Cậu học trò nhỏ giúp tôi thêm yêu nghề giáo
2021-02-27 01:05
Tác giả:
Nguyễn Như Hoa
blogradio.vn - Thấm thoát 20 năm trôi qua, cậu học trò nhỏ ngày ấy của tôi, giờ đã là một người đàn ông sống chững chạc, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng. Mỗi lần cô trò gặp nhau, tôi lại thấy niềm vui như vẫn còn ở lại trong trái tim mỗi người.
***
Trong những năm tháng làm công tác chủ nhiệm tôi đã trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc. Có những lúc ngập tràn niềm vui, hạnh phúc khi học sinh giật giải nhưng cũng có lúc thấy buồn khi học sinh chưa ngoan. Một kỷ niệm đã theo tôi suốt những năm tháng dạy học mà mỗi khi nghĩ về nó tôi lại nhớ đến em - cậu học trò nhỏ .
Năm 1996, tôi được nhà trường phân công chủ nhiệm lớp 3, thuộc trường Tiểu học TC 2. Hằng ngày tới lớp, tôi phải đi hơn chục cây số, đường rất khó đi, mưa thì trơn, nắng thì bụi. Tôi phải dắt chiếc xe đạp đi trên chiếc cầu tre cũ kỹ ấy, nỗi khiếp sợ đôi khi làm tim tôi thót lại. Không ít lần, tôi chán nản.
Lớp 3 của tôi có 30 học sinh. Mỗi em có mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng hầu hết đều có mức sống trung bình. Trong số đó, có một cậu bé, vóc người nhỏ nhắn, thân hình gầy guộc, nước da đen sạm với khuôn mặt lúc nào cũng buồn luôn ám ảnh tôi nhiều nhất, em học sinh ấy tên là H.
Hàng ngày, H đi học muộn hơn các bạn, nhiều buổi trễ giờ. Trong lớp thường không tập trung nghe giảng hay lơ đãng. Chính vì vậy mà sức học của em đuối hơn các bạn. Thái độ của em đã làm tôi không ít lần phiền lòng nhắc nhở, nghiêm khắc cũng có, mềm mỏng cũng nhiều nhưng cũng không thay đổi được là bao. Em sống khép kín, giờ ra chơi thường hay ngồi tại bàn, không ra chơi cùng các bạn. Điều đó càng khiến tôi muốn tìm hiểu thêm hoàn cảnh về em.
Qua tìm hiểu, tôi được biết gia đình em thuộc diện hộ nghèo của xã. Nhà có năm anh chị em, em là con thứ ba trong gia đình. Bố em làm ruộng, mẹ thường hay đau ốm phải đi viện, bà nội già yếu.
Một buổi sáng, đi qua chợ, tôi nhìn thấy em đang đứng bán rau cho mẹ. Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả với cậu học trò nhỏ hiếu thảo ấy. Một lần, trong một tiết Toán, khi tôi đang say sưa giảng bài, thì H bỗng kêu đau bụng, tưởng là em cũng thường đau như các bạn, tôi lấy lọ dầu ra xoa nhẹ vào vùng rốn và hai thái dương cho em nhưng cơn đau vẫn không giảm. Tôi lo lắng hỏi:
“Trưa nay em có ăn gì lạ không?”.
Em nhăn nhó trả lời.
“Em chỉ ăn cơm với nước mắm thôi cô ạ”.
Vì lúc đó đang còn trẻ, kiến thức y khoa còn thiếu nên tôi ít nhiều cũng thấy lúng túng. Nhìn em mỗi lúc một đau hơn, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán, tôi nhờ một đồng nghiệp trông hộ lớp, rồi vội vàng đèo em đến trạm xá. Sau khi bác sĩ Bình thăm khám cho em, ông chẩn đoán có nhiều khả năng H bị viêm ruột thừa cấp và yêu cầu phải đưa đến viện gấp.
Tôi lại vội vã đạp xe hộc tốc đưa em về nhà, để bố mẹ đưa em đi. Mồ hôi ướt đầm lưng áo tôi, phần vì mệt, phần vì rất lo lắng cho em.
Con đường về nhà em nhỏ hẹp, quanh co, ngồi sau tôi, thỉnh thoảng em lại rên lên những tiếng khe khẽ, chắc là em cũng cố kiềm chế cơn đau để tôi bớt lo lắng. Còn tôi thì vừa ra sức đạp, vừa hỏi.
“Sắp đến nhà mình chưa em?”.
Em cố gắng trả lời.
“Cô đi thẳng, rẽ phải một đoạn, rồi rẽ trái thêm một đoạn nữa thì …”.
Tai tôi ù lên vì mệt và lo lắng, còn con đường tới nhà em cứ như xa tít tắp vì vài ba lần hỏi mà vẫn chưa đến. Cho tới khi em reo lên khe khẽ “Nhà em kia rồi, cô ơi”.
Trước mắt tôi hiện ra một căn nhà tranh, vách đất, đôi vùng thủng lỗ chỗ. Vội vã bước vào nhà, tôi nhìn thấy một cụ già nằm ốm mệt trên chiếc giường tre, trong nhà chẳng có đồ đạc gì có giá trị. Thấy tôi, cụ ngồi dậy thì thào.
“Chào cô giáo”.
Rất may, bố em có nhà. Tôi nói nhanh về tình trạng bệnh của em. Bố em cũng vội vàng đi sang nhà hàng xóm để nhờ đèo em ra viện gấp. Tôi nhìn theo em, cho đến khi xe đi khuất, rồi mới trở lại trường.
Trên đường trở lại trường tôi bỗng thương đôi bàn chân trần nhỏ bé, non nớt của cậu học sinh còi cọc ấy phải đi qua mỗi ngày, hết bán rau giúp mẹ xong, lại vội vã tới trường. Tôi bỗng tự trách mình sao vô tâm với em vậy. Nước mắt của tôi cứ trào ra cho đến khi tới lớp.
Tối hôm đó tôi đạp xe ra viện huyện để thăm em, tôi được biết em đã được chuyển lên viện C để mổ gấp. Tôi vội vã đạp xe lên viện C .Đến phòng cấp cứu, nhận ra em đang nằm thiêm thiếp ngủ, khuôn mặt xanh xao, gầy gò sau ca mổ. Không kiềm chế được cảm xúc của mình, tôi ôm lấy em và khóc. Nếu hôm đó tôi chỉ chậm một chút thôi thì đã không cứu được em rồi.
Từ hôm đó, đều đặn, vài ba ngày tôi lại đến thăm em, bón cháo cho em ăn, tâm sự với em chuyện ở lớp và động viên em cố gắng điều trị để sớm trở lại với cô cùng các bạn.
Đến lớp, tôi nói chuyện về hoàn cảnh của em với các bạn; khuyên các em phải tích cực giúp đỡ H trong thời gian tới để em được hòa đồng, vui vẻ khi tới lớp. Còn tôi, cũng tự hứa với bản thân mình, phải quyết tâm bồi dưỡng kiến thức cho em. Gần 20 ngày sau, em được ra viện và tới lớp. Các bạn ùa reo chào đón H, quây quần bên em hỏi đủ mọi chuyện, khiến em rất xúc động và thỉnh thoảng nhìn tôi với ánh mắt biết ơn. Cũng từ ngày đó, em không còn ngồi lẻ loi đơn độc trong mỗi giờ ra chơi, cũng không còn lơ đãng nhìn ra ngoài ô cửa sổ mỗi khi tôi giảng bài.
Tôi đã tranh thủ từng phút giây lên lớp để bồi dưỡng, kèm cặp cho em, thương em như người thân của mình. Sức học của em bật lên trông thấy, em dần dần tự tin hơn, hay cười, hay nói. Thấy tâm trạng của em tốt dần lên mỗi ngày, tôi coi đó như phần thưởng lớn nhất trong nghề giáo của mình. Hằng ngày chỉ thấy em đến lớp mãi một bộ quần áo, tôi trích trong số tiền lương ít ỏi của mình, mua tặng em một bộ quần áo mới, khiến em rất thích thú.
Từ đó, con đường đặc quánh bùn đỏ và chiếc cầu tre lắt lẻo không còn là nỗi ám ảnh khiếp sợ trong tôi. Trong tâm trí tôi, 30 cặp mắt ngây thơ của các em, luôn luôn có một động lực mạnh mẽ thúc giục bước chân tôi tới trường. Tôi thầm cảm ơn các em, nhất là H đã truyền cho tôi ngọn lửa thiêng liêng của tình thầy trò, truyền cho tôi lòng nhân ái, biết sống quan tâm và yêu thương mọi người.
Thấm thoát 20 năm trôi qua, cậu học trò nhỏ ngày ấy của tôi, giờ đã là một người đàn ông sống chững chạc, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng. Mỗi lần cô trò gặp nhau, tôi lại thấy niềm vui như vẫn còn ở lại trong trái tim mỗi người. Hôm nay, cuộc sống đã có nhiều thay đổi, nghề giáo cũng được nhìn nhận dưới nhiều lăng kính khác nhau, nhưng tôi tin phần lớn những thầy cô giáo đều muốn truyền ngọn lửa yêu thương tới các em học sinh của mình, để ngọn lửa yêu thương ấy sẽ mãi lan tỏa, ấm áp tình người, bồi dưỡng tình nhân ái trong nhân cách của các em.
© Nguyễn Như Hoa - blogradio.vn
Xem thêm: Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành l Radio Truyện Hay
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.






