Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu học trò nhỏ giúp tôi thêm yêu nghề giáo

2021-02-27 01:05

Tác giả: Nguyễn Như Hoa


blogradio.vn - Thấm thoát 20 năm trôi qua, cậu học trò nhỏ ngày ấy của tôi, giờ đã là một người đàn ông sống chững chạc, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng. Mỗi lần cô trò gặp nhau, tôi lại thấy niềm vui như vẫn còn ở lại trong trái tim mỗi người.

***                                  

Trong những năm tháng làm công tác chủ nhiệm tôi đã trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc. Có những lúc ngập tràn niềm vui, hạnh phúc  khi học sinh giật giải nhưng cũng có lúc thấy buồn khi học sinh chưa ngoan. Một kỷ niệm đã theo tôi suốt những năm tháng dạy học mà mỗi khi nghĩ về nó tôi lại nhớ đến em - cậu học trò nhỏ .

Năm 1996, tôi được nhà trường phân công chủ nhiệm lớp 3, thuộc trường Tiểu học TC 2.  Hằng ngày tới lớp, tôi phải đi hơn chục cây số, đường rất khó đi, mưa thì trơn, nắng thì bụi. Tôi phải dắt chiếc xe đạp đi trên chiếc cầu tre cũ kỹ ấy, nỗi khiếp sợ đôi khi làm tim tôi thót lại. Không ít lần, tôi chán nản.

Lớp 3 của tôi có 30 học sinh. Mỗi em có mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng hầu hết đều có mức sống trung bình. Trong số đó, có một cậu bé, vóc người nhỏ nhắn, thân hình gầy guộc, nước da đen sạm với khuôn mặt lúc nào cũng buồn luôn ám ảnh tôi nhiều nhất, em học sinh ấy tên là H.

Hàng ngày, H đi học muộn hơn các bạn, nhiều buổi trễ giờ. Trong lớp thường không tập trung nghe giảng hay lơ đãng. Chính vì vậy mà sức học của em đuối hơn các bạn. Thái độ của em đã làm tôi không ít lần phiền lòng nhắc nhở, nghiêm khắc cũng có, mềm mỏng cũng nhiều nhưng cũng không thay đổi được là bao. Em sống khép kín, giờ ra chơi thường hay ngồi tại bàn, không ra chơi cùng các bạn. Điều đó càng khiến tôi muốn tìm hiểu thêm hoàn cảnh về em.

tho-luc-bat-ve-thay-co

Qua tìm hiểu, tôi được biết gia đình em thuộc diện hộ nghèo của xã. Nhà có năm anh chị em, em là con thứ ba trong gia đình. Bố em làm ruộng, mẹ thường hay đau ốm phải đi viện, bà nội già yếu.

Một buổi sáng, đi qua chợ, tôi nhìn thấy em đang đứng bán rau cho mẹ. Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả với cậu học trò nhỏ hiếu thảo ấy. Một lần, trong một tiết Toán, khi tôi đang say sưa giảng bài, thì H bỗng kêu đau bụng, tưởng là em cũng thường đau như các bạn, tôi lấy lọ dầu ra xoa nhẹ vào vùng rốn và hai thái dương cho em nhưng cơn đau vẫn không giảm. Tôi lo lắng hỏi:

“Trưa nay em có ăn gì lạ không?”.

Em nhăn nhó trả lời.

“Em chỉ ăn cơm với nước mắm thôi cô ạ”.

Vì lúc đó đang còn trẻ, kiến thức y khoa còn thiếu nên tôi ít nhiều cũng thấy lúng túng. Nhìn em mỗi lúc một đau hơn, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán, tôi nhờ một đồng nghiệp trông hộ lớp, rồi vội vàng đèo em đến trạm xá. Sau khi bác sĩ Bình thăm khám cho em, ông chẩn đoán có nhiều khả năng H bị viêm ruột thừa cấp và yêu cầu phải đưa đến viện gấp.

Tôi lại vội vã đạp xe hộc tốc đưa em về nhà, để bố mẹ  đưa em đi. Mồ hôi ướt đầm lưng áo tôi, phần vì mệt, phần vì rất lo lắng cho em.

Con đường về nhà em nhỏ hẹp, quanh co, ngồi sau tôi, thỉnh thoảng em lại rên lên những tiếng khe khẽ, chắc là em cũng cố kiềm chế cơn đau để tôi bớt lo lắng. Còn tôi thì vừa ra sức đạp, vừa hỏi.

“Sắp đến nhà mình chưa em?”.

Em cố gắng trả lời.

“Cô đi thẳng, rẽ phải một đoạn, rồi rẽ trái  thêm một đoạn nữa thì …”.

Tai tôi ù lên vì mệt và lo lắng, còn con đường tới nhà em cứ như xa tít tắp vì vài ba lần hỏi mà vẫn chưa đến. Cho tới khi em reo lên khe khẽ “Nhà em kia rồi, cô ơi”.

Trước mắt tôi hiện ra một căn nhà tranh, vách đất, đôi vùng thủng lỗ chỗ. Vội vã bước vào nhà, tôi nhìn thấy một cụ già nằm ốm mệt trên chiếc giường tre, trong nhà chẳng có đồ đạc gì có giá trị. Thấy tôi, cụ ngồi dậy thì thào.

“Chào cô giáo”.

unnamed_(2)

Rất may, bố em có nhà. Tôi nói nhanh về tình trạng bệnh của em. Bố em cũng vội vàng đi sang nhà hàng xóm để nhờ đèo em ra viện gấp. Tôi nhìn theo em, cho đến khi xe đi khuất, rồi mới trở lại trường.

Trên đường trở lại trường tôi bỗng thương đôi bàn chân trần nhỏ bé, non nớt của cậu học sinh còi cọc ấy phải đi qua mỗi ngày, hết bán rau giúp mẹ xong, lại vội vã tới trường. Tôi bỗng tự trách mình sao vô tâm với em vậy. Nước mắt của tôi cứ trào ra cho đến khi tới lớp.

Tối hôm đó tôi đạp xe ra viện huyện để thăm em, tôi được biết em đã được chuyển lên viện C để mổ gấp. Tôi vội vã đạp xe lên viện C .Đến phòng cấp cứu, nhận ra em đang nằm thiêm thiếp ngủ, khuôn mặt xanh xao, gầy gò sau ca mổ. Không kiềm chế được cảm xúc của mình, tôi ôm lấy em và khóc. Nếu hôm đó tôi chỉ chậm một chút thôi thì đã không cứu được em rồi.

Từ hôm đó, đều đặn, vài ba ngày tôi lại đến thăm em, bón cháo cho em ăn, tâm sự với em chuyện ở lớp và động viên em cố gắng điều trị để sớm trở lại với cô cùng các bạn.

Đến lớp, tôi nói chuyện về hoàn cảnh của em với các bạn; khuyên các em phải tích cực giúp đỡ H trong thời gian tới để em được hòa đồng, vui vẻ khi tới lớp. Còn tôi, cũng tự hứa với bản thân mình, phải quyết tâm bồi dưỡng kiến thức cho em. Gần 20 ngày sau, em được ra viện và tới lớp. Các bạn ùa reo chào đón H, quây quần bên em hỏi đủ mọi chuyện, khiến em rất xúc động và thỉnh thoảng nhìn tôi với ánh mắt biết ơn. Cũng từ ngày đó, em không còn ngồi lẻ loi đơn độc trong mỗi giờ ra chơi, cũng không còn lơ đãng nhìn ra ngoài ô cửa sổ mỗi khi tôi giảng bài. 

tham-khao-4-bai-van-hay-lop-2-ta-co-giao-cu-cua-em-hinh-anh-2

Tôi đã tranh thủ từng phút giây lên lớp để bồi dưỡng, kèm cặp cho em, thương em như người thân của mình. Sức học của em bật lên trông thấy, em dần dần tự tin hơn, hay cười, hay nói. Thấy tâm trạng của em tốt dần lên mỗi ngày, tôi coi đó như phần thưởng lớn nhất trong nghề giáo của mình. Hằng ngày chỉ thấy em đến lớp mãi một bộ quần áo, tôi  trích trong số tiền lương ít ỏi của mình, mua tặng em một bộ quần áo mới, khiến em rất thích thú.

Từ đó, con đường đặc quánh bùn đỏ và chiếc cầu tre lắt lẻo không còn là nỗi ám ảnh khiếp sợ trong tôi. Trong tâm trí tôi, 30 cặp mắt ngây thơ của các em, luôn luôn có một động lực mạnh mẽ thúc giục bước chân tôi tới trường. Tôi thầm cảm ơn các em, nhất là H đã truyền cho tôi ngọn lửa thiêng liêng của tình thầy trò, truyền cho tôi lòng nhân ái, biết sống quan tâm và yêu thương mọi người.

Thấm thoát 20 năm trôi qua, cậu học trò nhỏ ngày ấy của tôi, giờ đã là một người đàn ông sống chững chạc, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng. Mỗi lần cô trò gặp nhau, tôi lại thấy niềm vui như vẫn còn ở lại trong trái tim mỗi người. Hôm nay, cuộc sống đã có nhiều thay đổi, nghề giáo cũng được nhìn nhận dưới nhiều lăng kính khác nhau, nhưng tôi tin phần lớn những thầy cô giáo đều muốn truyền ngọn lửa yêu thương tới các em học sinh của mình, để ngọn lửa yêu thương ấy sẽ mãi lan tỏa, ấm áp tình người, bồi dưỡng tình nhân ái trong nhân cách của các em.

© Nguyễn Như Hoa - blogradio.vn

Xem thêm: Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành l Radio Truyện Hay




Nguyễn Như Hoa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

Con về đón Tết

Con về đón Tết

Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.

Những dấu chân không bao giờ mất

Những dấu chân không bao giờ mất

Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.

back to top