Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu học trò nhỏ giúp tôi thêm yêu nghề giáo

2021-02-27 01:05

Tác giả: Nguyễn Như Hoa


blogradio.vn - Thấm thoát 20 năm trôi qua, cậu học trò nhỏ ngày ấy của tôi, giờ đã là một người đàn ông sống chững chạc, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng. Mỗi lần cô trò gặp nhau, tôi lại thấy niềm vui như vẫn còn ở lại trong trái tim mỗi người.

***                                  

Trong những năm tháng làm công tác chủ nhiệm tôi đã trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc. Có những lúc ngập tràn niềm vui, hạnh phúc  khi học sinh giật giải nhưng cũng có lúc thấy buồn khi học sinh chưa ngoan. Một kỷ niệm đã theo tôi suốt những năm tháng dạy học mà mỗi khi nghĩ về nó tôi lại nhớ đến em - cậu học trò nhỏ .

Năm 1996, tôi được nhà trường phân công chủ nhiệm lớp 3, thuộc trường Tiểu học TC 2.  Hằng ngày tới lớp, tôi phải đi hơn chục cây số, đường rất khó đi, mưa thì trơn, nắng thì bụi. Tôi phải dắt chiếc xe đạp đi trên chiếc cầu tre cũ kỹ ấy, nỗi khiếp sợ đôi khi làm tim tôi thót lại. Không ít lần, tôi chán nản.

Lớp 3 của tôi có 30 học sinh. Mỗi em có mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng hầu hết đều có mức sống trung bình. Trong số đó, có một cậu bé, vóc người nhỏ nhắn, thân hình gầy guộc, nước da đen sạm với khuôn mặt lúc nào cũng buồn luôn ám ảnh tôi nhiều nhất, em học sinh ấy tên là H.

Hàng ngày, H đi học muộn hơn các bạn, nhiều buổi trễ giờ. Trong lớp thường không tập trung nghe giảng hay lơ đãng. Chính vì vậy mà sức học của em đuối hơn các bạn. Thái độ của em đã làm tôi không ít lần phiền lòng nhắc nhở, nghiêm khắc cũng có, mềm mỏng cũng nhiều nhưng cũng không thay đổi được là bao. Em sống khép kín, giờ ra chơi thường hay ngồi tại bàn, không ra chơi cùng các bạn. Điều đó càng khiến tôi muốn tìm hiểu thêm hoàn cảnh về em.

tho-luc-bat-ve-thay-co

Qua tìm hiểu, tôi được biết gia đình em thuộc diện hộ nghèo của xã. Nhà có năm anh chị em, em là con thứ ba trong gia đình. Bố em làm ruộng, mẹ thường hay đau ốm phải đi viện, bà nội già yếu.

Một buổi sáng, đi qua chợ, tôi nhìn thấy em đang đứng bán rau cho mẹ. Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả với cậu học trò nhỏ hiếu thảo ấy. Một lần, trong một tiết Toán, khi tôi đang say sưa giảng bài, thì H bỗng kêu đau bụng, tưởng là em cũng thường đau như các bạn, tôi lấy lọ dầu ra xoa nhẹ vào vùng rốn và hai thái dương cho em nhưng cơn đau vẫn không giảm. Tôi lo lắng hỏi:

“Trưa nay em có ăn gì lạ không?”.

Em nhăn nhó trả lời.

“Em chỉ ăn cơm với nước mắm thôi cô ạ”.

Vì lúc đó đang còn trẻ, kiến thức y khoa còn thiếu nên tôi ít nhiều cũng thấy lúng túng. Nhìn em mỗi lúc một đau hơn, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán, tôi nhờ một đồng nghiệp trông hộ lớp, rồi vội vàng đèo em đến trạm xá. Sau khi bác sĩ Bình thăm khám cho em, ông chẩn đoán có nhiều khả năng H bị viêm ruột thừa cấp và yêu cầu phải đưa đến viện gấp.

Tôi lại vội vã đạp xe hộc tốc đưa em về nhà, để bố mẹ  đưa em đi. Mồ hôi ướt đầm lưng áo tôi, phần vì mệt, phần vì rất lo lắng cho em.

Con đường về nhà em nhỏ hẹp, quanh co, ngồi sau tôi, thỉnh thoảng em lại rên lên những tiếng khe khẽ, chắc là em cũng cố kiềm chế cơn đau để tôi bớt lo lắng. Còn tôi thì vừa ra sức đạp, vừa hỏi.

“Sắp đến nhà mình chưa em?”.

Em cố gắng trả lời.

“Cô đi thẳng, rẽ phải một đoạn, rồi rẽ trái  thêm một đoạn nữa thì …”.

Tai tôi ù lên vì mệt và lo lắng, còn con đường tới nhà em cứ như xa tít tắp vì vài ba lần hỏi mà vẫn chưa đến. Cho tới khi em reo lên khe khẽ “Nhà em kia rồi, cô ơi”.

Trước mắt tôi hiện ra một căn nhà tranh, vách đất, đôi vùng thủng lỗ chỗ. Vội vã bước vào nhà, tôi nhìn thấy một cụ già nằm ốm mệt trên chiếc giường tre, trong nhà chẳng có đồ đạc gì có giá trị. Thấy tôi, cụ ngồi dậy thì thào.

“Chào cô giáo”.

unnamed_(2)

Rất may, bố em có nhà. Tôi nói nhanh về tình trạng bệnh của em. Bố em cũng vội vàng đi sang nhà hàng xóm để nhờ đèo em ra viện gấp. Tôi nhìn theo em, cho đến khi xe đi khuất, rồi mới trở lại trường.

Trên đường trở lại trường tôi bỗng thương đôi bàn chân trần nhỏ bé, non nớt của cậu học sinh còi cọc ấy phải đi qua mỗi ngày, hết bán rau giúp mẹ xong, lại vội vã tới trường. Tôi bỗng tự trách mình sao vô tâm với em vậy. Nước mắt của tôi cứ trào ra cho đến khi tới lớp.

Tối hôm đó tôi đạp xe ra viện huyện để thăm em, tôi được biết em đã được chuyển lên viện C để mổ gấp. Tôi vội vã đạp xe lên viện C .Đến phòng cấp cứu, nhận ra em đang nằm thiêm thiếp ngủ, khuôn mặt xanh xao, gầy gò sau ca mổ. Không kiềm chế được cảm xúc của mình, tôi ôm lấy em và khóc. Nếu hôm đó tôi chỉ chậm một chút thôi thì đã không cứu được em rồi.

Từ hôm đó, đều đặn, vài ba ngày tôi lại đến thăm em, bón cháo cho em ăn, tâm sự với em chuyện ở lớp và động viên em cố gắng điều trị để sớm trở lại với cô cùng các bạn.

Đến lớp, tôi nói chuyện về hoàn cảnh của em với các bạn; khuyên các em phải tích cực giúp đỡ H trong thời gian tới để em được hòa đồng, vui vẻ khi tới lớp. Còn tôi, cũng tự hứa với bản thân mình, phải quyết tâm bồi dưỡng kiến thức cho em. Gần 20 ngày sau, em được ra viện và tới lớp. Các bạn ùa reo chào đón H, quây quần bên em hỏi đủ mọi chuyện, khiến em rất xúc động và thỉnh thoảng nhìn tôi với ánh mắt biết ơn. Cũng từ ngày đó, em không còn ngồi lẻ loi đơn độc trong mỗi giờ ra chơi, cũng không còn lơ đãng nhìn ra ngoài ô cửa sổ mỗi khi tôi giảng bài. 

tham-khao-4-bai-van-hay-lop-2-ta-co-giao-cu-cua-em-hinh-anh-2

Tôi đã tranh thủ từng phút giây lên lớp để bồi dưỡng, kèm cặp cho em, thương em như người thân của mình. Sức học của em bật lên trông thấy, em dần dần tự tin hơn, hay cười, hay nói. Thấy tâm trạng của em tốt dần lên mỗi ngày, tôi coi đó như phần thưởng lớn nhất trong nghề giáo của mình. Hằng ngày chỉ thấy em đến lớp mãi một bộ quần áo, tôi  trích trong số tiền lương ít ỏi của mình, mua tặng em một bộ quần áo mới, khiến em rất thích thú.

Từ đó, con đường đặc quánh bùn đỏ và chiếc cầu tre lắt lẻo không còn là nỗi ám ảnh khiếp sợ trong tôi. Trong tâm trí tôi, 30 cặp mắt ngây thơ của các em, luôn luôn có một động lực mạnh mẽ thúc giục bước chân tôi tới trường. Tôi thầm cảm ơn các em, nhất là H đã truyền cho tôi ngọn lửa thiêng liêng của tình thầy trò, truyền cho tôi lòng nhân ái, biết sống quan tâm và yêu thương mọi người.

Thấm thoát 20 năm trôi qua, cậu học trò nhỏ ngày ấy của tôi, giờ đã là một người đàn ông sống chững chạc, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng. Mỗi lần cô trò gặp nhau, tôi lại thấy niềm vui như vẫn còn ở lại trong trái tim mỗi người. Hôm nay, cuộc sống đã có nhiều thay đổi, nghề giáo cũng được nhìn nhận dưới nhiều lăng kính khác nhau, nhưng tôi tin phần lớn những thầy cô giáo đều muốn truyền ngọn lửa yêu thương tới các em học sinh của mình, để ngọn lửa yêu thương ấy sẽ mãi lan tỏa, ấm áp tình người, bồi dưỡng tình nhân ái trong nhân cách của các em.

© Nguyễn Như Hoa - blogradio.vn

Xem thêm: Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành l Radio Truyện Hay




Nguyễn Như Hoa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta sau này, liệu có thể có chúng ta không?

Chúng ta sau này, liệu có thể có chúng ta không?

Em đôi ba lần nghĩ rằng, nếu một ngày mình thật sự xa nhau, anh có người mới thì anh có đối xử ân cần với cô ấy không? Nếu thật sự như vậy thì chắc do em không may mắn đến bên anh không đúng lúc, khi anh chưa biết cách yêu thương trân trọng một người con gái. Gần 1 giờ sáng, viết những dòng này, nước mắt đầy rồi lại vơi. Chúng ta sau này liệu có thể có chúng ta không?

6 thách thức trong cuộc sống bạn phải vượt qua để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình

6 thách thức trong cuộc sống bạn phải vượt qua để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình

Nghiên cứu về những triệu phú tự thân trên thế giới đã chỉ ra rằng hầu hết xuất phát điểm không ảnh hưởng nhiều đến sự thành công mà chính là cách họ tiếp cận và đương đầu với những thử thách cuộc sống.

5 mệnh được sao phúc lộc chiếu mệnh, sự nghiệp hanh thông trong tháng 4

5 mệnh được sao phúc lộc chiếu mệnh, sự nghiệp hanh thông trong tháng 4

Tháng 4 đến, vận rủi rời xa và mang đến phúc lộc cho những người mệnh dưới đây. Họ không chỉ thuận lợi trong công việc mà còn đạt được nhân duyên đẹp đẽ. May mắn gõ cửa, tài vận lên cao, chất lượng cuộc sống của những người mệnh này sẽ được cải thiện rất nhiều.

Kí ức tuổi thơ

Kí ức tuổi thơ

Mẹ tôi áo vá, nón mê đầu làng Móng chân màu bám ngả vàng Đày lưng cõng nắng chang chang cuối mùa.

Mẹ ơi, con mong mẹ bên con cả cuộc đời

Mẹ ơi, con mong mẹ bên con cả cuộc đời

Thời gian không thể bỏ quên một ai, mẹ vẫn ở đó, vẫn đôi mắt ngóng trông con trở về nhưng tóc mẹ đã bạc, lưng mẹ không còn thẳng. Một cơn gió lạnh đầu mùa có thể khiến mẹ ốm cả mùa đông. Mỗi ngày qua đi, nỗi sợ đè nặng trong tôi, sợ rằng một ngày tôi mở mắt, không có mẹ ở bên. Biết rằng mọi sự đều là vô thường nhưng ước ao được mãi bên mẹ, để tôi được bù đắp được yêu thương mẹ, tặng mẹ chữ hiếu của riêng mình.

Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em

Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em

Anh đoán là em đã gom góp đủ thất vọng để chủ động rời đi trong chuyện tình cảm không có kết quả tốt đẹp này. Anh không có quyền trách cứ em vì chính anh đã đẩy em ra xa nơi mình. Nhưng nếu có cơ hội, anh thực sự muốn thổ lộ với em một điều “Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em”.

Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em (Phần 2)

Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em (Phần 2)

Đôi mắt em bao nhiêu năm vẫn ánh lên sự dịu dàng, trìu mến như hôm đầu gặp gỡ để rồi khiến tôi cả một thời lạc vào đôi mắt ấy không thể nào thoát ra được, vẫn mái tóc dài buông lơi thoang thoảng mùi hương bưởi.

6 kỹ năng sống đơn giản nhưng ai cũng phải bồi đắp để thành công và hạnh phúc hơn

6 kỹ năng sống đơn giản nhưng ai cũng phải bồi đắp để thành công và hạnh phúc hơn

Thành công trong cuộc sống không phải là một sự tình cờ. Nó là kết quả của việc phát triển các kỹ năng đã được khám phá, nuôi dưỡng và thực hiện trong nhiều thập kỷ. Nhưng thường đa số chúng ta lại không nhận ra điều đó.

Đón tháng 4, các chòm sao sau phải tuyệt đối cẩn thận nếu không sẽ rất dễ 'toang'

Đón tháng 4, các chòm sao sau phải tuyệt đối cẩn thận nếu không sẽ rất dễ 'toang'

Tháng 4 không hẳn là một tháng khó khăn cho bất kỳ ai. Tuy nhiên, đối diện với sự dịch chuyển của Mặt Trời đi từ một cung hoàng đạo năng động, tự tin và máu lửa như Bạch Dương đến sự trầm lặng, chậm chạp hơn của Kim Ngưu, không phải ai cũng dễ dàng thích nghi được. Đặc biệt đối với Song Tử, Thiên Bình và Nhân Mã, họ là những người quen thuộc với sự nhanh nhạy, biến đổi không ngừng, khi phải đứng trước nhịp sống khác với thường ngày, những ngày tới đây sẽ không dễ dàng chút nào.

Vương quốc của anh

Vương quốc của anh

Trái và tim tôi ngự trị một bóng hình, Vương quốc đó mùi hoa tình đưa lối. Anh là vua với quyền năng tuyệt đối

back to top