Chạm vào ký ức
2017-01-23 01:25
Tác giả:
Những miền ký ức như những chiếc bong bóng xà phòng, lung linh tuyệt đẹp nhưng khẽ động vào là tan. Nhưng vì đẹp nên tôi luôn lần tìm về những miền ký ức cũ, thông qua mọi giác quan, để gợi nhắc rằng mình cũng đã từng có thời thơ ấu như thế.
Hôm nay tôi tình cờ mở Facebook, mấy bạn đăng hình ảnh về những bài thơ trong sách giáo khoa hồi cấp 1, hồi chúng tôi đi học những năm của thập kỷ 90. Mỗi lời thơ như mùi hương xưa quen nhắc tôi nhớ lại khung cảnh của ngày xa xưa ấy.
"Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió,
Sẽ được nghe thấy tiếng chim hay,
Tiếng lích chích chim sâu trong lá,
Con chìa vôi vừa hót vừa bay."
(Trích Nói với em của Vũ Quần Phương- Vũ Ngọc Chức).

Tôi nhớ ông ngoại tôi ngồi bên thềm căn nhà xưa cũ, ông hay chẻ những chiếc tăm nhỏ, những đôi đũa ăn cơm ông chuốt từ cây tre mượt mướt, cả những chiếc đóm để châm lửa cho ông hút thuốc lào. Ngày đó, khu vườn lộng gió, cây bưởi chua sai trĩu quả. Tôi đan những chiếc võng rơm ngồi như những chiếc xích đu vươn xa đến tận chân trời. Vài lần bị ngã đau, nhưng không hề gì, tôi vẫn cười tươi chưa từng thấy cùng Huyền - cô bạn hàng xóm nối khố của tôi. Sau này, cũng đã lâu lắm rồi tôi không gặp Huyền nữa, nghe nói Huyền lấy chồng sớm rồi vất vả chuyện kiếm tiền nuôi con. Thỉnh thoảng, trong giấc mơ tôi vẫn hay mơ về bạn ấy, chúng tôi vẫn nối tiếp những trò chơi tuổi thơ...
Có một kỷ niệm tôi nhớ mãi không bao giờ quên, bà ngoại tôi bảo tôi lấy đóm của ông châm lửa từ chiếc đèn dầu mang cho bà nhóm bếp. Tôi ngoan ngoãn làm theo bà, chiếc đóm cùng ngọn lửa cháy nhẹ nhàng châm cho bà nhóm bếp, khi xong rồi tôi thấy cái đóm vẫn cháy, tiếc chẳng muốn dập lửa, tôi châm luôn vào thùng rơm bên cạnh bếp. Lửa bén rồi cháy to nhanh chóng, bà tôi vội vàng dập lửa, còn tôi đứng nhìn thích thú. Sau hồi dập lửa vất vả bà mắng cho tôi một trận vì tội nghịch dại. Tôi chỉ nghĩ trong đầu rằng tôi tiếc cái đóm vẫn đang cháy và lý do tôi châm lửa đốt vì tôi không muốn dập lửa từ chiếc đóm. Bây giờ thì tôi thấy mình thật ngố quá! Tiếc rằng bà giờ đây chẳng còn sống để nghe tôi hối hận và kể lỗi những lần tôi nghịch dại nữa rồi.
Ông ngoại tôi có một cái nốt ruồi thịt màu hồng sau lưng, tôi tưởng tượng đó là ti mẹ nên vặn vẹo thích thú lắm, suốt ngày cấu và cắn. Sau này khi bốc mộ ông, nhìn lại nắm xương còn sót lại, tôi chỉ muốn tìm cái nốt ruồi ngày ấy. Nghĩ thời gian trôi đi và thay đổi mà thấy xót xa.

Những bài thơ hồi cấp một là cả một trời tuổi thơ tôi trong đó, tôi ngắm nghía những bức họa dưới mỗi bài thơ và tưởng tượng đặt mình vào không gian đó:
Tre, tre đứng bên bờ ao,
Tre nghiêng soi bóng.
Mặt hồ gợn sóng,
Tre thả thuyền trôi,
Trưa hè nắng nôi,
Tre trùm bong mát…
Phải rồi, khi tôi ngân nga đọc mấy vần thơ đó, cả nhà tôi quây quần bên nhau, có anh chị tôi khúc khích tiếng cười, có ông bà tôi hiền từ đi lại dưới hiên đầy nắng nên tôi nhớ lắm. Mỗi lần chạm vào mấy bài thơ đó tôi lại lần tìm về hình ảnh quen thuộc ngày xưa. Kỷ niệm có một mùi hương đặc trưng , chỉ chạm vào thôi, cả trang ký ức lại tìm về. Không chạm được vào nó nên rất đau. Giống như người thất tình, phải nhớ nên rất buồn.
© Nguyễn Thị Thanh Nga – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.







