Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cần những khoảnh lặng trong tâm hồn ta

2019-04-08 08:32

Tác giả: Lu Nhu


blogradio.vn - Anh ơi! Phải chăng hôn nhân thật sự đã giết chết tình yêu của hai ta hay chỉ đơn giản ta đang cần  một khoảnh lặng cho riêng mình?

***

Ly café sáng nay uống nhạt quá, cảm giác không đậm đà không ngọt ngào như ngày thường dù đó là ly café sữa mà em thường bảo ngọt quá. Và rồi em tự hỏi đã bao lâu rồi mình không ngồi lại nói chuyện với nhau, đã bao lâu rồi mình không còn nói chuyện cho nhau nghe, không còn chia sẻ cho nhau về những kế hoạch những dự định, hay không còn nói chuyện phiếm vu vơ về một chuyện gì đó, về một ai khác, về bà bán bún riêu đầu ngõ lúc nào cũng càm ràm vì em lấy nhiều chanh của bà quá, hay về bà bán cháo lòng lúc bán lúc không, rồi còn về việc cái quán café đầu ngõ bao giờ đóng cửa….

Ôi đủ thứ chuyện trên trời dưới đất nói mãi không hết đấy anh à! Nhưng sao nay em lại cảm thấy chúng mình như không có gì để nói với nhau. Có một cái gì đó giữa hai ta…

Anh ơi! Phải chăng hôn nhân thật sự đã giết chết tình yêu của hai ta hay chỉ đơn giản ta đang cần  một khoảnh lặng cho riêng mình?

Lấy nhau sáu năm rồi liên tiếp cho ra đời hai nhóc kháu khỉnh có vẻ như đã quá sức với chúng mình. Vừa sinh đứa đầu bảy tháng em lại mang thai đứa thứ hai, niềm vui liên tiếp niềm vui nhưng bên cạnh đó  kéo theo biết bao nỗi lo lắng phiền muộn về cơm áo gạo tiền đã khiến chúng ta ngày càng mệt mỏi. Anh nghỉ việc để ra gây dựng sự nghiệp riêng, còn em thì gồng mình để gánh vác gia đình. Phải  chăng sự vất vả buồn phiền áp lực đó đã khiến tâm hồn ta héo úa, không còn cảm giác yêu thương, cảm giác chia sẻ cùng nhau hay thậm chí là kiên nhẫn với nhau. Em cảm thấy cảm giác giác mệt mỏi uể oải luôn thường trực xuất hiện trên gương mặt của hai ta, cảm giác như quả bong bóng đang căng phồng chỉ trực chờ là nổ tung.
Anh biết không ngồi đối diện nhau cùng nhấm nháp ly café nhưng đôi mắt anh không còn nhìn em mà nhìn về một nơi xa xăm nào đó, và có thể nơi đó không có em. Có thể anh đang nghĩ về nơi bình yên ở đó không có những vất vả như thực tại bây giờ và cũng như anh đôi mắt em không còn nhìn anh chăm chú nghe anh nói mà chỉ dán vào màn hình điện thoại như cố che giấu đi một cảm xúc khác thường, cảm xúc chán chường mệt mỏi của em trong mối quan hệ này.

Cần những khoảnh lặng trong tâm hồn ta
Em không còn cảm giác muốn nói chuyện, muốn chia sẻ nữa và nhìn anh em biết anh cũng cảm thấy thế. Nhiều lúc em chỉ cảm thấy nếu không phải cùng chăm sóc con cái thì em và anh liệu có như thế này không, liệu có mệt mỏi như bây giờ không hay liệu có còn gì để nói với nhau không.

Anh ơi! Phải chăng hôn nhân thật sự đã giết chết tình yêu của hai ta hay chỉ đơn giản ta đang cần  một khoảnh lặng cho riêng mình?

© My Seafood Family – blogradio.vn

Xem video Chỉ hôm nay thôi cho phép bản thân được chênh vênh.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

Khi một ngọn cỏ được tự do

Khi một ngọn cỏ được tự do

Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.

An yên với chính mình

An yên với chính mình

“Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.

Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này

Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này

Người thông minh không chạy theo giá rẻ mà luôn cân nhắc sức khỏe, độ bền và tác động môi trường khi sắm đồ gia dụng.

back to top