Cam tâm đơn phương như đánh cược trong canh bạc và chúng tôi đã thua
2022-05-10 01:30
Tác giả:
Mộc San
blogradio.vn - “Đừng lãng phí thời gian cho tớ nữa, tớ vẫn không thể quên được cậu ấy”...
***
“Cuối cùng, chúng ta đều đi lạc. Lạc mất nhau trên con đường dài rơi mất ánh trăng, lạc mất nhau trong màn đêm lạnh lẽo, dưới ánh đèn đường kéo dài bóng người. Chúng ta bất lực như một đứa trẻ, chỉ quẩn quanh giữa bờ vực của yêu và hận, dằn vặt giữa khe hở của tội lỗi và trừng phạt. Còn cơn ác mộng của đoạn hồi ức ấy thì đang bước dần từng bước một, như dây tơ hồng leo từng bậc tới tận trái tim. Chúng ta đều đang chờ đợi, chờ đợi một ngày bụi bám nơi trái tim bị gió thổi đi mất, chờ đợi một ngày hoa cả bung nở rực rỡ trên đống xương khô…”
.jpg)
Hôm nay tôi muốn kể câu chuyện về một người bạn của tôi - Bách.
Tôi và Bách quen nhau trong một buổi họp mặt của câu lạc bộ nghệ thuật từ 3 năm trước. Chúng tôi chơi rất thân với nhau trong một nhóm gồm 5 thành viên. Hôm nay đúng sinh nhật Bách, 4 người chúng tôi tổ chức sinh nhật cho cậu. Cuối buổi sinh nhật, mọi người đều lần lượt ra về chỉ còn Bách và tôi. Vì nhà tôi cũng khá gần nên tôi ở lại dọn dẹp giúp cậu rồi mới về. Đang dọn giữ chừng thì Bách hỏi tôi: “Mày đã thích một ai đó mà chưa được đáp lại không”.
Tôi ngẩn người một lúc rồi đáp: “Có chứ, thanh xuân ai mà chẳng có một người thầm mến”
Trong cơn ngà ngà say, như muốn trút bỏ mọi phiền muộn, Bách nói: “Mày có muốn nghe câu chuyện của tao không?”.
Tôi gật đầu không đáp.
Đôi mắt cậu trở nên xa xăm
"Tao và cô ấy học chung trường nhưng lại không chung lớp, lần đầu tiên tao gặp cô ấy là hk2 của lớp 10. Sau lần gặp đó, chả hiểu sao cô gái bình thường ấy lại cứ quẩn quanh trong đầu tao. Dần dần về sau, tao tiếp cận cô ấy ngày càng nhiều, bọn tao cũng càng ngày càng thân thiết. Vì cô ấy thích vẽ tranh nên tao đưa cô ấy đến một viện bảo tàng để xem những bức tranh của các hoạ sĩ nổi tiếng. Ngắm nhìn khuôn mặt sáng ngời đang chăm chú xem những bức tranh đó, bất giác trái tim tao đập loạn lên, sau đó tao mới biết đó là rung động. Từ đó tao cố chấp theo đuổi cô ấy, nhưng đáng tiếc, trong tim cô gái đó có một người bạn cùng bàn suốt những năm tháng cấp 3. Mãi về sau này, chàng trai ngồi cùng bàn đó đi du học mà không nói một tiếng nào với cô ấy. Khi đó tao nghĩ ông trời đã cho tôi cơ hội để chứng minh bản thân mình với cô gái ấy. Nhưng đã 4 năm rồi, trong tim cô ấy vẫn không có mình..."
"Thế chàng trai đó đã quay lại với cô ấy chưa" - tôi hỏi
"Chưa"
"Vậy bây giờ mày định làm thế nào?"
"Vẫn tiếp tục theo đuổi cô ấy, đến khi nào cô ấy đồng ý.”
Tôi thầm nghĩ, cô gái này bị ngốc sao. Một chàng trai như thế theo đuổi suốt 7 năm mà không đồng ý lại thích một người ra đi không lý do…
"Giúp tao một việc nhé. Tao muốn tỏ tình với cô ấy lần nữa. Chúng ta sẽ biểu diễn một bài nhạc trong cuộc thi tuần sau, được không?"
Tôi giật mình khi nghe thấy chữ “được không?” của cậu. Một người cao ngạo và lão đại ban nhạc toàn trường lại nói với tôi hai chữ đó. Tôi do dự một lúc rồi đồng ý.

Sau một tuần tất bật chuẩn bị, buổi biểu diễn đã tới. Mọi sự cố gắng của chúng tôi đã không uổng phí, nó diễn ra suôn sẻ và giành được giải quán quân. Cuối buổi diễn, bên trong cánh gà, một cô gái khuôn mặt thanh tú cùng với áo blaze phối quần âu trông trẻ trung và xinh đẹp bước vào. Bách giới thiệu cô ấy với bọn tôi, trong đôi mắt cậu ẩn chứa sự dịu dàng mà bọn tôi chưa từng được thấy. 4 người bọn tôi tinh ý lùi ra ngoài dành không gian riêng cho họ, nhưng khi cửa đóng lại tôi lại nghe cô gái nói: “Đừng lãng phí thời gian cho tớ nữa, tớ vẫn không thể quên được cậu ấy”...
Vì được giải nhất, chúng tôi đã hẹn nhau đến quán nhậu gần đó chúc mừng, cứ tưởng rằng Bách sẽ không đến nhưng cậu lại đến với nụ cười trên môi mà cậu lại không biết rằng đôi mắt đó đang ẩn chứa sự thất vọng.
Cuộc nhậu cứ thế diễn ra suốt 3 tiếng đồng hồ, bây giờ ai cũng nằm bẹp trên bàn ngủ phì phò, chỉ riêng tôi và Bách duy trì được chút tỉnh táo ngồi đối diện nhau. Tôi nói: “Bây giờ từ bỏ được rồi chứ, bắt đầu một cuộc sống mới đi”.
“Trái tim con người nhỏ bé lắm, chỉ chứa được một người thôi. Nếu không phải là cô ấy, tao thà như thế suốt đời…” - Bách nói trong men say
Tôi cảm thấy một sự xót xa tận đáy lòng bởi cậu không biết, tôi đã yêu cậu mất rồi. Từ lần đầu tiên gặp mặt vào 3 năm trước, ánh hào quang ở cậu khiến tôi xao động. Tôi điên cuồng chạy theo, cố gắng nỗ lực để trở nên hoàn hảo và sánh vai với cậu. Kể cả việc ở gần nhà cậu, vào ban nhạc của cậu đều được tôi sắp xếp tỉ mỉ nhưng đáng tiếc cậu vẫn không quan tâm. Tôi cá rằng cậu biết rõ tâm tư của tôi, bởi buổi tối sinh nhật hôm đó cậu kể với tôi chuyện cô gái đó để khiến tôi không còn kỳ vọng gì mà từ bỏ cậu. Lúc đó, tôi thật đau…
“Thử chấp nhận tôi không? Ta quen nhau cũng 3 năm rồi đúng không, không còn quá xa lạ để bắt đầu một thứ mới mẻ” - tôi nói
“Ừ. Chúng ta sẽ mãi là huynh muội. Cùng nhau lên sân khấu, hát những bài hát thuộc về 5 người chúng ta”
Xót quá, đau quá. Ba năm thanh xuân của tôi cứ thế kết thúc bằng một câu nói của cậu. Không còn ảo tưởng mơ hồ và sự kì vọng về một tình yêu đẹp đẽ. Tôi đã trốn mình trong lớp vở ốc loang lổ đó quá lâu rồi, đã đến lúc giải thoát cho chính mình và nhìn nhận cuộc sống dưới con mắt không có cậu. Nhưng tôi phải cảm ơn cậu, bởi cậu đã là động lực để tôi cố gắng và cảm ơn chính mình đã tích cực để trở thành một bản thân hoàn hảo như vậy…
Suy cho cùng, can tâm đơn phương một người như đánh một canh bạc vậy, chúng tôi đã cược thua, còn bạn thì sao?
© Mộc San - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Những ngày chông chênh giữa cô đơn | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.






