Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn anh vì đã sống thật hạnh phúc

2018-12-09 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - “Anh muốn có một ngôi nhà, một gia đình nhỏ, một cuộc sống giản đơn, êm ấm”. Tôi nhận ra mình không thất vọng cũng không buồn bã. Thứ tôi đi tìm không phải là kỉ niệm mà là câu trả lời cho bản thân. Tôi không đến để nói lời xin lỗi mà là cảm ơn anh, cảm ơn anh đã sống hạnh phúc, cảm ơn anh đã để cho thanh xuân của tôi không mang theo nỗi hối tiếc quá lớn.

***

Tôi có thói quen lôi tất cả các món đồ mà mình cất giữ ra vào những lúc rảnh rỗi, cẩn thận ngắm nghía, lau chùi từng cái một trước khi đặt lại vị trí ban đầu của chúng. Những món đồ ngày càng nhiều tiêu tốn không ít thời gian nhưng tôi chưa hề bận tâm. Phương nói rằng tôi hoài cổ. Tôi nhớ đó là lần gần đây nhất tôi chuyển nhà, lúc cậu ấy khệ nệ bê mấy thùng cạc tông lớn chứa đầy vật dụng cho vào cốp sau xe. Khi ấy Dung cũng đang đóng gói đồ đạc gần đấy vội buột miệng:

“Người ta nói những người như vậy thường rất chung tình!”

Rồi nháy mắt cười với Phương khi bắt gặp cái lườm yêu của tôi. Không hiểu sao lúc ấy lòng tôi lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào hệt như có ai đó vừa cho mình một cây kẹo bông gòn thật lớn.

Tôi là phóng viên xã hội. Công việc đòi hỏi sức chịu đựng và tính nhẫn nại khá cao. Dung hay đùa rằng: “Nhà báo là một người nhiều chuyện được cấp phép”. Tôi không tán đồng cũng không phản đối. Trên cương vị bản thân tôi gọi mình là người lắng nghe và thu thập những câu chuyện rồi chia sẻ chúng với mọi người, tất nhiên là với mục đích mang lại kết quả tốt đẹp cho họ. Tôi hoàn toàn hài lòng với công việc của mình chỉ có một khuyết điểm nho nhỏ là “không thuận lợi cho việc hẹn hò”_như Phương nói. Dù không muốn nhưng tôi cũng phải thừa nhận thời gian không cố định của tôi ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng tôi khá nhiều. Hầu như những ngày cuối tuần, lễ, tết tôi đều không thể ở cạnh cậu ấy và những lúc tôi rảnh rỗi thế này thì cậu ấy lại dán mắt vào màn hình máy tính trong chiếc hộp mang tên cơ quan mất rồi.

Cảm ơn anh vì đã sống thật hạnh phúc

Dung là bạn nối khố của tôi từ thưở bé. Chúng tôi gặp Phương vào cuối năm thứ ba đại học. Kỳ lạ là dù học cùng trường cấp ba, cùng khóa nhưng giữa ba trăm con người chen chút trong không gian không mấy gì rộng rãi đó chúng tôi chưa hề gặp nhau. Phương nói đó là sự sắp xếp của số phận: “Sớm một chút sẽ rất dễ bỏ lỡ mà muộn một chút thì không thành thanh xuân nữa”. Chàng trai chỉ biết có thuật toán, chương trình của tôi cũng có lúc lãng mạn như thế đấy, nhưng có một bí mật có lẽ cậu ấy không bao giờ biết đó là giữa lưng chừng thanh xuân ấy đã có một thanh xuân khác được vùi sâu dưới đáy hộp lẫn trong đống đồ mà tôi luôn giữ. Và có lẽ tôi đã quên mất nó nếu như không có những lúc đối diện với gương mặt quen thuộc bỗng giật mình thảng thốt với câu hỏi: “Đây có phải là người mình chờ đợi hay không?”. Những lúc như vậy tôi thấy mình như đang rơi vào một hố sâu vô định, cô đơn, trống rỗng.

Chiếc hộp bằng gỗ được gửi qua đường bưu điện là món quà sinh nhật đầu tiên mà tôi có. Tuy tôi không hiểu lắm về các loại gỗ nhưng có vẻ nó được làm từ một loại gỗ tốt vì qua ngần ấy năm chất gỗ ngày càng thẫm màu và sáng bóng hơn chỉ có cái khóa làm bằng sắt đã ít nhiều rỉ sét. Mỗi lần chạm tay vào nó tôi như nghe thấy giai điệu dìu dặt của bài Forever cùng giọng nói ngọt ngào của chị phát thanh viên chương trình “Tìm bạn bốn phương” từ chiếc radio cũ luôn đặt trên bàn học. Tôi khi đó mười bảy tuổi đang vật lộn với sách vở, phương trình, hàm số cùng những lo lắng cố hữu của một cô nữ sinh cuối cấp. Vậy mà một ngày xen lẫn trong đống vở bài tập ngổn ngang xuất hiện dòng chữ gọn gàng “Đ V P, hòm thư 7NT, đại đội bộ binh MH.LA”. Đó là thành quả của một phút tôi cho phép bản thân rời xa những con số để thả hồn theo giọng nói truyền cảm của chị phát thanh viên và có thể nó chỉ là những dòng chữ vô tri nếu như không có cái mà tôi hay gọi là “sự bốc đồng của tuổi trẻ.”

Ai đã từng ngồi trên ghế nhà trường chắc hẳn còn nhớ nỗi ám ảnh mang tên cuối cấp với hai cuộc thi chờ đợi phía trước như hai con quái vật khổng lồ đang chực chờ nuốt chững những gương mặt ngây thơ, non nớt. Chúng tôi hầu như ăn, ngủ trên bàn học. Số tiết ngày càng tăng, ai cũng cố hết sức giành lấy một tấm vé cho tương lai. Lúc có kết quả thi giữa kỳ Dung gục xuống bàn nức nở. Tôi đã chẳng thể nào án ủi nó vì số phận của tôi cũng không khá hơn bao nhiêu và sự thật là những môn tự nhiên chưa bao giờ dễ dàng với một đứa chuyên văn như tôi cả. Nhưng lần này không khóc lóc, không nhốt mình vào một góc nào đó cũng không lang thang suốt buổi bên ngoài, tôi dồn tất cả thất vọng, buồn bực, bi quan vào trang giấy và gửi nó vào bưu điện trên đường đi học về. So với tự dằn vặt bản thân việc viết ra hết suy nghĩ của bản thân giúp tôi thấy khá hơn mặc dù vẫn có chút áy náy khi chuyển những tiêu cực của mình cho người khác, dù là người lạ.

Cảm ơn anh vì đã sống thật hạnh phúc

Tôi nhận được hồi âm một tuần sau đó, bức thư không dài, dòng chữ nghiêng nghiêng cứng rắn khá đẹp mắt:

“Đất nước không phân biệt giới tính đâu nhưng nghĩ tới cảnh điểm quân lúc ba giờ sáng, những buổi hành quân đường dài với ba lô nặng trên vai, những ca gác đêm hay những đợt tập luyện trên thao trường nắng gió thì quá vất vả với một cô gái. Không biết bạn đang gặp vấn đề gì nhưng chắc chắn mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Bạn biết không động lực để những người lính như chúng tôi đứng vững là nghĩ rằng nhờ sự vất vả của mình mà những cô gái hậu phương như các bạn được tự do thực hiện ước mơ. Nếu không còn đường nào để đi hãy đến đây, đơn vị sẵn sàng chào đón đồng đội mới. Cố lên nhé.”

Nhẹ nhàng như gió, anh bước vào cuộc đời tôi thổi mát đoạn thanh xuân buồn tẻ bằng những động viên chân thành, ấm áp.

“Nếu một ngày phải ngồi ở vị trí cách ba mét tính thời gian nổ của bom em sẽ thấy việc giải phương trình hóa học hay tính vận tốc của con quay vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều.”

“Tiểu đội anh vừa xong đợt hành quân xuyên rừng, đi suốt một ngày một đêm mệt không thở nổi nhưng em biết không vừa đặt chân lên đỉnh núi anh quên hết mệt mỏi. Bình minh ở đây đẹp tuyệt nếu tận mắt nhìn thấy em sẽ thích cho mà xem.”

“Đêm nay tiểu đội ngũ võng giữa rừng, nhìn lên bầu trời đầy sao lòng anh bình yên lạ. Anh nhận ra một điều khi ta nhìn lên bầu trời sao và nghĩ về ai đó thì khoảng cách giữa ta và họ dường như ngắn lại. Em có thấy vậy không?”

Cảm ơn anh vì đã sống thật hạnh phúc

Rất lâu sau này tôi cũng có dịp nằm ngắm bầu trời đêm đầy sao nhưng người mình nghĩ tới lại quá xa xôi, xa tới mức không biết còn tồn tại hay không nữa. Thì ra gần hay xa không phải do những vì sao mà do lòng người mà thôi.

Những lá thư ngày càng nhiều, chúng tôi chia sẻ với nhau không chỉ ước mơ, hoài bão mà cả những vụn vặt trong cuộc sống. Lúc tôi lờ mờ nhận ra tình cảm này không còn là tình cảm đơn thuần ban đầu nữa cũng đồng thời nhận ra khi tôi còn đứng ở bên đây con dốc trưởng thành thì anh đã ở bờ phía bên kia rất lâu rồi. Tôi không thể bở mặc tất cả để chạy về phía anh, anh cũng không có kiên nhẫn chờ đợi. Và rồi chúng tôi mãi mãi chậm mất môt nhịp trong bản nhạc cuộc đời của cả hai.

Giọng ca cao vút của Beyonce vang lên cắt ngang dòng hồi tưởng. Đây là bản nhạc tôi cài đặt riêng cho Phương, có vài trục trặc trong việc thử nghiệm chương trình nên có thể chúng tôi sẽ lỡ mất bữa trưa với nhau.Tôi đã quen với việc đó nhưng không khó để nhận ra vẻ thất vọng không hề nhỏ của cậu ấy:

“Chúng ta còn bữa tối mà”. Tôi an ủi.

Luôn luôn như thế, trong khi tôi không đậm không nhạt Phương lại rất nhiệt tình, dường như cậu ấy không cho phép bản thân rời xa tâm trí tôi quá lâu và tôi mặc nhiên đón nhận mà chưa một lần băn khoăn, suy nghĩ. Tôi xếp lại xấp thư, đặt ngay ngắn vào chiếc hộp khóa kỹ rồi vùi nó vào đống đồ không dùng tới. Yêu một người quá lâu có thể coi là si tình nhưng nhớ mãi người mà thậm chí chưa một lần gặp mặt là ngu ngốc. Ở bên cạnh một người lại mang một chấp niệm không thể buông bỏ lại còn ngu ngốc hơn nữa. Và tôi muốn làm một điều ngốc nghếch cuối cùng để hoàn toàn từ bỏ cố chấp của bản thân, bình thản bước về phía trước và sống cuộc đời cho riêng bản thân mình.

Giữa tuần nên nhà xe khá thưa thớt, rất nhanh tôi đã bắt được chuyến xe về tỉnh. Anh bạn cạnh bên dường như nhận ra vẻ không nhiệt tình của người bạn đồng hành nên ngả người ra sau ghế nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Tôi ngước nhìn những dãy cửa hàng, cao ốc đang dần bị bỏ lại phía sau miên man hồi tưởng.

“Chắc chắn em sẽ thích nó, cổng hoa giấy là anh tự trồng bây giờ chắc nó đã cao lắm rồi. Trong sân còn có rất nhiều lưu ly tím anh mới trồng lúc về phép, anh đã dặn mẹ tưới nước thường xuyên. Em phải đến một lần đó.”

Cảm ơn anh vì đã sống thật hạnh phúc

Xe dừng lại ở ngã ba đường, đoàn người kéo nhau xuống xe rồi tỏa ra nhiều hướng. Tôi đứng tần ngần bên vệ đường tay nắm chặt mảnh giấy ghi địa chỉ đã úa vàng bỗng dưng thấy mình lạc lõng. Tôi mơ hồ nhìn thấy chàng trai gương mặt rắn rỏi đang dõi mắt nhìn dòng người phía trước cố tìm một nét mặt quen quen. Hoàng hôn dần xuống chỉ có anh với chiếc bóng cô đơn lẵng lẽ quay về với nỗi thất vọng lớn lao.

“Anh xuất ngũ rồi, anh sẽ đợi em ở công viên gần trường. Em nhất định phải đến nhé”.

Theo chỉ dẫn của mấy nhà bên đường, tôi đi vào con hẻm, qua vài ngõ nhỏ ngôi nhà có cổng hoa giấy trắng hồng hiện ra. Cánh cổng gỗ đóng kín im lìm, trong sân không có lưu ly tím mà chỉ toàn dạ lan hương trắng muốt, hương thơm ngào ngạt. Bất giác lòng tôi dâng lên nỗi lo sợ mơ hồ, tôi sẽ nói gì với anh. Trong một phút tôi thậm chí không biết lý do mình đứng ở đây là gì, bàn tay run run chạm vào mấy cánh hoa vươn dài xòe ra trước cổng.

“Cô tìm cậu P phải không?”

Tôi quay lại cúi chào bác gái hàng xóm vừa sang, lịch sự hỏi:

“Vâng, bác có biết anh ấy đi đâu không ạ”

“Cậu ấy ra tỉnh rồi, vợ cậu ấy mới sinh nên chắc không về sớm đâu hay là hôm khác cô hãy tới.”

Tôi lặng người trong giây lát và rồi tôi thấy lòng mình nhẹ đi. Bao nhiêu hồi hộp, lo lắng dồn nén bỗng chốc tan ra như bong bóng xà phòng. Lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng sự bình yên trong tâm hồn. “Anh muốn có một ngôi nhà, một gia đình nhỏ, một cuộc sống giản đơn, êm ấm”. Tôi nhận ra mình không thất vọng cũng không buồn bã. Thứ tôi đi tìm không phải là kỉ niệm mà là câu trả lời cho bản thân. Tôi không đến để nói lời xin lỗi mà là cảm ơn anh, cảm ơn anh đã sống hạnh phúc, cảm ơn anh đã để cho thanh xuân của tôi không mang theo nỗi hối tiếc quá lớn.

Cảm ơn anh vì đã sống thật hạnh phúc

Tôi ngược theo con đường trải đá, những bước chân nhanh dần, nhanh dần và tôi đã bắt kịp chuyến xe cuối cùng trong ngày trở về thành phố. Bác lơ xe vui vẻ bông đùa:

“Cô may mắn lắm đó trễ chuyến này là phải đợi đến sáng mai, không khéo phải ngủ ở nơi “khỉ ho cò gáy” này cả đêm mất thôi”.

Điện thoại báo tin nhắn đến, là Phương:

“D sắp về chưa, lâu lâu được nghỉ một ngày không nghỉ ngơi lại chạy lung tung rồi. Vì chờ lâu quá nên mình đã mua nhiều thức ăn lắm đây. Hôm nay chúng ta tự nấu nhé. Về nhanh mình đợi”.

Tôi mỉm cười, tự nhiên tôi thấy thèm món cá chiên ba phần sống bảy phần khét của Phương, thèm được níu tay cậu ấy trong những ngày gió như thế này, thèm ngồi tựa vai nhau nói những câu chuyện không đầu không cuối. Tôi nhận ra hình như tôi chưa bao giờ nói nhớ cậu ấy. Ngày mai tôi sẽ xin nghỉ một ngày cùng cậu ấy chọn quần áo ngày cưới của Dung, cùng nhau xem bộ phim mà cậu ấy yêu thích rồi dùng bữa tối cùng nhau dưới ánh nến lung linh mờ ảo.

Phía bên ngoài cửa xe, hoàng hôn đang xuống dần để lại một vùng rán đỏ bao la cuối đường chân trời.

Thật may ngày mai lại đến.

© Cua đinh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Bên kia thế giới

Bên kia thế giới

"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

back to top