Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

2019-09-17 10:10

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

blogradio.vn - "Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

***

Tôi và cô bạn thân hồi cấp ba tuy cùng học ở Hà Nội, nhưng mỗi đứa một trường. Lịch học khác nhau, thời gian sinh hoạt, giờ giấc không giống nhau. Cũng vì thế mà chúng tôi ít gặp nhau. Có một khoảng thời gian dài tôi và nó hầu như chẳng ai nhắn tin cho ai, chẳng giận dỗi gì nhưng cũng chẳng biết nói gì, định nhắn mà lại sợ nó bận, nên thôi. Tôi lúc đó mới hiểu được câu nói: " Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Tôi đã từng trẻ con, giận dỗi Hà Nội vì thành phố này sao lại quá rộng lớn, sao lại bon chen và nhiều mệt mỏi đến vậy, để cho chúng tôi đến thời gian gặp nhau thôi cũng chẳng có. Sau 2 năm ở đây, tôi cuối cùng cũng ngộ ra rằng, không nên đổ lỗi cho ngoại cảnh, không nên đổ lỗi cho Hà Nội. Vì Hà Nội vẫn vậy, chỉ lòng người là khác. Hà Nội vốn dĩ không bé đi, cũng chẳng rộng thêm. Hà Nội không tự nó có những bon chen, mệt mỏi và xa cách, tất cả là do lòng người.

Vào một buổi chiều mưa tháng 8, hai đứa ngồi nhâm nhi ly cà phê, ngắm mưa rơi bên ngoài cửa sổ, ngắm nhìn dòng người ngoài kia đang vội vã chạy mưa, tôi tự hỏi, giữa thành phố rộng lớn này, làm sao người ta tìm được nhau nhỉ? Cô bạn tôi cười: "tìm được nhau là do duyên số". Đúng vậy, là duyên số đã cho chúng tôi gặp nhau, duyên số đã cho chúng trở thành những người bạn của nhau. Và cũng chính duyên số đã đưa chúng tôi đến với Hà Nội, đến với thành phố "hoa lệ" này. Hai đứa lại ngồi kể nhau nghe về câu chuyện của mình, rồi nhắc lại những chuyện xưa cũ, hồi còn ở trường cấp ba. Tôi bỗng cảm thấy mình bé lại như chúng tôi vẫn chỉ đang là học sinh lớp 12. Vậy mà chớp mắt một cái đã là sinh viên năm ba rồi. Chẳng biết còn ở Hà Nội được bao lâu.

Cái thời học sinh vô lo vô nghĩ, vô tư giận hờn, yêu ghét. Cái thời mà hai đứa cùng nhau đạp xe tới trường, cùng nhau đến các lớp luyện với biết bao kỉ niệm vui buồn. Lời ước hẹn cùng nhau đỗ đại học cùng nhau xuống Hà nội, tận hưởng cuộc sống sinh viên xa nhà, độc lập. Nhưng đến bây giờ sao mà nhớ nhà ghê, nhớ bố mẹ, nhớ bạn bè và mái trường cấp ba bao năm gắn bó.

Thôi thì cứ cố gắng tận hưởng nốt những ngày tháng thanh xuân ở Hà Nội đi, bị vùi dập cũng được, bị xô ngã cũng được, tươi đẹp cũng tốt, khó khăn cũng chẳng sao! Vì Hà Nội suy cho cùng cũng chỉ là một thành phố thôi, so với thế giới cũng chỉ là nhỏ bé. Thế nên, tôi tự nhủ rằng: "ở Hà Nội còn không sống tốt được thì ở đâu mới tốt lên được?".

© Hạnh Thuần – blogradio.vn

Bạn biết không, chắc hẳn chúng ta ai cũng có ít nhất một người bạn thân đã cũ - một tên gọi chẳng mấy thân thương dành cho một người đã-từng-rất-thân-thuộc khiến ta nhớ cả một đời.

Những người ấy đã từng là tri kỷ, là người cùng ta chia sẻ bao kỷ niệm buồn vui, nhưng bỗng chốc trở nên xa lạ đến ngỡ ngàng.

Ngày đó, chúng ta từng rất thân thiết nhưng hiện tại chúng ta là hai kẻ xa lạ.

Ngày đó, chúng ta nói với nhau rất nhiều, còn hiện tại, kể cả nhắn cho nhau đôi ba câu cũng thấy khó khăn đến lạ.

Ngày đó, chúng ta thừa tư cách để đi bên đời nhau, ấy mà hiện tại, chúng ta dùng tư cách người lạ từng quen để đứng bên lề cuộc sống của nhau.

Ngày đó, chẳng có chuyện gì chúng ta không nói cùng nhau, trở về hiện tại, chúng ta một chút cũng không hề biết gì về cuộc sống của nhau.

Ngày đó, chúng ta thân thuộc biết bao, còn hiện tại...

Trong cuộc sống, phàm những thứ gì gắn với chữ cũ đều là vật đã bị bỏ đi. Sách cũ, quần áo cũ, giày dép cũ, đồ vật cũ,… đều khiến người ta không mấy mặn mà.

Ngẫm cũng đúng, trong xã hội chảy trôi, tất cả đều được gắn liền với 4 chữ: “Thông minh”, “hiện đại” thì ai còn yêu thích cái cũ đã dính bụi thời gian, quá chừng nhàm chán để làm gì.

Thế nhưng đau lòng hơn cả là một mối quan hệ đã cũ, một người bạn rất rất thân bỗng chỉ còn gọi nhau bằng ba chữ “bạn thân cũ” nghe đến nao lòng. Đồ vật là thứ vô tri còn có thể nói nhìn đến cũ, đến chán rồi nhưng ngay cả con người cũng bị gắn với chữ “cũ” là sao? Một mối quan hệ đã hết hạn yêu thương, một người từ rất đỗi thân thương bỗng lướt qua nhau như người xa lạ, thử hỏi sao có thể không đau lòng?

Những người mang tên “bạn thân cũ” ấy đã từng có khoảng thời gian bên nhau rất yên bình. Cùng nhau lớn lên, cùng nhau học tập, cùng ngồi bên nhau nói xấu một người, thủ thỉ bên tai người kia kể về một cơn say nắng, xồn xồn gắt gỏng “ai cho mày khóc?”, “đứa nào dám động đến mày”,… hay 2 chữ mày, tao cũng lười nói ra để gộp thành 2 chữ “chúng mình”.

Thời gian là thứ phép màu vô cùng huyền diệu. Nó giúp người ta gần gũi bên nhau, vun đắp cho một mối quan hệ giữa người với người, biến từ những kẻ xa lạ nhìn nhau như kẻ thù thành thân thiết như an hem. Nhưng bạn biết đấy, thời gian cũng có một mặt khác đáng sợ vô cùng, nó như thứ thuốc độc gặm nhấm, dần mòn giết chết thứ tình bạn được nuôi nấng lâu năm chỉ bằng thứ cảm giác dần xa lạ.

Khoảng cách vô hình giữa những đứa bạn thân khiến những cuộc nói chuyện nhạt dần, những lần tag nhau vào những bài share để có đề tài tranh luận cũng ngày một ít đi, số người ghét chung cũng không còn nữa và cũng chẳng còn những lần cùng nhau mua những món đồ đôi,… Mọi thứ cuối cùng chỉ vỏn vẹn ở hai từ "Không có” đắng ngắt trên môi. Tàn nhẫn đến đau lòng.

Khi bước vào một mối quan hệ mang tên đã cũ, người ta thường có xu hướng tìm kiếm lý do, đổ tội cho sai lầm khiến khoảng cách giữa 2 đứa ngày càng xa. Đó có thể là do khoảng cách địa lý, cách suy nghĩ không tương đồng, một cuộc sống xô bồ cuốn mất sự vô ưu thoải mái của cá nhân,… Dù với bất cứ lý do gì nhưng tựu chung lại cũng chính là vô tình để lạc mất cảm xúc của nhau. Nhìn thấy bạn thay đổi nhưng chẳng thể nói bởi mình cũng ngày một đổi thay, và rồi tự mình bất lực, tự mình gặm nhấm nỗi đau mất mát bạn thân.

Thế nên, điều đáng buồn nhất trong cuộc đời là một ngày chúng mình bỗng lại trở thành những người bạn thân đã cũ của nhau.

Theo Mén

Giọng đọc: Hiển Vi

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Em không phải người mạnh mẽ đâu anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được (Cafe Vlog)

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được (Cafe Vlog)

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Phố bây giờ buồn lắm phải không anh? (Cafe Vlog)

Phố bây giờ buồn lắm phải không anh? (Cafe Vlog)

Phố bây giờ chắc quên chuyện chúng mình Quên những con đường từng in dấu chân hai đứa Đôi lần giận nhau không về chung đường nữa Vậy mà có người chờ ở cuối phố thật lâu.

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều (Cafe Vlog)

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều (Cafe Vlog)

Thanh bình nhất với em là những sáng đông thức dậy, khoác lấy tấm áo choàng rồi chạy xuống ngồi bên bếp củi cùng mẹ thổi cơm. Cái thứ ấm áp đó không đơn thuần là sự sưởi ấm cơ thể chóng vánh, mà là sự đầm ấm giữ nhiệt cả tấm lòng của nhiều người.

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta (Cafe Vlog)

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta (Cafe Vlog)

Tôi ước, giá như ai cũng có thể ngồi xuống và kể cùng người khác nỗi cô đơn của chính mình. Tôi ước, giá như ai cũng có thể tìm được cho mình một người để nghe và dốc lòng khi chùn chân mỏi gối. Và tôi ước, những ngày chênh vênh về sự ra đi của một người trẻ nào đó - như chúng tôi - sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

Ba người thầy vĩ đại (Cafe Vlog)

Ba người thầy vĩ đại (Cafe Vlog)

Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy.

Những ngày cô đơn nơi phố thị (Cafe Vlog)

Những ngày cô đơn nơi phố thị (Cafe Vlog)

Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình.

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân (Cafe Vlog)

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân (Cafe Vlog)

Mình đã bỏ bê chính mình, đã bỏ mặc tất cả, không bao giờ suy nghĩ về thất bại đó, luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh, từ đó nó trở thành một "câu chuyện" kèm theo sự nuối tiếc mãi mãi.

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

Trong quá trình lập nghiệp và trưởng thành này, họ cũng phải đối mặt với không ít những sóng gió trong cuộc đời, đôi khi là những sự thật phũ phàng mà những người trẻ tuổi có thể chưa có cơ hội nếm trải.

back to top