Bước qua mùa Giáng sinh cô đơn
2020-12-25 01:45
Tác giả:
MaiVy
blogradio.vn - Không cần phải ra đường đông đúc vào ngày Giáng sinh chật kín người qua lại, cũng không cần phải thấy hờn thấy tủi khi bắt gặp người ta ôm lấy nhau, tay trong tay dìu dắt nhau qua những con đường ngập tràn sắc màu Giáng sinh. Như vậy, chúng ta sẽ không thấy buồn nữa.
***
Giữa muôn ngàn niềm vui của mùa Giáng Sinh đầm ấm nhất trong năm. Tôi biết, có những người chọn sự cô đơn mà lẳng lặng nhìn ngắm thời khắc đẹp đẽ đang đến cận kề. Chắc họ cũng cảm thấy vui đó, vui với những bản nhạc giáng sinh bất hữu vượt thời gian, vui với khung cảnh đường phố được trang hoàng rực rỡ từ cây thông, quả châu, đến ông già Noel, tất cả dù là hiện vật nhưng nó lại cho con người ta cái cảm giác hân hoan đang hồi tràn ngập trong lòng để sắp sửa chào đón một mùa Giáng Sinh thật an lành.
Cô đơn thì sao chứ, một mình vào mùa này thì đã sao, sẽ chẳng có gì to tát nếu ta biết sưởi ấm thân mình, sưởi ấm cả những nỗi buồn không tên đang len lỏi trong khối óc. Biết rằng mùa đông này lạnh lắm, bàn tay này thiếu hơi ấm nóng của ai đó đan chặt, khoảng trống này vẫn còn thiếu chỗ chờ ai đó lấp đầy. Nhưng biết làm sao được, chẳng ai trên đời muốn chọn sự cô đơn, chỉ là cô đơn tự tìm đến, nó muốn ở lại bên mình, chưa hề muốn rời. Việc của mình không phải là cố xua đuổi sự cô đơn đang đeo bám dai dẳng kia đi, mà việc của mình là phải chào đón nó, tập nói cười với nó và tập chung sống với nó mỗi ngày.
Nếu thời gian này là mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, chắc có lẽ sẽ dễ dàng biết mấy. Vì vốn dĩ mùa đông sinh ra là dành cho niềm hạnh phúc ấm êm, là mùa dành cho lứa đôi yêu nhau được sưởi ấm con tim thôi không lạnh giá, chứ chẳng phải là mùa thích hợp cho người cô đơn luôn mong mỏi một niềm hi vọng ít ỏi mà quá đỗi xa vời. Đã biết vậy, nhưng lòng mình vẫn đôi lần man mác vì sự chạm ngõ của mùa đông. Mùa đông đến khẽ khàng bên đời, đem lại cho mình biết bao nguồn cảm hứng giữa cái lạnh thấu da, khơi lại cho mình biết bao kỉ niệm đẹp của nhiều năm về trước cũng trong tiết trời đông sang, mình được tận hưởng nó một cách trọn vẹn trong vòng tay ấm êm của gia đình, trong khoảnh khắc đó mùa đông cũng cho mình cảm giác bồi hồi về cái ngày mà có người hứa sẽ nắm lấy bàn tay mình mãi không buông.
Giờ đây, tất cả chỉ còn là kí ức được mình cất giấu thật kĩ ở một ngóc ngách thật sâu trong tim, những kí ức đó dạo gần đây hay được tua đi tua lại như một cuộn băng cũ rích bị vấp lúc ẩn lúc hiện, chẳng còn vẹn nguyên.
Cuộc sống xa nhà vốn đã cô đơn, nay lại càng cô đơn hơn nữa vì cái giá lạnh như muốn lòng người tê dại dần đi từng ngày, mùa đông đâu cần biết bạn cô đơn hay bạn có người đồng hành, nó cũng chẳng cần biết bạn có sống sót qua mùa này hay không…Nó vẫn đến như chính quy luật của tự nhiên, cuối mùa thu thì chắc chắn mùa đông sẽ lấp ló xuất hiện. Nhiều lúc cũng chẳng rõ mùa đông là vô tình hay cố ý, sao làm lòng mình, làm lòng người vương mang nhiều nỗi niềm buồn thương đến thế?. Dẫu vậy, nhưng con người ta vẫn tìm được lí do để tiếp tục yêu mùa đông, mình cũng vậy, mình yêu mùa đông, yêu cái giá lạnh đến se sắt con tim, yêu luôn cả đợt gió lạnh heo hút len lỏi qua kẻ tóc nhẹ bay bồng bềnh.
Giáng sinh năm nay, mình sẽ chọn một bộ phim thật hay về tình cảm gia đình để xem hoặc chọn đoc một cuốn sách yêu thích ma mình đã mua trước đó. Nếu bạn cũng là người cô đơn, tại sao không thử biến đêm Giáng Sinh của mình thành một đêm đong đầy nhiều niềm vui nhất?. Cứ xem như đây là một dịp để bản thân bạn tận hưởng cho trọn từng khoảnh khắc của mùa đẹp đẽ nhất trong năm, chúng ta chắc hẳn sẽ không vì cô đơn mà bỏ lỡ đi thời khắc tuyệt vời mà thượng đế đã cố tình ban tặng vào mùa lễ Noel này, đúng không?
Không cần phải ra đường đông đúc vào ngày Giáng sinh chật kín người qua lại, cũng không cần phải thấy hờn thấy tủi khi bắt gặp người ta ôm lấy nhau, tay trong tay dìu dắt nhau qua những con đường ngập tràn sắc màu Giáng sinh.
Như vậy, chúng ta sẽ không thấy buồn nữa.
Bước qua mùa Giáng Sinh lạnh lẽo cũng là một lựa chọn, chúng ta chọn nó bằng cách yêu thương bản thân nhiều hơn một chút, dành trọn thời gian cho gia đình nhiều hơn nếu bạn đang ở cạnh họ. Đừng quên, mùa này vốn dĩ là mùa của sự êm ấm, nếu ta không may mắn như bao người có được tình cảm lứa đôi thì tình thân chắc chắn là thứ tình cảm nồng nàn nhất đủ để sưởi ấm tâm hồn vỡ vụn của ta lúc này. Năm nay, Giáng Sinh mình không có ở nhà, không được bên cạnh Ba Mẹ mà chuyện trò thủ thỉ, cũng chẳng được quây quần bên mâm cơm canh nóng hổi Mẹ nấu nồng đượm tình yêu thương… Mình phải tận hưởng Giáng Sinh ở nơi thành phố xa lạ, chỉ có mình. Có lẽ, điều tuyệt vời nhất với mình lúc này là dù chẳng được về đoàn tụ với gia đình nhưng lòng mình luôn hướng về nơi là nhà, nơi có Ba, có Mẹ, nơi luôn chất chứa tình yêu thương vô bờ bến chẳng bao giờ vơi cạn đi đâu được.
Thầm nghĩ, mình phải nói lời cảm ơn đến mùa đông lạnh lẽo, phải nói lời cảm ơn vì sự cô đơn đã luôn ở cạnh mình. Vì chính những điều ấy đã làm mình bừng tỉnh mà biết trân trọng từng giây phút bên người thân yêu của mình hơn.
Chúng ta, dù có buồn đến đâu rồi cũng sẽ nguôi ngoai, ngày hôm nay mọi chuyện có tệ hại đến đâu thì ngày mai lại là một ngày khác, ngày mới sẽ đến mang theo bao nguồn năng lượng tích cực soi rọi vào niềm tỉnh thức. Và dẫu cho lúc nào chúng ta cũng một mình lủi thủi, chẳng có ai quan tâm sẻ chia, luôn thiếu thốn mãi một tình yêu, sẽ chẳng là gì lớn lao nếu Ba Mẹ chúng ta, những người thân trong gia đình đều khỏe mạnh, bình an.
Chúng ta sẽ mạnh mẽ bước qua mùa cô đơn này, dẫu sẽ có giây phút mình yếu lòng và khóc òa như một đứa con nít chẳng được nhận quà trong mùa Giáng Sinh. Nhưng ta hãy ủi an lòng rằng, mỗi ngày khi thức dậy ta còn được thấy ánh nắng sớm mai đang le lói qua khung cửa sổ, Ba Mẹ ta vẫn còn đó ở đó ngay bên cạnh mình, biết bao mảnh đời vẫn còn khốn khó bươn chải xuôi ngược ngoài kia, thì nỗi buồn, nỗi cô đơn của ta tự dưng lại hóa thinh không theo hơi gió cuốn trôi hết đi. Nhẹ nhàng như chẳng có gì chỉ cần lòng mình luôn nhớ đến hai tiếng “Gia Đình”.
Hãy trân trọng hiện tại dẫu chúng ta bước qua bao mùa cô đơn đi nữa, vì thời gian sẽ không có nhiều, chỉ khi bạn thật sự bước đi thì mới cảm nhận được đoạn đường đời đang ngày càng ngắn lại. Đừng vì sự buồn bã vặt vãnh, nỗi cô đơn bủa quanh mà đánh mất đi từng thời khắc tuyệt hảo của cuộc sống.
Mùa giáng sinh sẽ an lành biết mấy, khi ta biết yêu thương gia đình và chính bản thân mình. Tình cảm gia đình sẽ là ngọn lửa cháy rực thắp sáng tới tận cùng những mảnh tăm tối nhất trong tâm hồn bạn mà không gì có thể thay thế được.
Hãy cố gắng mạnh mẽ bước qua mùa Giáng Sinh cô đơn, tận hưởng nó một cách đã đầy nhất theo cách riêng của bạn.
Vì cuộc đời này có mấy mươi lần mùa đông đi qua nữa.
© Mai Nguyễn Xuân – blogradio.vn
Xem thêm:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.








