Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cứ tựa lưng vào phố thị mỗi lần thấy chênh vênh (Cafe Vlog)

2019-08-13 02:10

Tác giả: Mint Giọng đọc: Hà Diễm

Chúng ta ai cũng sẽ có những ngày lòng bất chợt buồn vu vơ. Một câu chuyện, một ánh mắt khác lạ, một nỗi lo lắng vu vơ cũng khiến tâm trạng ta dễ dàng rơi vào đáy vực.

Những ngày bất chợt thấy lòng chênh vênh, bạn thường làm gì?

Người ta nói nghe một bản nhạc buồn có thể khiến chúng ta bình yên và hạnh phúc hơn. Thế nên những ngày chênh vênh như thế, tôi thường chọn cho mình một góc nhỏ, và tự mình quay cuồng trong mớ ký ức của tuổi thơ, của mẹ, của bà, của những bình yên khó gọi tên. Thế nên những ngày chênh vênh, hãy cứ tựa lưng vào phố thị để tìm về với bình yên nhé.

Những chiều hoàng hôn buồn rơi trên phố thị, tôi lặng người tựa lưng vào cửa sổ để những hoang hoải trải dài trên tóc, trên vai, trên những mảnh tâm hồn chưa thành hình, bơ vơ trước lưng chừng tuổi trẻ. Bấy giờ là gần cuối hè, trời trong xanh bàng bạc, đám bạn của tôi đã về quê cả rồi, cả gian phòng chìm trong im bặt. Cái không khí cô tịch nhanh chóng xâm nhập vào lòng, gợi bao nỗi nhớ cố hương da diết khôn nguôi. Tôi bỗng chốc muốn mình bé lại, đi về với những lời ru của mẹ.

Nơi phố thị xa xôi, thật khó để tìm thấy những đồng nội xanh rì ngọn cỏ, trên cao lộng gió cả một khoảng trời. Thời thơ dại, tôi theo đám bạn đi thả diều, từ đầu chiều nắng đổ cho đến khi hoàng hôn xa mờ khuất bóng.  Những đứa trẻ háo thắng coi bầu trời là một cuộc đua, còn con diều như tuấn mã, kéo dây va vào nhau, cắt gọn. Có đứa mếu máo, có đứa đắc ý, hồi ấy bọn tôi xem bầu trời là một điều gì đó bí ẩn và xa lạ, mà những cánh diều ấy có lẽ là những ước mơ đơn thuần và ngây ngô nhất. Năm đầu xa quê, lên thành phố.

Hè tôi vẫn dắt mấy đứa em họ đi thả diều dọc các cung đường vắng, chỉ là những mảng trời bị chia cắt bởi các tòa nhà cao tầng, những tiếng ồn ào vang vọng khiến tôi không còn cảm giác tự do, lâng lâng như chú chim chích năm nào trên đồng nội mênh mông nữa. Hóa ra chính chúng tôi của ngày xưa cũng là những con tuấn mã bị buộc dây cương trên thảo nguyên số phận. Lớn rồi, tôi mới hiểu, hiểu rồi lại càng khó chấp nhận.

Tôi lại gác tay lên cửa sổ nhớ những giọt nắng chiều tà rớt trên mái ngói nhà bên cạnh, nhớ những hàng dừa nối tiếp nhau sau các dãy nhà. Mỗi chiều ngập đầy ráng đỏ, nhớ cái con kênh bốn mùa xanh thẳm, đầy cua càng béo nịch và nhớ cả cái mái hiên nhà bà rộng sân phơi. Rằm tháng bảy, bà tôi gác cái chõng ra sân, đám trẻ con vây quanh, bà chỉ lên những ngôi sao ganh nhau sáng lấp lánh trên dải nhung mùa hạ, kể những câu chuyện xa xôi. Tôi hay ngồi xa xăm, mơ về chàng Trương Chi, về thằng cuội trên vành trăng vàng óng lấp lánh, lấp lánh như một giấc mộng cổ tích.

Tôi thiếp đi thoảng theo hương thiên lí nhè nhẹ, yên bình như nước chảy qua tay. Tôi biết rằng bầu trời mình theo đuổi không bao giờ chỉ là cái mảng xanh nhỏ hẹp bên góc sân nhà bà, tôi đi ra thành phố, gặp nhiều người, nỗ lực làm thêm, bầu trời của tôi rộng hơn rất nhiều, nhưng bầu trời ấy nào đâu xanh mãi. Những ngày mưa giăng ngập lối, những cơn mưa bất chợt làm tôi gục ngã, khắc khoải khôn nguôi , những dối lừa, lòng tham và sự đố kị khiến tôi không khỏi u sầu. Lúc ấy tôi lại chỉ muốn quay về với mảnh trời ngày thơ ấu,  nhỏ nhoi nhưng ngập đầy hạnh phúc, một thứ hạnh phúc đơn sơ mà hoàn mĩ.

Phố thị đã lên đèn, tôi vẫn cứ miên man, giá như những giọt nắng rơi đầy trên cửa sổ còn vương mãi, tôi sẽ đứng lại trong vài khoảnh khắc để quay về với thế giới bình yên thưở đầu. Có đôi khi, chính mình cũng phải bé lại, để xoa dịu mảnh đất cằn cỗi mang tên trưởng thành trong tim, bé lại để tự nói với lí trí rằng: "Mệt rồi, chỉ muốn quay về với an yên", bé lại để tin rằng một ngày nào đó bạn sẽ trở về, trở về trong hơi ấm tình quê.

© Ngân Mint – blogadio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Em mệt rồi mình buông tay anh nhé

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân (Cafe Vlog)

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân (Cafe Vlog)

Mình đã bỏ bê chính mình, đã bỏ mặc tất cả, không bao giờ suy nghĩ về thất bại đó, luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh, từ đó nó trở thành một "câu chuyện" kèm theo sự nuối tiếc mãi mãi.

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

Trong quá trình lập nghiệp và trưởng thành này, họ cũng phải đối mặt với không ít những sóng gió trong cuộc đời, đôi khi là những sự thật phũ phàng mà những người trẻ tuổi có thể chưa có cơ hội nếm trải.

10 chân lý sống thâm thúy từ động vật ai cũng nên đọc một lần trong đời (Cafe Vlog)

10 chân lý sống thâm thúy từ động vật ai cũng nên đọc một lần trong đời (Cafe Vlog)

Trong mắt bạn, có thể đó chỉ là gánh nặng nhưng với người khác, đó có thể là ưu thế và sự đảm bảo lớn nhất. Vì thế, đừng vội vã yêu cầu người khác vứt bỏ trách nhiệm, gánh nặng trên vai, bởi làm như vậy, có thể bạn sẽ hại chết họ.

Mùa thu - mùa tri kỷ (Cafe Vlog)

Mùa thu - mùa tri kỷ (Cafe Vlog)

Nhưng cái thu mà tôi nhớ nhất là thu Hà Nội. Cái ngày đầu tiên mới ra trường, cái ngày mà lần đầu tiên lượn qua con phố Thanh Niên vắt ngang qua hồ tây, có lẽ con đường đó tôi gửi lại mọi thứ ban đầu.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! (Cafe Vlog)

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! (Cafe Vlog)

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không? (Cafe Vlog)

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không? (Cafe Vlog)

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa (Cafe Vlog)

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa (Cafe Vlog)

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình (Cafe Vlog)

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình (Cafe Vlog)

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành (Cafe Vlog)

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành (Cafe Vlog)

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão (Cafe Vlog)

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão (Cafe Vlog)

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

back to top