất dễ thương:
_She’s pretty, hey Ryan, got ya! (Ryan, cô ấy rất xinh!)
Anh gọi rượu
Anh bồi rót rượu cho chúng tôi rồi đi.
- Cheer!
- Cheer!
Tôi không biết uống ruợu nhưng mà hôm đấy tôi cũng uống hết ly rượu đó. Uóng xong là mặt tôi đã đỏ bừng.
- Would you wait here? (Em đợi ở đây được không?). Anh hỏi
- Sure, go ahead. (Chắc rồi, anh cứ lên đó đi)
Anh cười rồi đứng dậy. Anh đi ra hướng sân khấu, bản nhạc cũ vừa kết thúc. Tiếng mấy người trong ban nhạc cười gọi tên Ryan. Rồi tất cả bọn họ đều nhìn về phía tôi. Anh khoác lên người chiếc guitar, ngồi xuống, đặt mic trước miệng. Có lẽ hôm nay anh không chỉ đánh guitar, anh còn hát nữa.
- This song "Hero" is just for the beautiful girl down there. Happy Valentine! (Bản nhạc “Hero” này dành tặng riêng cho cô gái xinh đẹp ngồi kia. Chúc mừng Valentine!)
Mọi người ai cũng ngoái lại nhìn tôi rồi vỗ tay tán thưởng, có cả tiếng huýt sáo. Tôi ngượng như chưa bao giờ được ngượng, nhưng tôi cũng hạnh phúc như chưa bao giờ được hạnh phúc.
Và đấy là người đàn ông đánh guitar hay nhất và hát hay nhất, và…đẹp nhất mà tôi từng được thấy và nghe….Tất cả đang ghen tị với tôi!
Anh hát bài "Hero" của Enrique Iglesias. Giờ nghe lại bài này tôi còn quá nhiều cảm xúc với nó.
"Would you dance if I asked you to dance?
Would you run and never look back
Would you cry if you saw me crying
Would you save my soul tonight?"
Cuộc đời có những giây phút tuyệt đẹp là thế đấy…
You are saving my soul tonight, baby!
Nhưng khi nó quá đẹp, là để sau này cho người ta quá buồn.
Vì cuộc sống mà, có mấy ai học được chữ ngờ…Phải không?

Hình ảnh đại diện của Hà Kin
Truyện Online – Theo Blog Hà Kin
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió
Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì
Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối
Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2
Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1
Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.
Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ
Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?
Trạm Cuối
"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”
Dấu son Tháng Tám
Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.
Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào
Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.

