Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bí mật đổi bí mật

2020-02-28 01:26

Tác giả: Hạ Mộc


blogradio.vn - Thời thanh xuân tựa như một câu chuyện tuổi trẻ, chỉ cần lắng nghe chứ không cần chạm tới... Mỗi hồi ức thanh xuân đều có một lí lẽ tuyệt vời, mà chỉ có tớ với cậu mới hiểu được.

***

Có cái gì đó đã níu giữ tớ và cậu suốt mười ba năm, kể từ lần đầu chúng ta gặp nhau ở lớp mẫu giáo. Tớ đã có rất nhiều bí mật, và những bí mật đó tớ đều đã kể hết với cậu. Nhưng tớ đã không nghĩ đến trường hợp là tớ đã thích người bạn đã bên cạnh tớ suốt mười ba năm.

Cậu luôn bên cạnh tớ, bảo vệ và giúp đỡ tớ. Năm lớp 6 tớ rất thích đọc sách, cậu biết nên đã trốn một buổi học thêm để dẫn tớ đến thư viện của thành phố rồi mượn biết bao nhiêu sách cho tớ. Năm lớp tám có những hôm nghỉ học, tớ nói là muốn đi xem ca nhạc hoặc đi dạo trong công viên là cậu lại chở tớ đi liền. Mười ba năm bên cạnh cậu là mười ba ngày sinh nhật tuyệt vời nhất của tớ. Có khi cậu còn hiểu tớ hơn chình bản thân tớ, tớ thích gì là cậu đều biết hết.

Bí mật đổi bí mật

Còn rất nhiều kỉ niệm đẹp với cậu, nhưng một kỉ niệm mà tớ nhớ nhất là năm cuối cấp ba, khi chuẩn bị chụp ảnh kỉ yếu, cậu đã hỏi tớ còn bí mật nào chưa nói với cậu không, và lúc đó, tớ lấy hết dũng khí để nói với cậu bí mật đó với cậu. Bí mật đó là tớ đã thích cậu, và cảm xúc lúc đó của tớ rất lo lắng, lo lắng là cậu sẽ từ chối. Nhưng cậu đã ghé sát vào tai tớ và nói nhỏ :"Tớ cũng sẽ kể cho cậu một bí mật. Tớ đã thích cậu từ lần gặp mặt đầu tiên ở lớp mẫu giáo rồi!"  

Tớ đã rất xúc động, nhưng đêm đó tớ đã rất sợ, tớ sợ phải đánh đổi tình bạn bấy lâu để thay đổi bằng tình yêu đôi lứa. Nhưng tớ không hề hay biết rằng, ngày hôm đó không chỉ là ngày cuối cùng tớ còn ngồi dưới mái trường cấp ba mà còn là ngày cuối cùng tớ ở bên cậu. Ngay sáng hôm sau, cậu đã sang nhà tớ và nói lời chia tay, cậu sẽ đi du học ở Anh.

Bí mật đổi bí mật

Tớ không biết, tớ đã không biết phải làm gì ngoài khóc lóc. Lúc đó tớ không phải là cô gái mười tám tuổi mà là một cô bé tám tuổi khóc khi người bố đi công tác. Và cũng lúc đó, một cái ôm nhẹ của cậu khiến tớ cảm thấy lòng thoải mái hơn. Bóng hình cậu dần biến mất. Tớ rất buồn, nhưng không vì thế mà tớ bỏ qua cuộc sống, tớ đã tốt nghiệp đại học y và cũng đã trở thành một bác sĩ trẻ.

Sau nhiều năm không gặp, tớ đã gặp lại cậu, tại cùng một bệnh viện. Tớ thực sự đã rất hạnh phúc, một nụ cười mỉm nhẹ trên gương mặt đầm đìa nước mắt. Và khoảng thời gian tớ với cậu cạnh nhau không còn là mười ba năm nữa mà là mãi mãi, như là BFF, nhưng có lẽ là sẽ tiến triển trên tình bạn mà thôi.

© Dương Bảo Linh – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương ta rất thật

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không nhớ anh

Không nhớ anh

Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

back to top