Thế giới khác bình yên sau cửa kính của mỗi chuyến xe bus
2017-10-19 01:25
Tác giả:

Hơn bốn năm học và bươn chải ở cái nơi đất chật người đông như Sài Gòn đã khiến tôi như bị cuốn theo cái nhịp sống hối hả nơi đây. Học tập, làm việc, phòng trọ... tất cả cứ gấp gáp, xô bồ và vội vã, tôi dường như không thể tìm đâu cho mình một khoảng không thật sự tĩnh lặng để nhìn lại cái nơi mà tôi đang cố bon chen từng ngày, từng giờ.
Thế nên tôi thích cái cảm giác được ngồi trên những chuyến xe bus lúc nhanh lúc chậm của Sài Gòn, bước lên xe, đặt lưng xuống ghế là cả một xã hội thu nhỏ hiện ra trước mắt. Anh thợ hồ tranh thủ chợp mắt trên đường về nhà sau một ngày làm việc cật lực, bộ quần áo công nhân được “mạ” một lớp bụi xi măng xám nhẻm, đôi giày cao su ghồ ghề lấm lem vữa bê tông đã khô cứng, cùng chiếc mũ bảo hộ đội lệch đầu vẫn không thể “ngăn cản” anh đến với giấc ngủ một cách ngon lành. Nhìn nét mặt đang ngủ kia, tôi có thể nhìn thấy bao nỗi vất vả, cơ cực hằn sâu trong từng nếp nhăn đã bị chai đi bởi những giọt mồ hôi mưu sinh. Ngồi tận cuối xe, chị bán vé số tay bế đưa trẻ, tay kia tranh thủ đếm vội những đồng tiền kiếm được trong ngày. Đứa bé nằm gọn lỏn trong vòng tay mẹ, đôi mắt to tròn, thỉnh thoảng lại liếc lên xấp vé số trên tay mẹ nó, đưa bàn tay nhỏ xíu với với như muốn giành lấy. Có lẽ trong khối óc nhỏ bé đó không thể nhận ra những mảnh giấy hình chữ nhật nhiều màu sắc kia là thứ đã giúp nuôi lớn nó trong những năm tháng đầu đời.
Chiếc xe đang đi bỗng thắng gấp, tất cả bị đẩy nhào về phía trước, đứa trẻ khóc òa lên vì suýt nữa bị tụt khỏi tay mẹ, cậu sinh viên với cặp kính cận dày cộm tỏ vẻ không hài lòng khi đưa mắt nhìn một cái nhìn tinh vi về phía tài xế. Bà cụ ngồi gần đó xốc lại mớ rau bị rơi ra, miệng không quên nhắc nhẹ: “Trên xe có trẻ con đấy, rãi rãi thôi bác tài” và như một cách để “bào chữa” người tài xế khẽ cười gượng và buông một câu xin lỗi không dành cho ai. Và rồi tất cả lại yên tĩnh, chiếc xe bus vẫn từ từ chạy đi trong làn mưa càng lúc càng nặng hạt, tiếng nhạc không lời phát ra từ radio càng làm cho cơn mưa chiều ở Sài Gòn thêm trầm lắng khó tả.

Tôi thích được ngồi trên xe bus nhìn thành phố qua lớp kính mờ mờ ảo ảo, những hạt mưa cứ hắt vào rồi lại lăn xuống, qua lớp kính phủ đầy nước mưa ấy, tôi thấy Sài Gòn thật nhỏ bé, yên bình và càng không quá ồn ào như tôi vẫn thường cảm nhận. Ở đây, tôi dường như được nhìn thấy một thế giới khác của Sài Gòn, cái thế giới mà ở đó tôi cảm nhận được nhịp sống đang chậm lại, con người như là một vật thể nhỏ bé vụt qua trước mắt tôi.
Sài Gòn là như vậy, đôi khi những hình ảnh tưởng chừng như rất đỗi thường nhật nhưng lại ăn sâu vào trong tiềm thức của mỗi người. Đó có thể là hình ảnh bác xe ôm với một giấc ngủ trưa thật thoải mái trên chiếc xe của mình, một gánh hàng rong ruổi trên các con phố, hay đơn giản là một vài người cùng xe lội bì bõm sau cơn mưa chiều tầm tã. Còn với tôi, tôi thích được ngắm Sài Gòn qua lớp kính xe buýt phủ đầy nước mưa, khi đó tôi cảm nhận được rất nhiều điều mà cảm xúc tôi chưa từng chạm tới...
Xe bus đến trạm dừng, cái thanh âm của tiếng mở của xe lại vang lên, tôi vội bước xuống xe, bỏ dỡ biết bao suy nghĩ còn đang lấp lửng trong một buổi chiều mưa trên xe bus.
© Tâm Nguyễn – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.
Ánh sáng của cuộc đời em là...?
Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.





