Trễ một chuyến xe về với tuổi thơ
2016-10-30 01:15
Tác giả:
Trong ngăn kéo tủ riêng của tôi có một cái hộp thiếc. Đấy là hộp bánh sau khi ăn tôi giữ lại để chứa những thứ tôi quý. Nó theo tôi từ khi tôi bước vào lớp sáu.Tôi nâng niu nó từ lúc còn sống ở quê với ông bà ngoại và nó là thứ duy nhất tôi mang theo lên thành phố.
Bên trong chiếc hộp chỉ là một chiếc kẹp tóc hình nơ màu đỏ cùng một cây bút chì ngắn khoảng hai đốt ngón tay và một viên bi to trong veo không màu. Ngoài ra không còn gì hết trong hộp.
Đọc đến đây, nhiều người chắc sẽ buồn cười! Riêng tôi, ba món ấy phải giữ gìn để không thể mất được vì chiếc bút chì là của mẹ cho ngày đầu tiên đi học lớp một và cái kẹp hình nơ của cô bé tóc thắt hai bím ngày xưa tôi mến, tôi thương. Viên bi của thằng bạn thân tên Tý hôm chia tay, nó vừa khóc vừa tặng cho tôi kèm lời dặn dò: “Mày nhớ về thăm tao và con Xuân nha.” Đến giờ tôi cũng chẳng biết nó khóc vì tôi hay tiếc viên bi đặc biệt nữa.
Tý và Xuân ơi! Tôi là người bạn tồi vì đến hơn mười năm tôi mới quay về tìm lại tuổi thơ của mình, tìm lại các bạn, những gương mặt làm nên kỷ niệm ngây thơ bên dòng sông quê ngoại.

Trong ký ức non nớt của tôi thì quê ngoại rất nghèo so với cuộc sống nơi thành phố tôi sống cùng cha mẹ sau này, bởi xóm của ngoại toàn nhà tôn vách bằng gỗ hoặc lá dừa. Ai cũng chỉ có xe đạp chứ không có xe máy. Cả xóm cũng chỉ có duy nhất một nhà ông Cả Hào là có tivi màu vì con ông ấy lấy chồng buôn bán ngoài chợ thị xã nên khá giả. Sau này nhà chú ba Long chủ trại gà cũng mua về được cái tivi màu nữa vì ngoại kể chuyện có lần cả xóm đang ngồi xem ké phim hay ở nhà ông Cả thì ông đòi tắt tivi giữa chừng vì muốn ngủ sớm. Bị cụt hứng giữa chừng, chú Long tuyên bố sẽ bán gà mua tivi cho bà con xem ké thoải mái. Nào ngờ chú ấy nói là làm thật, chỉ có vợ chú cằn nhằn vài ngày vì thấy tiếc tiền.
Bọn trẻ con không bận tâm chuyện của người lớn. Thế giới của chúng tôi là những buổi tan trường, chạy thật nhanh về xóm để tụ tập bắn bi dưới gốc me. Bọn con gái thấy con trai chơi bi cũng rủ nhau chơi banh đũa hay nhảy dây. Cây me to nhất xóm luôn là điểm hẹn ngập tràn tiếng trẻ con đùa giỡn. Chơi đổ mồ hôi, cả bọn vừa trai vừa gái kéo nhau ra con sông trước xóm để tắm. Bọn tôi vừa tắm vừa dọa ma da khiến nhóm con gái chết khiếp!
Tôi rất thích con bé Xuân bên cạnh nhà. Nhà nó cũng nghèo như mọi người nhưng má nó làm đẹp cho nó dữ lắm. Nó đi học là thắt hai bím tóc dài sau lưng, quần áo lúc nào cũng sạch sẽ, thơm tho chẳng bù với bọn con trai quần áo dính đầy mực và tóc không chịu chải chuốt. Tôi mê mẩn nhất khi Xuân diện bộ váy hồng kẹp hai cái nơ đỏ vào tóc, theo mẹ đi lễ chùa ngày rằm. Nó biết tôi nhìn nó nên mặt cứ hất lên thật kiêu kì. Mà cũng đúng thôi, có ai trong xóm này học giỏi và xinh xắn như Xuân đâu. Chỉ có tôi hay cho Xuân bánh kẹo còn thằng Tý thường chọc ghẹo cho nó khóc. Vì vậy mỗi lần chơi trò nấu ăn, làm nhà tôi và Xuân hay đóng vai cha mẹ còn thằng Tý vào vai con. Nó tức lắm mà không làm gì được!
Ngày tôi thi đậu vào lớp sáu, cha mẹ về quê đón tôi lên Sài Gòn sống vì lúc đó em tôi đã vào lớp một, mẹ không bận rộn nữa. Hơn nữa cha mẹ tôi muốn tôi có điều kiện học tập tốt hơn. Tôi khóc mấy ngày vì không muốn xa ông bà ngoại tôi đã yêu như cha mẹ. Ông bà nuôi tôi từ năm lên sáu cho mẹ tôi có thời gian chăm sóc đứa em kế tôi vừa ra đời. Và tôi không muốn xa các bạn. Nhưng người lớn đã quyết định, tôi phải vâng lời thôi.

Buổi sáng hôm chia tay, tôi chẳng muốn ăn gì mà cứ đứng đợi bạn dưới gốc me già. Thằng Tý đến trước tiên. Nó chảy nước mắt, sụt sùi đưa tặng tôi viên bi "sa lược" nó quý nhất vì lúc sản xuất có vài viên bị lỗi không có màu khiến nó trở nên đặc biệt. Nó dặn tôi phải về quê thăm chúng nó thường xuyên. Tôi cầm tay nó rồi gật đầu. Một lát sau, Xuân đến. Cô bé hai bím tóc tôi thích hôm nay diện bộ váy hồng nhưng không thấy kẹp nơ đỏ. Xuân đặt vào tay tôi một vật nhỏ, ấy là một chiếc kẹp hình nơ rồi nói rằng:
- Xuân tặng Tùng một chiếc kẹp, còn một chiếc Xuân giữ. Hẹn khi nào bạn về nhớ mang theo, khi ấy có đủ hai chiếc thì Xuân sẽ kẹp nó lên hai bên tóc. Chúc Tùng lên thành phố vui vẻ và đừng quên tụi bạn này nha!
Tôi muốn khóc to lên mà phải cố gắng nén lại vì sợ mắc cỡ với con gái.
Cuộc sống sung túc và vội vã nơi đô thị đông đúc khiến đứa trẻ tuổi mười hai mau quên miền quê nghèo với lũ bạn ấu thơ. Duy nhất ba kỷ vật được tôi giữ gìn như một sự an ủi cho chính mình, bởi tôi đã không quay về quê ngoại trong suốt hơn mười năm, cho đến ngày tôi cầm tấm bằng đại học. Tôi muốn về quê gặp lại để nói tiếng "yêu em" với cô bé hai bím tóc dễ thương vì tôi chưa có một mảnh tình vắt vai.
Có lẽ mọi thứ đã thay đổi quá nhiều với thời gian. Ông bà tôi nay đã lưng còng, mắt mờ.Xóm nghèo bây giờ quy hoạch thành đường to, phố lớn nên người xưa cầm tiền đi nơi khác sinh sống khá nhiều. Riêng cô bé tóc thắt bím ngày xưa của tôi, giờ đã là vợ của Tý. Cây me cổ thụ không còn giống như tuổi thơ của chúng tôi trôi xa.
Tôi đã bị trễ một chuyến xe về với tuổi thơ, với hạnh phúc ...
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






