Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bài hát của ký ức

2020-07-15 01:25

Tác giả: Lý An Nhiên


blogradio.vn - Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

***

Có khi nào tự dưng bạn nghe được một bài hát quen thuộc ở đâu đó, những giai điệu mà bạn đã từng rất yêu thích, những câu từ của bài hát gắn với khoảng thời gian ký ức của bạn, rồi tự dưng bạn thấy tim mình nhói lên. Ban nhớ đến người ấy nhưng người ấy giờ đây đã là dĩ vãng, rồi bạn lại tự hỏi không biết giờ này người ấy thế nào không. Liệu người ấy có nhớ đến mình hay không. Người ấy có hạnh phúc hay không. Rồi cả một khoảng trời ký ức lại ùa về.

Ngày ấy chúng ta đã từng yêu nhau nhiều biết bao, từng vì nhau như thế nào nhưng rút cuộc chúng ta vẫn rời xa nhau. Giờ đây mỗi người một phương, mỗi người một chí hướng nhưng đâu đó trong một góc nhỏ trái tim chúng ta vẫn dành cho nhau.

kyuc1

Ngày anh và em quen nhau chúng ta còn là những cô cậu sinh viên mới chập chững bước vào đời, cuộc sống của chúng ta khi ấy là cả một màu hồng tươi đẹp. Dù có khó khăn có vất vả hay thiếu thốn chúng ta vẫn lạc quan, vẫn thấy có niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

Ngày em đi thi, anh tặng em chiếc bút rồi chúc em làm bài tốt, hành động chỉ đơn giản thế thôi mà em hạnh phúc vô cùng. Hay mùa đông đến em đan tặng anh cái khăn mà làm anh cười tít mắt, đi đâu lúc nào a cũng choàng vào cổ. Những ngày lễ, những ngày kỷ niệm chúng ta cùng nhau đi chơi, cùng ngắm phố phường mà hạnh phúc ngập tràn, trên môi của chúng ta lúc nào cũng có những nụ cười.

kyuc2

Chúng ta của khi ấy chẳng bao giờ nghĩ ngày sau chúng ta sẽ làm gì, chúng ta sẽ ra sao. Khi ấy chúng ta chỉ biết sống cho những ngày hiện tại, những cơm áo gạo tiền của cuộc sống chẳng làm cho chúng ta phiền lòng. Khi ấy em và anh là tuổi trẻ, là thanh xuân của nhau.

Thế rồi cuộc sống không có gì là mãi mãi, chúng ta ra trường mỗi người một nơi, em và anh bắt đầu phải tính toán và lo nghĩ cho tương lai, những thứ mà trước kia chúng ta chẳng thèm để ý giờ đây nó là cả một gánh nặng mà bất cứ người trưởng thành nào cũng phải nghĩ đến. Và rồi em và anh bắt đầu có những ngã rẽ khác nhau, cứ thế con đường chúng ta đi dần có khoảng cách rồi xa nhau mãi. Những tin tức về mỗi người từ từ mờ nhạt rồi biến mất hoàn toàn. Em và anh đã trở thành ký ức của nhau.

kyuc3

Đôi khi em tự hỏi rằng mình cứ sống mãi như tuổi trẻ có được không? Nhưng mỗi chúng ta đều phải trưởng thành lên, chúng ta phải có trách nhiệm trong cuộc sống, phải toan tính và cẩn thận hơn trong mỗi hành động. Cuộc sống đã đưa chúng ta thành những con người khác lạ, nhưng đâu đó trong mỗi chúng ta đều muốn trở về như chúng ta của ngày xưa.

Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

kyuc4

Không biết anh có còn nhớ đến em không nhưng em tin chắc khi anh vô tình nghe được, em tin anh cũng nhớ đến khoảng trời thanh xuân ấy của chúng ta. Dù chúng ta không còn thuộc về nhau nữa nhưng đâu đó ở một góc sâu thẳm trong trái tim, chúng ta vẫn dành cho nhau những suy nghĩ về nhau đẹp nhất.

© Lý An Nhiên – blogradio.vn

Xem thêm: Đến khi nào anh mới bớt suy nghĩ về em

 

Lý An Nhiên

Blog radio, nơi tôi có thể lắng nghe và giải phóng tâm hồn qua từng câu chữ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top