Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chọn một người hòa hợp để đồng hành cùng mình

2022-08-20 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Bạn có biết câu nói đau lòng nhất mà tôi từng được nghe là gì không? Mẹ đã nói với tôi rằng “Sau này, con đừng lấy người như bố nhé!”. “Môn đăng hộ đối” có thể không phải là về địa vị, tiền bạc mà là sự hòa hợp về cách suy nghĩ, cách sống và cảm nhận cuộc sống này.

***

Kết hôn có cần môn đăng hộ đối? Một cô gái hiện đại tự hỏi điều này, buồn cười nhỉ? 

Tôi đã từng xem qua không biết bao nhiêu bộ phim tình cảm mà hai nhân vật chính đã phải chịu rất nhiều nhưng sóng gió vì môn không đăng, hộ không đối, chuyện tình hoàng tử và lọ lem, vua và cung nữ, thiếu gia và người hầu…Và tình yêu, càng cấm cản, lại càng mãnh liệt, vì thế tôi hiểu nỗi khổ sở của họ, cũng ngưỡng mộ tình yêu của họ. Cái kết mà tôi và gần như bất cứ người xem nào mong muốn, là một đám cưới, hai con người hạnh phúc. Nhưng cái gọi là “từ đó, họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau” dường như chỉ có trong truyện cổ tích. 

Câu chuyện tình đẹp ấy là câu chuyện tình trên màn ảnh, và kết thúc của nó là một đám cưới. Nhưng trong cuộc sống, không phải cặp đôi nào cũng vậy, và đời người, không phải chỉ sống cho đến khi kết hôn. Càng sống với nhau, càng hiểu về nhau, có khi lại càng xảy ra nhiều xung đột và dễ dàng xa cách.

Mẹ tôi là một cô gái khá giả, con quan chức, trong thời kì bao cấp, thuộc loại nhà có thịt để ăn. Còn bố tôi là con nhà nông, lụp xụp những rơm những rạ. Ông ngoại tôi là người có tư tưởng cởi mở, vậy nên không vì gia cảnh không đăng đối mà ngăn cấm bố mẹ tôi. Và như thế, bố mẹ tôi về chung một nhà.

Cho đến tận bây giờ, cũng gần 20 năm kết hôn, gia đình tôi được xem là một gia đình êm ấm. Chẳng có gì dẫn đến xung đột khi mẹ tôi là một người hiểu chuyện, chín chắn, mạnh mẽ, quyết đoán, bố tôi là một người đơn giản, hòa đồng, dễ thích nghi và hiểu lý lẽ. Tuy nhiên, vì mẹ tôi là người mạnh mẽ, quyết đoán nên nhiều khi mẹ cảm thấy không thể dựa dẫm vào bố, không thể bé nhỏ để được nuông chiều, vuốt ve như một người vợ, một người phụ nữ. Mà phụ nữ, ai chẳng muốn được chiều chuộng, được chăm lo, mạnh mẽ đến mấy cũng có lúc mệt mỏi. Mọi chuyện lớn bé trong nhà gần như đều do mẹ tôi quyết định, một người phụ nữ mà tôi ngưỡng mộ, kiểu phụ nữ mạnh mẽ tự lập mà tôi yêu thích trên phim. Và người phụ nữ ấy, mẹ tôi, 20 năm mạnh mẽ, mẹ đã mệt rồi. 

1m_a_(1)

Nhưng cái không hợp, không chỉ là ở tính cách, mà còn ở nhu cầu. Mẹ tôi không chỉ cần những bữa cơm đầy đủ, những tháng ngày trôi qua không xung đột nhưng tẻ nhạt và buồn chán. Mẹ tôi thích được tặng hoa, thích không khí lãng mạn, thích những cử chỉ, lời nói ngọt ngào. Còn bố tôi, ông thấy những điều đó là rườm rà và không cần thiết. 

Ngày nọ ngày kia cũng giống như những ngày khác, chúc một vài câu lấy lệ và sáng hôm sau vẫn thức dậy bên nhau, chẳng có gì thay đổi, chẳng có gì đặc biệt. Những nhu cầu ấy một phần đến từ hoàn cảnh gia đình. Dù sao, hai người đồng cảnh thì tâm hồn sẽ dễ dàng đồng điệu. Cũng là trong những bộ phim tôi xem, và những gì tôi nghe được, biết được (một đứa trẻ như tôi chỉ có thể tìm hiểu về thế giới khác thế giới của mình, trên mình và dưới mình, hầu hết qua những bộ phim), những người giàu, họ thích thưởng thức những thứ nghệ thuật đắt tiền, thú vui của họ phải đắt, phải độc, và phải đẹp. 

Cuộc sống của họ, một phần nào đó mang màu sắc nghệ thuật và có tính thẩm mĩ. Còn những người ở tầng lớp dưới, những người nghèo, mong muốn của họ là được sống, sống sót, qua ngày. Một buổi hoàng hôn đẹp chẳng là gì với những người nông dân đang cặm cụi trong nóng bức, làm nốt phần việc của mình trên đồng ruộng. Một bầu trời đẹp chẳng có nghĩa lý gì với một cái bụng đói. Không phải ai cũng có khả năng thưởng thức cái đẹp. Một tâm hồn cần sự lãng mạn và một tâm hồn đơn giản chỉ thấy lãng mạn là điều cầu kì và vô nghĩa thì chắc hẳn không thể hòa hợp được.

binh_1

Phim, truyện cũng không phải chưa từng đi sâu vào vấn đề này. Ngay từ những câu chuyện ngày xưa, trong tích chèo dân gian, tôi đã từng biết một nàng Xúy Vân giả dại để đi theo tiếng gọi của tình yêu, dù chồng nàng là một người tốt, có học thức. Tuy nhiên, khát vọng công danh của Kim Nham không thể hòa hợp được với khát vọng hạnh phúc lứa đôi của Xúy Vân, vì vậy họ trở thành hai người “đồng sàng” mà “dị mộng”.  Khi học tác phẩm ấy, bất giác, tôi nghĩ đến mẹ và cảm thấy thương mẹ vô cùng.

Bạn có biết câu nói đau lòng nhất mà tôi từng được nghe là gì không? Mẹ đã nói với tôi rằng “Sau này, con đừng lấy người như bố nhé!”. “Môn đăng hộ đối” có thể không phải là về địa vị, tiền bạc mà là sự hòa hợp về cách suy nghĩ, cách sống và cảm nhận cuộc sống này.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! | Family Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

back to top