Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

2019-08-20 02:05

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

blogradio.vn - Con đã lớn, đã đến lúc học cách trưởng thành, học cách thôi không dựa dẫm vào ba mẹ. Con phải đi để tìm lối rẽ cho riêng mình. Ba bảo con đã lớn, không thể yếu đuối như những ngày sống cùng ba mẹ. Con phải học cách tự lo cho mình, ba mẹ rồi cũng sẽ già không thể mãi bên cạnh con. Ba mẹ đừng lo! Con lớn rồi, con sẽ không khóc,không yếu mềm nữa đâu.

***

Với bố mẹ, con cái là tất cả, là điều tốt đẹp nhất trên thế giới này mà tạo hóa đã ưu ái ban tặng, thế nên dù con có ngỗ nghịch, dù con có lầm đường lạc lối, dù con có quyền cao chức trọng thì họ vẫn là nhà, vẫn là một điểm tựa vững chãi nhất để các con trở về lúc mệt mỏi. Có câu "Đi khắp thế gian không ai thương bằng mẹ, gian khổ cuộc đời không nặng gánh bằng cha", đức hi sinh bao la vì con vì cháu mãi mãi không bao giờ đổi thay, mãi mãi không gì có thể sánh bằng, không gì có thể diễn tả được bằng lời.

Con đã từng nói rằng một ngày nào đó con sẽ rời xa ba mẹ, để bước trên đôi chân của chính mình. Con nuôi hi vọng và ước ao về một nơi không có ba mẹ ràng buộc quản lý, không có những ràng buộc khắt khe. Nơi ấy chẳng có những luật lệ và răn đe. Nơi con có thể tự do làm những gì mình thích mà chẳng phải hỏi ý ai.

Những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường miệt mài bài vở để chuẩn bị cho chuyến đi dài trong tương lai. Con hiểu thế nào là cái giá và sự nỗ lực hết mình cho giấc mơ. Con cố gắng một phần vì giấc mơ con luôn ấp ủ. Phần lớn là con muốn thoát khỏi cái vỏ bọc gia đình. Con muốn đi, đi thật xa, đi đến nơi ba mẹ không thể nào quản được con như những ngày thơ bé.

Và thế là thời khắc quyết định cũng đã đến. Con cầm trên tay tờ giấy đăng kí nguyện vọng mà lòng tràn trề phấn khởi và niềm tin. Đó là nơi con muốn đến. Nhưng, ba mẹ đã không đồng ý, ba mẹ muốn con học nghành sư phạm thuộc trường của tỉnh. Nơi ấy gần nhà hơn và con có thể đi đi về về. Điều đó cứ làm con ấm ức mãi. Chẳng lẽ con phải từ bỏ giấc mơ của mình vì một điều cỏn con như thế? Con vốn dĩ đâu muốn sống dưới sự giám sát của ba mẹ. Nơi con cần là thế giới ngoài kia. Với bao thử thách và vinh quang con mong được trải nghiệm chứ không phải khoảng trời nhỏ bé dưới chân. Nhưng ba mẹ đã đem nơi đó đặt xa tầm với của con. Con oán trách ba mẹ vì sao không cho con sống với ước mơ của mình. Nhưng rồi cái tính ngang ngược làm con đâu thèm nghe lời ba mẹ, con giấu diếm nộp hồ sơ vào trường con thích cho dù ngoài miệng nói dối mẹ. Rồi thì mọi chuyện cũng đã đành, đâu thể giấu được mẹ cũng phải chấp nhận cho con học xa nói xa tuy cũng không xa lắm.

Ngày nhập học cũng là ngày con quyết tâm cho bằng được ra ở trọ chung với bạn. Ngày con đi con tự hào sẽ không quay về dù rằng từ nhà đến trường tốn không nhiều thời gian như các bạn khác. Con làm như thế để ba mẹ biết rằng ba mẹ đã sai. Yêu thương và gia đình không khiến con hạnh phúc. Nhưng rồi cuộc sống bên ngoài giúp con nhận ra rằng: Con không hề mạnh mẽ và độc lập như con nghĩ và cái ước mơ ra đi không về chỉ là hoang tưởng. Con luôn bảo sẽ rời xa ba mẹ, đến một nơi không còn những yêu thương bảo bọc của ba mẹ nữa. Nhưng con nào hay bao đêm nước mắt vẫn ướt đẫm gối vì nhớ mong. Con thật sự nhớ ba mẹ, rất nhớ. Dù rằng con chỉ mới rời nhà chưa lâu. Con không đủ mạnh mẽ để phủ nhận nỗi nhớ đang ngày càng rõ ràng. Con không đủ mạnh mẽ để dối rằng con khóc. Con luôn bảo sẽ không về dù rằng thế nào đi nữa. Nhưng ngày đầu tiên về xa nhà sau một tháng con biết mình không đủ can đảm để đi tiếp.

Nằm trong vòng tay mẹ như những ngày con còn bé, con khẽ thì thầm với giọng nghèn nghẹn trên đầu môi:

“Con không đi nữa mẹ nhé!”

Mẹ hôn lên trán con cười rồi bảo:

“Con không thể không đi!”

Phải rồi, con đã lớn, đã đến lúc học cách trưởng thành, học cách thôi không dựa dẫm vào ba mẹ. Con phải đi để tìm lối rẽ cho riêng mình. Ba bảo con đã lớn, không thể yếu đuối như những ngày sống cùng ba mẹ. Con phải học cách tự lo cho mình, ba mẹ rồi cũng sẽ già không thể mãi bên cạnh con. Ba mẹ đừng lo! Con lớn rồi, con sẽ không khóc,không yếu mềm nữa đâu.

Con chỉ muốn nói với ba mẹ rằng: Con xin lỗi! Con đã có ý định rời xa ba mẹ, đã ngây thơ cho rằng con có thể sống mà không cần những yêu thương, oán trách ba mẹ đã không cho con sống với ước mơ của mình. Vì mãi đến hôm nay, sau bao lần ngược xuôi, những chuyến đi về chớp nhoáng, những cú điện thoại xa với bao nỗi nhớ mong, con biết rằng nơi con cần không phải chân trời xa ấy mà chính là gia đình.

Người ta bảo con yếu đuối và thiếu sự trưởng thành. Ừ! Thì đúng là như thế! Con còn bé bởi mà vẫn có ba mẹ kề bên. Nếu có thể con ước mình không bao giờ lớn. Vì như thế con sẽ chẳng phải rời mái ấm thân quen. Nhưng con biết rằng mình không thể bé mãi, phải đi đến nơi cho con trưởng thành. Con cần phải học cách chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Đoạn đường mà con phải bước đi ấy còn dài và còn nhiều chông gai nhưng nó cho con biết giá trị của cuộc sống và biết ba mẹ mình đã từng khổ thế nào. Nhưng, dù đi đâu về đâu, đã vươn đến bao nhiêu đỉnh của thành công thì con vẫn luôn tin rằng nơi con thuộc về vẫn là vòng tay của mẹ, nơi những yêu thương chưa bao giờ cạn. Và con sẽ đi, đi để trở về.

© Trần Diệp Linh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hiển Vi

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Mệt quá thì mình về quê, mình nuôi cá và trồng thêm rau

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân (Cafe Vlog)

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân (Cafe Vlog)

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được (Cafe Vlog)

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được (Cafe Vlog)

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Phố bây giờ buồn lắm phải không anh? (Cafe Vlog)

Phố bây giờ buồn lắm phải không anh? (Cafe Vlog)

Phố bây giờ chắc quên chuyện chúng mình Quên những con đường từng in dấu chân hai đứa Đôi lần giận nhau không về chung đường nữa Vậy mà có người chờ ở cuối phố thật lâu.

back to top
logo left
logo right
banner bottom